Bỏ qua nội dung

Me Ke Cua Em

Chương 17 - Chương 17: Đừng Đụng Vào Mẹ Em

Chương 17: Đừng Đụng Vào Mẹ Em

Không ai lên tiếng sau câu nói của Tú Mai. Mưa quất xiên, nhưng trong phòng An Nhiên, Hứa Nghi chỉ nghe thấy tiếng móng tay cô bé cào nhẹ lên mép tấm ảnh. Mỗi nhịp thở phía sau lưng cô ngắn hơn một chút. Thừa Vũ đứng cách con gái chưa đầy ba bước, vậy mà khoảng trống giữa họ giống như đã bị lấp kín bởi tất cả những lần anh đến chậm.

Tú Mai thở dài. “Chị không muốn ép con bé. Nhưng giữ nguyên hiện trạng thì càng phải kiểm tra người có chìa khóa trước. Đó là cách hợp lý nhất.”

An Nhiên bật dậy quá nhanh. Đầu gối em va vào thành hộp, chiếc khóa đồng đập xuống sàn. Xấp giấy buộc dây trắng nghiêng sang một bên, hai tấm vé xem phim trượt khỏi lớp vải lót. Em ôm tấm ảnh vào ngực, đôi mắt đỏ nhưng khô. “Các người ra ngoài.”

“An Nhiên.” Thừa Vũ bước lên. “Ba chỉ muốn—”

“Ra ngoài!” Em lùi về phía bàn học, gót chân vướng chiếc khăn tay. Tấm ảnh bị ép cong giữa cánh tay và ngực. Hứa Nghi nhìn mép giấy trắng bật lên nhưng không nhắc nữa. Cô đã hiểu, vào lúc này, một lời đúng cũng có thể trở thành bàn tay giành lấy thứ cuối cùng em đang bảo vệ.

Gia Hân nép sát vào vai mẹ. Tú Mai lập tức đặt tay che trước con gái, như thể người vừa bị dồn vào góc là Gia Hân. “Con xem, người lớn còn chưa làm gì mà cháu đã phản ứng thế này. Thừa Vũ, em nên để bác sĩ—”

“Chị Mai, đủ rồi.” Hứa Nghi không cao giọng. Cô chỉ đứng yên ở ngưỡng cửa, chặn phần còn lại của hành lang. “Chị và Gia Hân xuống dưới.”

“Cô lấy quyền gì đuổi tôi khỏi phòng cháu tôi?”

“Quyền thì không. Nhưng An Nhiên vừa yêu cầu mọi người ra ngoài.” Hứa Nghi quay sang Thừa Vũ. “Anh nghe thấy rồi.”

Ánh mắt Thừa Vũ dao động giữa vợ và con. Chỉ một thoáng chần chừ, An Nhiên đã nhìn thấy. Em cúi xuống, gom xấp giấy bằng một tay. Sợi dây trắng tuột khỏi nút buộc, mấy tờ giấy gấp tư bung ra, rơi lả tả quanh chiếc hộp. Một tờ giấy màu ngà mở hé, để lộ nét chữ mảnh, nghiêng về bên phải.

An Nhiên khựng lại. Em vội quỳ xuống, bàn tay run đến mức không nhặt nổi mép giấy. “Đừng nhìn.”

Hứa Nghi đã kịp nhận ra đó không phải chữ của một đứa trẻ. Mực đã nhạt, nét bút đều và mềm. Ở góc trên chỉ lộ ra nửa dòng ngày tháng, phía dưới là một câu bị nếp gấp cắt ngang: “Nếu sau này An Nhiên hỏi…” Phần còn lại nằm úp dưới tấm vé cũ.

Tú Mai nghiêng người như muốn nhìn rõ hơn. “Đó là giấy gì?”

An Nhiên chộp tờ giấy, ép sát vào người cùng tấm ảnh. “Không liên quan đến bác.”

“Nếu là đồ của Mạn Thanh thì càng phải giữ cho cẩn thận. Cháu đang làm nhàu hết rồi.” Tú Mai bước tới một bước, giọng mềm xuống. “Đưa bác, bác cất giúp.”

An Nhiên lùi mạnh. Lưng em va vào cạnh bàn. Một chiếc bút rơi xuống, lăn qua sàn gỗ. Hứa Nghi lập tức giơ tay chặn Tú Mai nhưng không chạm vào cô bé. “Chị đứng lại.”

“Tôi chỉ muốn giúp.”

“Không ai được giúp theo cách lấy đồ khỏi tay em ấy.”

Tú Mai cười nhạt. “Cô nói nghe hay thật. Nhưng cô cũng đang nhìn chằm chằm vào trang giấy đó. Cô không tò mò sao?”

Hứa Nghi không phủ nhận. Cô muốn biết Chu Mạn Thanh đã viết gì và vì sao xấp giấy bị đảo chiều. Nhưng muốn biết không có nghĩa là được quyền lấy. “Có. Nhưng đó không phải lý do để chạm vào.”

Câu trả lời khiến An Nhiên nhìn cô. Trong một nhịp rất ngắn, sự hoảng loạn trong mắt em chững lại. Rồi Thừa Vũ lại bước lên, lần này bàn tay đưa về phía vai con. “Con đưa ba xem tấm ảnh. Ba sẽ tìm người phục chế.”

An Nhiên giật người tránh. “Ba đừng đụng vào!”

“Ba không lấy của con.”

“Ai cũng nói vậy.” Giọng em vỡ ra. “Lúc dọn phòng mẹ, mọi người cũng nói chỉ cất giúp. Lúc đổi tủ, mọi người nói đồ cũ để lâu không tốt. Rồi váy của mẹ biến mất, sách của mẹ biến mất, cả mùi trong phòng cũng biến mất. Bây giờ ảnh bị rạch, mọi người lại bảo em làm.”

Thừa Vũ đứng chết lặng. Hứa Nghi nhìn bàn tay anh dừng giữa không trung, nhớ lại câu anh từng nói: chuyện trong nhà. Có lẽ với anh, dọn một căn phòng là cách khiến ngôi nhà tiếp tục vận hành. Với An Nhiên, đó là từng mảnh của mẹ bị mang đi dưới những cái tên dễ nghe hơn.

“Không ai lấy thêm thứ gì hôm nay.” Hứa Nghi nói.

An Nhiên quay phắt sang cô. “Cô cũng ra ngoài.”

Hứa Nghi im một nhịp. “Được.”

Cô lùi lại, nhưng khi xoay người, một tờ giấy khác mắc dưới gót dép An Nhiên bị kéo theo. Hứa Nghi dừng ngay trước khi giẫm lên. Cô không cúi nhặt, chỉ nói: “Có một tờ dưới chân con.”

An Nhiên nhìn xuống. Hứa Nghi vừa dịch chân sang bên, em đã lao tới. Trong lúc cúi nhặt, tấm ảnh tuột khỏi khuỷu tay, rơi úp xuống sàn rồi bật nghiêng trên mép chiếc hộp. Hứa Nghi theo phản xạ đưa tay ra, nhưng lập tức giữ lại giữa không trung.

An Nhiên ngẩng lên đúng lúc ấy. Em không nhìn bàn tay đã dừng của Hứa Nghi. Em chỉ nhìn khoảng cách quá gần giữa cô và tấm ảnh. “Đừng đụng vào mẹ em!”

Hai bàn tay nhỏ đẩy mạnh vào vai Hứa Nghi. Cô lùi một bước, cánh tay va vào khung cửa. Cơn đau chạy dọc khuỷu tay, nhưng thứ làm cô đứng yên không phải cú đẩy. Đó là cách An Nhiên ôm lấy tấm ảnh, co người quanh nó như một đứa trẻ che thân cho người lớn đã không còn khả năng tự bảo vệ.

“Cô không đụng.” Hứa Nghi hạ tay xuống. “Cô ra ngoài.”

Cô quay lưng trước, buộc mọi người ngoài hành lang phải lùi theo. Khi Thừa Vũ còn đứng lại, cô nhìn anh. “Anh cũng ra.”

“Con bé vừa đẩy em.”

“Và anh định đứng đây để dạy con bé lễ phép trước mặt người vừa buộc tội nó sao?”

Tú Mai lập tức chen vào. “Tôi không buộc tội. Tôi chỉ nói—”

“Chị nói đủ để tất cả nhìn em ấy như thủ phạm.” Hứa Nghi mở rộng cánh cửa rồi giữ tay trên nắm, nhưng vẫn để An Nhiên tự quyết. “An Nhiên, cô đóng cửa nhé?”

Bên trong không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng giấy được gom vội, tiếng bản lề hộp gỗ rung lên và một hơi nấc bị cắn lại. Hứa Nghi chờ. Vài giây sau, giọng An Nhiên vọng ra, khàn đặc. “Đóng đi.”

Cô khép cửa từ từ. Trước khi khe sáng biến mất, Hứa Nghi thấy cô bé ngồi bệt trên sàn, lưng tựa vào giường, chiếc hộp nằm giữa hai đầu gối. Tấm ảnh và trang giấy màu ngà được giữ sát ngực. Cánh cửa đóng lại, tiếng khóa xoay vang lên ngay sau đó.

Tú Mai khoanh tay. “Cô thấy chưa? Nó nhốt mình trong phòng với đồ vật có thể là chứng cứ. Sau đó nếu thiếu thêm thứ gì, ai chịu trách nhiệm?”

“Người đã khiến một đứa trẻ phải khóa cửa mới cần nghĩ đến trách nhiệm trước.” Hứa Nghi quay sang Gia Hân. Túi mỹ thuật vẫn bị ôm chặt, đầu cán vàng không còn lộ ra. Cô không hỏi về con dao. Hỏi lúc này chỉ giúp Tú Mai có thêm một lý do nói cô đang săn đuổi trẻ con.

Thừa Vũ day giữa hai chân mày. “Mọi người xuống dưới hết đi.”

“Em nên gọi người mở cửa.” Tú Mai nói. “Ít nhất phải lấy tấm ảnh ra giữ riêng.”

“Không.” Lần này Thừa Vũ trả lời nhanh hơn. Giọng anh vẫn thấp, nhưng không còn khoảng chần chừ. “Chị đưa Gia Hân về trước.”

Tú Mai nhìn anh vài giây, rồi nhìn Hứa Nghi. “Được. Nhưng chị mong hai người nhớ hôm nay ai là người phản ứng mất kiểm soát.”

Hứa Nghi nhìn theo hai mẹ con xuống cầu thang. Gia Hân bước sát sau mẹ, một tay giữ túi hồ sơ, tay kia miết liên tục lên đầu khóa nhựa. Trần Vân vẫn đứng ở đầu hành lang, khăn bếp bị vặn chặt trong tay.

“Cô Vân.” Hứa Nghi gọi.

Người giúp việc giật mình. “Vâng.”

“Từ giờ không ai vào phòng An Nhiên khi em ấy không có mặt. Không dọn, không thay ga, không mang đồ ra ngoài. Cô nói lại với mọi người.”

Trần Vân liếc cánh cửa khóa kín. “Nhưng ông chủ—”

“Tôi sẽ nói với ông ấy.” Thừa Vũ cắt ngang. Câu nói ấy lẽ ra phải khiến Hứa Nghi nhẹ đi, nhưng cô chỉ thấy mệt. Một ranh giới đơn giản đã phải đi qua một tấm ảnh bị rạch mới được công nhận.

Khi hành lang chỉ còn hai người, Thừa Vũ hạ giọng. “Em không nên để con bé đẩy em rồi bỏ qua.”

“Em không bỏ qua. Nhưng hôm nay không phải lúc dạy nó cách xin lỗi.”

“Anh là cha nó.”

“Vậy anh nên biết con đang sợ gì trước khi hỏi con đã cư xử đúng chưa.”

Thừa Vũ nhìn cánh cửa. “Anh không biết chuyện đồ của Mạn Thanh bị dọn nhiều như vậy.”

“Anh không biết, hay anh đã không hỏi?”

Câu hỏi làm quai hàm anh siết lại. Hứa Nghi không chờ câu trả lời. Cô ngồi xuống chiếc ghế nhỏ cạnh cửa, cách cánh cửa một khoảng vừa đủ để không biến sự chờ đợi thành canh giữ.

“Em định ngồi đây bao lâu?”

“Đến khi con bé biết bên ngoài không còn ai chờ lấy chiếc hộp.”

Thừa Vũ đứng thêm một lúc rồi đi xuống. Mưa vẫn rơi đều. Sau cánh cửa, không còn tiếng giấy xáo trộn, chỉ thỉnh thoảng có tiếng hít thở bị nén. Hứa Nghi không gõ. Lúc này, An Nhiên không cần thêm một lời tuyên bố tin tưởng; em cần căn phòng được giữ nguyên theo ý mình.

Gần mười phút sau, một tiếng động rất nhẹ vang lên sát cửa. Không phải tiếng mở khóa. Một mảnh giấy mỏng bị đẩy qua khe dưới, chỉ nhô ra chừng hai đốt ngón tay. Hứa Nghi nhìn nó nhưng không chạm. Trên phần giấy lộ ra là nét chữ trẻ con, viết bằng bút chì: “Bảo họ đừng lên.”

“Cô sẽ bảo.” Cô nói đủ nhỏ để chỉ người trong phòng nghe thấy. “Cô không vào.”

Mảnh giấy được kéo trở lại. Không có lời cảm ơn. Hứa Nghi cũng không cần.

Khi đứng lên để xuống cầu thang, hình ảnh tấm ảnh rơi nghiêng lúc nãy bất chợt quay lại. Trong khoảnh khắc mặt sau hướng về phía cửa, cô đã thấy một lớp giấy cứng màu ngà bên dưới. Mép ảnh không liền với lớp giấy ấy. Ở góc phải có một đường trong suốt mỏng, bắt sáng như một vệt nước.

Keo dán cũ sẽ sẫm màu và khô đục. Vệt cô nhìn thấy lại còn bóng, mép chưa kịp bám bụi.

Hứa Nghi dừng giữa hành lang, bàn tay siết nhẹ trên lan can. Có thể tấm ảnh không chỉ bị rạch.

Có người đã dán nó lên một lớp nền cũ chưa lâu.