Chương 10 - Chương 10: Một Vết Xước Sai Chỗ
Chương 10: Một Vết Xước Sai Chỗ
“Ông ơi, chị An Nhiên đẩy con.”
Câu nói của Gia Hân vừa dứt, Tú Mai đã ôm con chặt hơn như thể lời khẳng định ấy đủ thay cho mọi kiểm tra còn lại. Lâm Chính Đức cau mặt nhìn về phía cửa, nơi An Nhiên đang đứng cạnh chiếc balo bị xoắn quai. Hứa Nghi không nhìn ông. Ánh mắt cô dừng ở mép chăn mỏng phủ trên cánh tay trái của Gia Hân. Một vệt đỏ nhỏ thấm ra gần cổ tay, chưa đủ lớn để ai chú ý giữa tiếng khóc và cái cổ chân đang sưng.
“Bác sĩ, phiền ông kiểm tra cả cánh tay trái của con bé.”
Tú Mai kéo mép chăn xuống. “Chỉ là xước nhẹ thôi. Con bé đang đau chân, đừng làm nó sợ thêm.”
“Vết xước mới đang chảy máu. Nếu liên quan đến cú ngã thì cần ghi nhận cùng lúc.”
Bác sĩ nhìn sang Thừa Vũ. Anh gật đầu, tự tay giữ túi chườm ở cổ chân Gia Hân để ông kéo tay áo con bé lên. Lớp vải hồng để lộ một đường trầy dài gần bốn đốt ngón tay ở mặt ngoài cẳng tay trái. Vết xước không sâu, da chỉ rớm máu thành từng chấm nhỏ, quanh đó bám vài hạt bụi màu nâu nhạt.
“Trầy do cọ vào bề mặt ráp,” bác sĩ nói. “Mới xảy ra, có thể cùng thời điểm với cú ngã.”
Gia Hân lập tức nấc lên. “Con bị quệt vào tay vịn.”
Hứa Nghi nhìn bàn tay phải của con bé. “Con nói lúc ngã con đang bám tay vịn, đúng không?”
Gia Hân chần chừ rồi gật đầu. Tú Mai vuốt tóc con, chen vào: “Nó hoảng nên không nhớ rõ tay nào. Trẻ con ngã đau, làm sao kể từng động tác chính xác như người lớn dựng lại hiện trường được?”
“Em không yêu cầu con bé nhớ từng động tác. Em chỉ hỏi vì tay vịn nằm bên phải khi đi lên, còn vết xước ở cánh tay trái.”
Lâm Chính Đức gõ đầu gậy xuống sàn. “Một vết xước thì nói lên được gì? Ngã xuống có thể va vào bất cứ đâu.”
“Đúng. Nó chưa nói lên ai đẩy ai.” Hứa Nghi quay sang ông. “Nhưng nếu vết xước do cầu thang gây ra, nó có thể nói Gia Hân đã ở phía nào trước khi ngã. Lời kể hiện tại đặt con bé sát tay vịn. Vật chứng lại đang chỉ sang phía tường.”
Tú Mai cười nhạt. “Em đã quyết An Nhiên vô tội rồi nên nhìn đâu cũng thấy lời con chị sai.”
“Em chưa quyết ai vô tội. Chính vì chưa quyết nên mỗi lần lời kể thay đổi đều phải được ghi lại.”
Gia Hân co cánh tay về, khiến tay áo cọ qua vết trầy. Con bé xuýt xoa, nước mắt rơi xuống thật hơn trước. Hứa Nghi không hề nhẹ lòng. Gia Hân đang nói dối hay bị dạy phải nói dối vẫn là một đứa trẻ vừa ngã cầu thang. Cô cúi xuống ngang tầm mắt con bé, giữ khoảng cách để Tú Mai không thể nói cô dọa nạt.
“Gia Hân, cô chỉ hỏi một lần. Lúc bị ngã, tay trái của con chạm vào đâu?”
Con bé nhìn mẹ. Tú Mai không nói, nhưng ngón tay đặt trên vai con khẽ siết lại. Gia Hân mím môi. “Chị An Nhiên kéo tay con.”
Không khí ở phòng khách lặng đi. Thừa Vũ ngẩng đầu khỏi túi chườm. Hứa Nghi hỏi: “Lúc nãy con nói chị ấy đẩy vai con.”
“Thì chị ấy vừa kéo vừa đẩy.” Gia Hân nói nhanh, rồi bật khóc. “Con không nhớ nữa. Con đau.”
Tú Mai lập tức ôm con vào lòng. “Đủ rồi. Em ép một đứa trẻ đang bị thương đến mức nó rối cả lên, rồi lại lấy sự rối đó làm bằng chứng. Em muốn bảo vệ con chồng thì cũng không cần giẫm lên con chị.”
Câu nói được lựa đúng chỗ đau nhất của định kiến. Hứa Nghi cảm thấy sống lưng mình cứng lại, nhưng cô không đáp bằng giận dữ. Cô đứng lên, nói với bác sĩ: “Phiền ông sát trùng và ghi lại vị trí, chiều dài, tình trạng vết thương.”
Bác sĩ gật đầu. Tú Mai định phản đối, nhưng Thừa Vũ lên tiếng trước: “Cứ ghi lại.”
Ba chữ ấy đến muộn và chưa đủ bù cho những lần anh chọn yên ổn. Dẫu vậy, lần này anh không để Hứa Nghi đứng một mình trước cả nhà.
Hứa Nghi trở lại cầu thang cùng Thừa Vũ. Cô không cho ai bước lên đoạn từ bậc thứ hai đến chiếu nghỉ, chỉ đứng ở mép dưới và dùng đèn điện thoại soi dọc nẹp gỗ sát tường. Ở ngang bậc thứ tư, một góc nẹp bị bong lớp phủ, lộ ra thớ gỗ nhỏ như răng cưa. Trên đó mắc một sợi chỉ hồng rất mảnh. Thấp hơn vài centimet là một vệt đỏ nhạt, mỏng đến mức chỉ cần lau qua sẽ biến mất.
Thừa Vũ cúi xuống. “Tay áo của Gia Hân.”
“Có thể.” Hứa Nghi chụp toàn cảnh rồi mới phóng gần. “Màu chỉ giống, nhưng phải giữ lại mới so được. Vết trầy trên tay trái cũng có bụi gỗ.”
Anh nhìn sang tay vịn bằng đồng ở phía đối diện. Khoảng cách giữa hai bên cầu thang đủ rộng để một đứa trẻ đứng sát tay vịn không thể đồng thời quệt cẳng tay trái vào nẹp tường, trừ khi đã di chuyển ngang qua gần hết bậc. “Nếu con bé ở đây, thì lời nó kể lúc đầu không đúng.”
“Ít nhất vị trí không đúng.” Hứa Nghi sửa. “Điều này chưa chứng minh An Nhiên không có động tác khiến Gia Hân ngã. Nhưng nó phù hợp hơn với lời An Nhiên rằng Gia Hân đứng phía tường, kéo quai balo rồi bị giật lại.”
Thừa Vũ im lặng. Từ dưới phòng khách vọng lên tiếng Tú Mai dỗ con, đều đều đến mức mọi câu hỏi đều có thể bị biến thành sự tàn nhẫn. Một lát sau anh hỏi: “Em nghĩ đến chuyện này ngay khi nhìn thấy cánh tay con bé?”
“Em nghĩ lời kể và cơ thể đang không đứng cùng một phía.” Hứa Nghi đáp. Một mảnh ký ức lạnh vụn hiện lên: căn phòng năm cô mười bốn tuổi, chiếc ví bị mất, những người lớn hỏi cô đã giấu tiền ở đâu chứ không hỏi cô có lấy hay không. Cô tắt đèn điện thoại trước khi ký ức ấy kịp kéo mình lùi xa hơn.
Khi quay xuống, cô thấy An Nhiên vẫn chưa rời đi. Cô bé đứng cạnh cửa chính, tài xế đã cầm balo, nhưng em nhìn lên đoạn nẹp gỗ bằng ánh mắt cố giữ bình thản.
“Con còn nhớ tay Gia Hân chạm vào đâu không?” Hứa Nghi hỏi.
An Nhiên nhìn từng người một như đang cân xem câu nói của mình sẽ bị bẻ cong theo hướng nào. Cuối cùng em nói: “Tay áo nó mắc vào nẹp tường. Nó kéo balo con, con giật lại. Con nghe tiếng vải rách nhỏ, rồi nó trượt chân.”
“Vì sao lúc nãy con không nói chi tiết đó?”
“Con nói nhiều thì họ bảo con bịa. Con nói ít thì họ bảo con giấu. Có khác gì đâu.”
Hứa Nghi không bảo em rằng lần này sẽ khác. Một lời hứa lớn, khi chưa có đủ khả năng giữ, chỉ là một cách khác để người lớn khiến trẻ con thất vọng. Cô chỉ nói: “Chi tiết này có dấu vết để kiểm tra. Con đến trường đi. Đừng nhắn về chuyện này cho Gia Hân, đừng xóa tin nhắn cũ nếu có, và nếu giáo viên hỏi thì nói bố con sẽ trao đổi sau.”
An Nhiên nhìn cô. “Cô tin con à?”
“Cô tin vị trí con vừa nói khớp với thứ đang ở trên cầu thang. Còn toàn bộ chuyện xảy ra thế nào, cô sẽ kiểm tra tiếp.”
Câu trả lời không dịu dàng, nhưng nó thật. An Nhiên nhận lại balo. Trước khi bước ra cửa, em nói rất khẽ: “Sợi chỉ ở tay áo bên trái.”
Chiếc xe rời khỏi sân. Thừa Vũ đứng nhìn theo lâu hơn thường lệ. Khi quay vào, anh nói: “Anh sẽ xin camera cổng và hành lang tầng một để xác định thời gian hai đứa lên cầu thang.”
“Đừng báo trước cho người quản lý hệ thống. Anh Lý đang giữ thiết bị ở phòng trà. Tài khoản khách bảo trì đã đăng nhập lúc 21 giờ 43, chúng ta cần biết nó được dùng từ đâu trước khi người khác có thời gian sửa nhật ký.”
Anh gật đầu. Sự đồng thuận không làm căn nhà bớt ngột ngạt, nhưng ít nhất lần này nó tạo ra một đường thẳng nhỏ giữa những lời nói vòng vo.
Bác sĩ sát trùng xong và khuyên đưa Gia Hân đến bệnh viện nếu cổ chân đau tăng. Tú Mai quyết định đưa con đi chụp ngay. Trước khi lên xe, chị ta dừng trước Hứa Nghi, hạ giọng: “Em nên nhớ mình mới vào nhà này. Hôm nay em làm Gia Hân thành đứa nói dối, ngày mai người ta sẽ nói em chia rẽ trẻ con để lấy lòng An Nhiên.”
“Em chưa gọi Gia Hân là đứa nói dối. Nhưng nếu người lớn tiếp tục nhắc đáp án bên tai con bé, đến lúc chính nó cũng không biết điều gì thật nữa.”
Ánh mắt Tú Mai lạnh đi. Chị ta kéo cửa xe mạnh hơn cần thiết. Lâm Chính Đức cũng rời phòng khách, trước khi đi còn dặn không ai được đưa chuyện này ra ngoài. Không ai hỏi việc giữ kín ấy bảo vệ trẻ con hay chỉ bảo vệ cái tên nhà họ Lâm.
Khi tiếng động cơ xa dần, Hứa Nghi quay lại chân cầu thang. Trần Vân đang đứng cạnh tủ đồ vệ sinh, một tay giữ cán chổi, tay kia nắm chiếc khăn lau gấp nhỏ. Thấy Hứa Nghi nhìn, chị vội nhét khăn xuống giỏ.
“Chị chưa được lau cầu thang.”
“Tôi biết. Tôi chỉ định dọn chỗ khác.”
“Lúc nãy chị nói nghe tiếng chạy rồi một tiếng va.” Hứa Nghi bước lại gần, không chặn đường lui của chị. “Tiếng chạy của một người hay hai người?”
Trần Vân cúi đầu. “Tôi ở trong bếp, không nghe rõ.”
“Chị nghe đủ rõ để biết tiếng va có trước tiếng khóc.”
“Tôi đoán thôi.”
“Trước tiếng va, Gia Hân có gọi An Nhiên không?”
Trần Vân giật mắt lên. Trong khoảnh khắc rất ngắn, nỗi sợ trên mặt chị không hướng về Hứa Nghi mà hướng qua vai cô, về phía cánh cửa Tú Mai vừa đi khỏi. Rồi chị lùi một bước.
“Tôi không biết gì cả, cô đừng hỏi tôi.”
Chị quay đi quá nhanh, chiếc khăn trong giỏ rơi xuống sàn. Một góc khăn ẩm lộ ra, dính vài hạt bụi gỗ nâu nhạt giống hệt thứ bám quanh vết xước trên tay Gia Hân. Hứa Nghi không nhặt lên. Cô chỉ đứng nhìn Trần Vân khựng lại giữa hành lang, như một người vừa nhận ra mình đã để rơi thứ không thể giải thích bằng im lặng.
