Chương 18 - Chương 18: Người Giữ Chìa Khóa
Chương 18: Người Giữ Chìa Khóa
Hứa Nghi xuống đến bậc cuối cùng thì dừng lại. Phòng khách vẫn sáng, tách trà Thừa Vũ rót cho Tú Mai còn nguyên trên bàn, mặt nước đã nguội thành một lớp phẳng lặng. Anh đứng cạnh cửa sổ, điện thoại trong tay nhưng không nhìn màn hình. Có lẽ anh đang nghe tiếng mưa, cũng có lẽ đang chờ cánh cửa tầng hai mở ra như thể chỉ cần chờ đủ lâu, mọi chuyện sẽ tự trở lại vị trí cũ.
“Nhà này có bao nhiêu chùm chìa khóa dự phòng?” Hứa Nghi hỏi.
Thừa Vũ quay lại. Ánh mắt anh lướt qua cánh tay cô vừa va vào khung cửa rồi dừng trên mặt cô. “Em thấy gì trên tấm ảnh?”
“Em thấy một vệt keo còn mới. Chỉ là quan sát, chưa phải kết luận.” Cô kéo ghế ngồi xuống nhưng không chạm vào tách trà trước mặt. “Muốn biết ai có thể động vào chiếc hộp, trước hết phải biết ngoài An Nhiên còn ai mở được nó.”
“Anh vẫn nghĩ chỉ con bé có chìa.”
“Anh biết, hay anh được nghe như vậy?”
Câu hỏi làm anh im lặng. Hứa Nghi không thúc. Trên tầng, căn phòng vẫn đóng kín; khoảng im lặng ở đó khác với khoảng im lặng giữa hai người lớn. Một bên là đứa trẻ tự dựng tường để giữ lại thứ thuộc về mình. Một bên là người cha vừa nhận ra anh đã sống trong nhà này quá lâu mà không biết những cánh cửa được mở bằng tay ai.
Thừa Vũ gọi Trần Vân. Cô giúp việc xuất hiện ở cửa phòng ăn gần như ngay lập tức, như thể từ nãy vẫn đứng trong bếp chờ bị gọi. Chiếc khăn bếp đã được thay bằng một chiếc khác, nhưng hai bàn tay cô vẫn siết vào nhau. Hứa Nghi hỏi thẳng: “Chìa khóa dự phòng của nhà được giữ ở đâu?”
“Trong tủ nhỏ cạnh phòng giặt.” Trần Vân đáp, rồi vội thêm, “Chỉ là chìa phòng, cửa kho với cổng phụ thôi. Đồ riêng của cô bé thì tôi không giữ.”
Hứa Nghi nhìn cô vài giây. “Tôi chưa hỏi về chiếc hộp.”
Trần Vân khựng lại. Thừa Vũ quay hẳn sang cô, vẻ mệt mỏi trên mặt chuyển thành cảnh giác. “Dẫn chúng tôi tới tủ chìa khóa.”
Căn phòng giặt nằm sau bếp, tách khỏi khu sinh hoạt bằng một hành lang hẹp có mùi vải ẩm và nước xả. Chiếc tủ sắt màu xám được gắn cao trên tường, vừa tầm mắt người lớn. Trần Vân lấy một chiếc chìa nhỏ từ ngăn kéo đựng hóa đơn, mở khóa tủ. Bên trong là ba hàng móc đánh số, mỗi chiếc chìa có một thẻ nhựa viết tên bằng bút đen: kho rượu, cổng sau, phòng làm việc, tủ thuốc, phòng khách tầng ba. Một vài móc trống nhưng phần lớn phủ lớp bụi mỏng đều nhau.
Hứa Nghi không đưa tay vào. Cô đứng nghiêng để ánh đèn rọi rõ mặt bảng. “Ai quản lý tủ này?”
“Tôi giữ chìa tủ.” Trần Vân nói. “Nhưng ông chủ, cô Mai, trước đây bà cụ cũng biết chỗ.”
“Còn mã số trên móc?”
“Đánh từ lâu rồi, không có ý nghĩa gì.”
Móc số mười hai nằm giữa hai chiếc chìa có thẻ số mười một và mười ba. Nó trống. Trên nền sơn phía sau có một vệt chữ nhật sạch hơn xung quanh, như thể một miếng nhãn vừa bị bóc khỏi đó. Đầu móc kim loại sáng hơn những móc trống còn lại, cạnh dưới có vết xước mới. Hứa Nghi nhìn một lúc rồi hỏi: “Móc này từng treo chìa gì?”
Trần Vân cúi nhìn. “Chắc cổng vườn cũ. Cổng đó thay khóa rồi nên bỏ.”
“Cổng vườn cũ nằm ở phía nào?”
“Phía sau nhà.”
“Cổng sau đang ở móc số ba.”
Cô giúp việc mím môi. “Có thể là chìa trước khi đổi số. Tôi không nhớ hết.”
Thừa Vũ đưa tay định lấy điện thoại chụp lại, nhưng Hứa Nghi chặn bằng một câu ngắn: “Chụp cả tủ, đừng tháo gì xuống.” Cô quay sang Trần Vân. “Từ lúc phát hiện ảnh bị rạch đến giờ, cô có mở tủ này không?”
“Không.”
“Có ai nhờ cô lấy chìa không?”
“Không có.”
“Cô chắc chứ?”
Trần Vân gật đầu quá nhanh. “Tôi chắc.”
Hứa Nghi không ép thêm. Một lời nói dối thường không lộ ra vì người ta thiếu câu trả lời, mà vì họ cố trả lời trước khi kịp cân nhắc câu hỏi. Trần Vân đã phủ nhận việc giữ đồ riêng của An Nhiên khi chưa ai nhắc đến chiếc hộp. Cô cũng nhận ra ngay móc số mười hai trong một bảng chìa khóa mà chính cô vừa nói các con số không có ý nghĩa.
Tiếng động nhẹ trên trần khiến cả ba cùng ngẩng lên. Không phải tiếng mở cửa, chỉ là một vật gì đó được đặt xuống sàn. Hứa Nghi nhìn đồng hồ. An Nhiên đã khóa mình trong phòng gần nửa giờ, từ sáng đến giờ chưa uống nước. Cô không muốn dùng nhu cầu của đứa trẻ làm lý do để ép cửa, nhưng cũng không thể giả vờ em không cần gì.
Cô lấy một chai nước chưa mở và chiếc bánh mềm trong tủ, đặt lên khay rồi mang lên tầng. Thừa Vũ định đi theo, Hứa Nghi lắc đầu. “Anh ở dưới.”
Cô đặt khay cách cửa An Nhiên một gang tay, không gõ. “Cô để nước và bánh ở đây. Không ai lên cùng cô. Cô xuống ngay.”
Bên trong im lặng. Hứa Nghi quay đi, bước đến đầu cầu thang mới nghe tiếng khóa xoay rất khẽ. Cô không nhìn lại. Chỉ khi xuống hết ba bậc, tiếng cửa mở một khe mới vang lên, sau đó là tiếng khay trượt trên sàn gỗ. Cánh cửa đóng lại ngay, nhưng lần này âm thanh không nặng như trước.
Khi Hứa Nghi trở lại phòng giặt, Thừa Vũ đã lấy một tập giấy cũ từ ngăn dưới tủ chìa khóa. Trần Vân đứng bên cạnh, sắc mặt trắng hơn. “Đây là danh sách bàn giao chìa khóa à?” anh hỏi.
“Không phải.” Trần Vân đáp. “Chỉ là hóa đơn sửa khóa.”
Tập giấy quả thật gồm nhiều hóa đơn, nhưng ở giữa có vài trang kẻ ô được ghim lại bằng chiếc kẹp đã gỉ. Hứa Nghi không giành lấy. Cô chờ Thừa Vũ đặt chúng lên mặt máy giặt rồi mới cúi xem. Những dòng đầu ghi ngày thay ổ khóa cổng, số chìa được làm thêm và người nhận. Phần cuối dừng ở gần ba năm trước. Không có móc số mười hai.
“Còn sổ theo dõi cũ hơn?” Hứa Nghi hỏi.
Trần Vân lắc đầu. “Không có. Nhà mình không ghi những thứ nhỏ như vậy.”
Thừa Vũ nhíu mày. “Mạn Thanh từng ghi.”
Câu nói bật ra khiến cả căn phòng chật đi. Anh nhìn bảng chìa khóa, như vừa nhớ lại một việc đã bị ném vào góc quá lâu. “Có lần thợ sửa điện vào nhầm phòng làm việc. Mạn Thanh yêu cầu mỗi chìa dự phòng đều phải có số, ai nhận phải ký. Cô ấy để sổ trong bìa màu xanh.”
“Tôi không nhớ.” Trần Vân nói.
“Cô là người phụ trách tầng hai lúc đó.”
“Sau khi cô Thanh mất, nhà sửa lại nhiều lần. Có thể sổ đã bỏ đi.”
Thừa Vũ quay sang Hứa Nghi. Trong mắt anh có một câu hỏi khó chịu hơn cả nghi ngờ: nếu cuốn sổ tồn tại, vì sao người nhớ ra nó lại là anh chỉ sau khi sự việc đã xảy ra? Hứa Nghi không giúp anh tránh câu hỏi ấy. Cô chỉ nói: “Bìa xanh được cất cùng loại giấy tờ nào?”
Anh suy nghĩ một lúc. “Bảo hiểm nhà và biên bản bàn giao đồ đạc. Trong tủ hồ sơ ở phòng làm việc.”
Trần Vân bước lên nửa bước. “Ông chủ, mấy giấy đó lâu rồi, chắc không còn đâu. Với lại cô bé đang như vậy, mình lục lại đồ của mẹ cháu—”
“Chúng tôi không vào phòng An Nhiên.” Hứa Nghi cắt ngang. “Cũng không động vào di vật của Chu Mạn Thanh. Chúng tôi kiểm tra hồ sơ quản lý chìa khóa của căn nhà.”
Sự phân biệt rõ ràng ấy khiến Trần Vân không thể tiếp tục lấy An Nhiên làm lý do. Thừa Vũ khóa tủ chìa lại, giữ chìa tủ trong túi mình rồi đi trước. Hứa Nghi ở lại một nhịp, nhìn cô giúp việc. “Cô Vân, nếu cô sợ một điều gì đó, cô có thể chưa nói ngay. Nhưng đừng bịa thêm. Mỗi lời bịa sẽ đẩy nghi ngờ sang người khác, và người bị đẩy sang đầu tiên luôn là An Nhiên.”
“Tôi không hại cô bé.” Giọng Trần Vân khàn đi.
“Câu đó khác với việc cô có nói thật hay không.”
Phòng làm việc của Thừa Vũ ở cuối tầng một. Tủ hồ sơ khóa bằng mã số, anh nhập sai lần đầu. Đến lần thứ hai, cánh tủ mới bật ra. Bên trong là những bìa tài liệu xếp theo năm, nhiều tập còn nguyên dây buộc. Anh tìm ở ngăn dưới cùng, kéo ra một bìa màu xanh đã phai gần thành xám. Trên gáy bìa có nét chữ mảnh: “Chìa khóa – bàn giao đồ dùng.”
Thừa Vũ nhìn nét chữ ấy lâu hơn cần thiết. “Chữ của Mạn Thanh.”
Hứa Nghi không nhận tập giấy từ tay anh. “Anh mở đi.”
Trang đầu là sơ đồ tủ chìa khóa. Mỗi móc có một số, tên vật được mở và số lượng bản sao. Các dòng viết ban đầu bằng mực xanh, về sau có thêm mực đen của người khác. Móc số mười hai được ghi rõ: “Hộp gỗ nâu – phòng Mạn Thanh. Hai chìa.” Bên cạnh có chú thích một chìa do Chu Mạn Thanh giữ, một chìa treo tại tủ dự phòng.
Thừa Vũ lật sang trang bàn giao sau ngày vợ cũ mất. Nhiều mục được gạch bỏ, vài chìa chuyển sang kho. Ở dòng số mười hai, có ngày nhận, giờ nhận và một chữ ký ngắn. Anh đặt ngón tay xuống nhưng không nói.
Hứa Nghi nhìn sang Trần Vân. Cô giúp việc không còn nhìn tờ giấy. Hai bàn tay cô nắm chặt mép áo, khớp ngón trắng bệch.
“Cô vừa nói chiếc hộp chưa từng có chìa dự phòng,” Hứa Nghi nhắc.
Trần Vân nuốt khan. “Tôi… tôi tưởng chiếc đó đã thất lạc từ lâu.”
“Nhưng cô cũng nói chưa từng giữ đồ riêng của An Nhiên.”
“Sau đám tang có quá nhiều thứ phải bàn giao. Tôi không thể nhớ hết.”
Thừa Vũ đọc dòng chữ thành tiếng, giọng thấp đến lạnh: “Móc số mười hai. Chìa phụ hộp gỗ. Người nhận: Trần Vân.” Anh lật tiếp trang sau. Ô trả chìa để trống.
Không ai lên tiếng. Mưa ngoài cửa kính vẫn đều, nhưng Hứa Nghi nghe rõ tiếng thở gấp bị nén của người phụ nữ trước mặt. Cô chưa biết Trần Vân đã dùng chiếc chìa ấy hay chỉ giao nó cho người khác. Cô cũng chưa biết sự im lặng này được mua bằng tiền, bằng nỗi sợ, hay bằng cả hai. Một chữ ký không chứng minh ai đã rạch ảnh. Nó chỉ phá vỡ câu chuyện rằng An Nhiên là người duy nhất có thể mở chiếc hộp.
Hứa Nghi khép bìa hồ sơ lại, không rời mắt khỏi dòng bàn giao cuối cùng. Chìa khóa dự phòng chưa từng được ghi là đã trả. Và người vừa khẳng định nó không tồn tại chính là người cuối cùng ký tên giữ nó.
