Chương 11 - Chương 11: Đêm Mưa Không Ngủ
Chương 11: Đêm Mưa Không Ngủ
Chiếc khăn nằm giữa hành lang, góc vải ẩm sẫm màu vì nước và bụi. Trần Vân đứng cách đó chưa đầy hai bước nhưng không cúi xuống. Hai bàn tay chị siết vào cán chổi, các khớp ngón trắng bệch. Hứa Nghi cũng không chạm vào nó ngay. Cô lấy điện thoại chụp vị trí chiếc khăn, chiếc giỏ nghiêng và khoảng cách từ đó đến chân cầu thang, rồi mới nói với Thừa Vũ mang giúp một đôi găng dùng một lần cùng túi sạch.
“Chị đã lau đoạn nẹp gỗ chưa?”
Trần Vân lắc đầu quá nhanh. “Chưa. Tôi chỉ cầm khăn đi ngang qua.”
“Khăn đã ẩm.”
“Tôi vừa lau bàn trà.”
Hứa Nghi nhìn về phòng khách. Mặt bàn vẫn còn một vệt nước dài nơi cốc trà của Lâm Chính Đức từng đặt, không giống bề mặt vừa được lau. Cô không vạch ra ngay. Nỗi sợ trên mặt Trần Vân đã đủ rõ, nhưng nỗi sợ không phải lời khai, càng không thể tự động biến thành bằng chứng.
Thừa Vũ mang găng và túi tới. Hứa Nghi đeo găng, nhấc khăn bằng đúng phần mép khô rồi đặt vào túi. Cô không buộc kín hoàn toàn, chỉ gấp miệng túi lại để hơi ẩm không làm mọi dấu bám biến dạng thêm. Trần Vân nhìn từng động tác, hơi thở dồn lên nhưng vẫn không nói.
“Tôi không ép chị trả lời lúc này,” Hứa Nghi nói. “Nhưng từ giờ đừng lau cầu thang, đừng giặt chiếc khăn nào đã dùng gần đó và đừng vứt đồ nếu chưa hỏi tôi.”
“Cô nghĩ tôi làm gì sao?”
“Tôi nghĩ chị biết mình đang sợ ai. Khi nào chị muốn nói, hãy nói đúng điều chị thấy, không phải điều người khác muốn chị nhớ.”
Trần Vân cúi mặt. Một giọt nước từ cán chổi rơi xuống nền đá. Chị xin phép về khu nhà sau, bước chân gấp nhưng không chạy. Hứa Nghi không giữ lại. Ép một người đang hoảng chỉ khiến họ học cách nói lời an toàn hơn, không khiến sự thật đến gần hơn.
Khi hành lang chỉ còn tiếng mưa đầu mùa gõ lộp bộp lên mái kính, Thừa Vũ nhìn túi đựng khăn trong tay cô. “Em nghi chị Vân đã lau dấu vết?”
“Có thể chị ấy định lau. Cũng có thể chị ấy đã chạm vào chỗ bong gỗ khi kiểm tra rồi vô tình dính bụi. Điều đáng chú ý là chị ấy nhìn về phía cửa chị Mai vừa đi khỏi.”
“Anh sẽ hỏi thẳng.”
“Đừng.” Hứa Nghi đưa túi cho anh. “Nếu anh hỏi với tư cách chủ nhà, chị ấy sẽ chỉ nghĩ đến việc giữ việc. Cứ bảo quản nó trước. Còn camera, anh lấy bản sao nhật ký truy cập ngay khi có thể. Không chỉ ảnh chụp màn hình.”
Thừa Vũ gật đầu. Anh không tranh luận, nhưng ánh mắt dừng trên cánh cửa đóng kín ở tầng hai lâu hơn. An Nhiên đã đến trường, vậy mà cái im lặng em để lại vẫn nằm nguyên trong nhà, nặng như hơi nước trước cơn mưa lớn.
Buổi chiều, Tú Mai gửi kết quả chụp vào nhóm gia đình. Gia Hân không gãy xương, chỉ bong gân nhẹ và phải hạn chế vận động vài ngày. Ngay dưới ảnh phim chụp là một câu viết rất khéo: May mà không nghiêm trọng hơn, con bé vẫn giật mình mỗi khi nhắc đến cầu thang. Không có tên An Nhiên, nhưng mọi người đều hiểu cái tên bị bỏ trống ấy là ai.
Lâm Chính Đức trả lời rằng chuyện trẻ con không được mang ra ngoài. Một người họ hàng gửi biểu tượng chắp tay. Hai người khác hỏi thăm Gia Hân. Không ai hỏi An Nhiên đã thế nào sau khi bị gọi là kẻ đẩy người.
Hứa Nghi đặt điện thoại xuống trước khi cơn bực làm ngón tay cô lạnh đi. Cô không trả lời trong nhóm. Một cuộc cãi vã ở đó chỉ cho Tú Mai thêm cơ hội biến việc kiểm tra chứng cứ thành cuộc chiến giữa hai người đàn bà.
An Nhiên về nhà lúc trời đã mưa trắng sân. Tài xế che ô đến tận bậc cửa, nhưng vai áo đồng phục của em vẫn ướt một mảng. Em tháo giày, nhìn thấy Hứa Nghi ở phòng khách rồi dời mắt đi như thể chưa từng hỏi cô câu “Cô tin con à?” vào buổi sáng.
“Bếp có cháo nóng,” Hứa Nghi nói. “Con thay đồ rồi ăn một ít.”
“Con không đói.”
“Vậy để trong nồi. Khi nào đói thì lấy.”
An Nhiên khựng lại một nhịp, có lẽ chờ một câu ép buộc. Không có câu nào đến. Em ôm balo lên tầng, cửa phòng đóng lại bằng một tiếng rất khẽ.
Bữa tối chỉ có Hứa Nghi và Thừa Vũ. Anh ăn được vài miếng rồi đặt đũa xuống. “Anh đã nhờ người của công ty kiểm tra hệ thống từ xa. Họ nói không thấy lỗi phần cứng trong khoảng camera mất dữ liệu. Tài khoản khách bảo trì có truy cập lúc hai mươi mốt giờ bốn mươi ba, nhưng muốn biết thao tác từ đâu phải lấy nhật ký ở bộ điều khiển nội bộ.”
“Nghĩa là ngày mai phải vào phòng quản lý.”
“Anh sẽ đi cùng em.”
Hứa Nghi nhìn lên chiếc ghế trống của An Nhiên. “Tối nay anh đừng hỏi con bé kể lại chuyện cầu thang.”
“Anh chỉ muốn biết con có sao không.”
“Vậy anh hỏi đúng câu đó. Đừng thêm câu nào buộc con phải tự bào chữa.”
Thừa Vũ im lặng. Sau bữa ăn, anh lên tầng, đứng trước cửa phòng con gái khá lâu mới gõ. Hứa Nghi nghe giọng anh từ cuối hành lang: “Bố đang kiểm tra lại chuyện sáng nay. Con nghỉ đi, đừng lo.” Bên trong không có tiếng trả lời. Anh cũng không nói lời xin lỗi. Khi quay xuống, vẻ mặt anh giống một người biết mình đã đến trước cửa nhưng chưa biết cách bước qua.
Mưa nặng hạt từ gần nửa đêm. Nước quất vào ô cửa kính thành từng đợt, tiếng sấm bị giữ lại trong căn nhà rộng nên nghe trầm và gần. Hứa Nghi nằm mở mắt rất lâu. Mỗi lần chớp sáng, cô lại nhớ đến bàn tay An Nhiên xoắn quai balo, đến câu nói lạnh tanh rằng nói nhiều bị bảo bịa, nói ít bị bảo giấu.
Gần một giờ, cô ra ngoài lấy nước. Khi đi ngang phòng An Nhiên, cô nghe một tiếng hít vào bị chặn giữa chừng. Không phải tiếng ngủ mê. Là tiếng của một đứa trẻ cố khóc mà không để ai nghe thấy.
Hứa Nghi đứng trước cánh cửa đóng kín. Cô giơ tay, lại hạ xuống, rồi mới gõ một lần.
“Cô để nước ấm ngoài cửa.”
Bên trong im lặng. Một lúc sau, giọng An Nhiên khàn đi: “Con không cần.”
“Ừ. Cô vẫn để ở đây.”
Hứa Nghi đặt cốc lên chiếc bàn nhỏ sát tường và định quay đi. Khóa cửa khẽ động. Cánh cửa mở ra chỉ bằng chiều rộng một bàn tay. An Nhiên đứng phía sau, tóc xõa che nửa mặt, mắt đỏ nhưng cằm vẫn nâng lên.
“Con không khóc.”
“Cô không hỏi.”
Câu trả lời khiến An Nhiên nhìn cô lâu hơn. Ngoài cửa sổ cuối hành lang, một tia chớp xé qua, soi rõ bàn tay em đang nắm chặt mép áo ngủ.
“Cô không hỏi có phải con đẩy nó không à?”
“Cô đã hỏi đủ rồi. Hỏi lại nhiều lần không làm câu trả lời đúng hơn.”
An Nhiên mím môi. “Con đã giật balo rất mạnh. Nếu con không giật, có khi nó không ngã.”
Đó là phần em chưa nói vào buổi sáng, không phải vì nó thay đổi vị trí vết xước mà vì nó đặt một phần tội lỗi vào chính tay em. Hứa Nghi không vội gạt đi.
“Có thể cú giật của con làm Gia Hân mất thăng bằng,” cô nói. “Phần đó phải kiểm tra. Nếu con đã làm sai ở động tác nào, con chịu trách nhiệm cho đúng động tác ấy. Nhưng con không được nhận một cú đẩy mà con không làm chỉ để mọi người thấy câu chuyện dễ hiểu hơn.”
Mắt An Nhiên lại đỏ lên. “Nếu không tìm ra thì sao?”
“Không tìm ra nghĩa là chưa tìm ra. Không có nghĩa là con có lỗi.”
“Người lớn không nói thế.”
“Cô biết.”
Hai chữ bật ra trước khi Hứa Nghi kịp giữ lại. Một căn phòng cũ thoáng mở trong trí nhớ: chiếc ví biến mất, những ánh mắt đã quyết sẵn, lời xin lỗi bị ép nói để bữa cơm tiếp tục. Cô siết nhẹ đầu ngón tay vào lòng bàn tay, không kể thêm. Đây không phải lúc biến nỗi đau của An Nhiên thành chiếc gương phản chiếu mình.
An Nhiên nhìn cô như chờ một lời giải thích. Hứa Nghi chỉ nói: “Cô cũng từng im lặng vì nghĩ nói gì cũng vô ích. Vì vậy cô sẽ không ép con nói khi con chưa muốn. Nhưng những gì liên quan đến an toàn của con, cô vẫn phải kiểm tra.”
“Cô sẽ nói với bố là con khóc à?”
“Không. Chuyện riêng của con, cô không kể nếu con không đồng ý, trừ khi cô thấy con đang gặp nguy hiểm.”
An Nhiên không cảm ơn. Em chỉ mở cửa rộng thêm một chút để lấy cốc nước. Trong khoảnh khắc ấy, Hứa Nghi nhìn thấy phía sau lưng em, ngăn kéo bàn học đang hé. Một cuốn sổ bìa xám nằm bên trong, dày hơn sổ học thông thường, mép giấy gắn nhiều mẩu đánh dấu nhỏ. Trên trang mở có những cột ngày tháng viết thẳng hàng.
An Nhiên nhận ra ánh mắt cô. Em lập tức đẩy ngăn kéo vào. “Đó không phải chuyện của cô.”
“Ừ.” Hứa Nghi quay mặt sang phía cửa sổ. “Cô không đọc.”
“Khi con không có nhà, cô cũng không mở ngăn kéo chứ?”
“Không.”
“Sao con biết được?”
“Con không cần tin ngay. Con có thể kiểm tra xem đồ của con có bị đổi chỗ không.”
An Nhiên ôm cốc nước trước ngực. Sự đề phòng trên mặt em không biến mất, nhưng cánh cửa cũng không đóng sầm. Em nói rất nhỏ: “Con sẽ trả cốc vào sáng mai.”
“Không cần vội.”
Hứa Nghi trở về phòng. Cô vẫn không ngủ được, nhưng tiếng khóc bên kia hành lang đã dừng. Khoảng hai giờ, một tiếng thủy tinh chạm nền vang lên. Cô mở cửa, thấy An Nhiên đang quỳ cạnh bàn học, nhặt những mảnh cốc đã vỡ. Cánh cửa phòng lần này không khóa.
“Đừng dùng tay không.” Hứa Nghi lấy chổi nhỏ trong tủ gần đó, đưa cho em rồi đứng ngoài ngưỡng cửa. “Con có bị cứa không?”
An Nhiên lắc đầu. Khi cúi xuống, khuỷu tay em va vào ngăn kéo. Nó trượt ra, để lộ cuốn sổ bìa xám một lần nữa. Ánh chớp quét qua những mép giấy chi chít ký hiệu màu và một dãy ngày tháng kéo lùi tận ba năm trước.
An Nhiên lập tức nhấc cuốn sổ lên, lật tấm lót đáy ngăn kéo rồi giấu nó xuống dưới. Động tác thành thạo đến mức rõ ràng đây không phải lần đầu em phải tìm một nơi mà người lớn trong nhà sẽ không nghĩ đến.
Hứa Nghi không hỏi cuốn sổ ghi gì. Cô chỉ nhìn An Nhiên đặt tấm lót trở lại, che kín những trang giấy như che một nhân chứng chưa đến lúc được gọi tên.
