Chương 57 - Chương 57: Xe Không Biển Số
Chương 57: Xe Không Biển Số
Chiếc xe màu đen kéo gần từng mét mà vẫn không bật đèn. Trên con đường đất dọc kênh, tiếng máy của nó bị mặt nước và vách kho lạnh dội lại, nghe như có hai chiếc cùng bám. Quân không quay đầu lâu. Anh nhìn qua gương trái đã rung lệch, chỉ thấy một mảng áo tối, mũ bảo hiểm trơn và phần chắn bùn sau bị tháo sạch. Không biển số, không logo, không thứ gì để người qua đường nhớ ngoài việc nó đang chạy đúng vào vệt bánh của anh.
Quân giữ ga đều ở bốn mươi. Nhanh hơn trên mặt đường lổn nhổn đá này chỉ là tự chọn chỗ ngã. Chậm hơn thì người phía sau không cần tông, chỉ cần đưa tay kéo dây niêm phong trên vai anh. Cổ tay trái đau buốt mỗi lần bánh trước sụp vào ổ gà. Anh ép khuỷu tay sát sườn, dùng vai giữ túi giao hàng không nảy khỏi lưng. Bốn trăm tám mươi sáu gram vẫn nằm đúng chỗ. Chỉ cần còn biết nó ở đâu, anh vẫn còn thứ để giao.
Phía trước là trạm bơm cũ, đường kênh vòng thành một chữ U quanh hàng rào lưới. Người muốn đi thẳng thường cắt qua sân trạm, nhưng cổng chính đã khóa từ nửa đêm. Quân vẫn bẻ vào lối cụt ấy. Anh không hy vọng cửa tự mở. Anh chỉ muốn biết chiếc xe sau lưng đang nhìn anh hay nhìn một vị trí đã mất sóng trên màn hình.
Anh chạy đến sát cổng, bóp phanh, chống chân như người vừa nhận ra đi nhầm. Trong gương, chiếc xe đen cũng giảm tốc trước khúc cua, đứng lại ngoài vùng sáng của bóng đèn bảo vệ. Không có chấm xanh nào cập nhật nhanh đến mức biết anh đang giả vờ lúng túng trước một cái cổng khóa. Người đó nhìn bằng mắt.
Quân quay xe, chạy ngược lại. Chiếc xe đen lập tức nổ máy. Khoảng cách vẫn giữ đúng hơn hai chục mét, không gần đủ để bị xem là tấn công, cũng không xa đủ để mất anh ở một ngã rẽ. Cách bám này không dành cho cướp vặt. Cướp vặt thích kết thúc nhanh. Người phía sau có thời gian, nghĩa là phía trước có thể còn người chờ.
Cột điện kế tiếp có một túi nilon trắng buộc bên phải. Quân chỉ liếc qua đã thấy sai. Mã của Hùng là hai vòng ở bên trái, nút thắt quay vào phía trong để người chạy từ hướng kho lạnh nhìn thấy trước. Túi trước mặt chỉ có một vòng, dây còn mới và mép nilon sạch đến mức chưa hứng bụi đường. Hoặc ai đó bắt chước từ xa, hoặc điểm quan sát đã bị ép rời đi. Dù là trường hợp nào, đường thẳng phía trước không còn sạch.
Quân rẽ xuống dốc đất dẫn về bãi tập kết cát ven kênh. Bảng gỗ ghi “Cấm xe máy” treo nghiêng trên một sợi dây thép. Anh từng giao cơm cho thợ hút cát ở đây suốt ba tháng; lệnh cấm chỉ áp dụng ban ngày khi xe ben ra vào. Ban đêm, bãi không đóng hẳn vì máy bơm vẫn có người trực. Đường vòng qua sau lán cân, men theo mép bờ rồi nhập lại đường kênh cách đó gần một cây số.
Chiếc xe không biển số rẽ theo.
Quân không chửi. Xác nhận được một điều cũng giống xác nhận sai địa chỉ: ít nhất từ đây không cần tự lừa mình. Anh hạ thấp người khi qua đoạn dây điện võng, né một đống ống nhựa nằm ngang lối. Bãi cát tối nhưng không hoàn toàn vắng. Trong lán cân, một bóng người đang ngủ gục trước chiếc quạt bàn. Quân không gọi. Kéo người không liên quan vào chỉ khiến đối phương có thêm lý do nói anh gây rối.
Tiếng máy phía sau bất ngờ dồn lên. Chiếc xe đen không giữ khoảng cách nữa. Nó lách sang trái trên đoạn đường chỉ rộng hơn hai thân xe, bánh trước ngang với bánh sau của Quân. Người lái nghiêng đầu nhìn túi giao hàng rồi đưa tay trái ra. Không phải đấm. Bàn tay đeo găng chỉ chụp thẳng vào dây đeo và nút niêm phong.
Quân buông ga nửa nhịp, đạp phanh sau đúng trước gờ bê tông của bàn cân chìm trong cát. Xe anh sụt tốc, bánh trước chiếc xe đen lao lên mép gờ trước. Người kia giật tay về để giữ lái. Cả thân xe chao sang phải, lốp quệt vào chân bàn cân tóe một tiếng khô. Quân không chờ xem hắn ngã hay không. Anh kéo ga, chui qua khe giữa lán cân và chồng bao tải, nơi tay lái chỉ vừa đủ lọt nếu gập gương.
Gương phải va vào vách tôn, bật ngược về phía trong. Quân nghe sau lưng một tiếng kim loại đổ và tiếng máy rú lên vì bánh quay không tải. Anh có được vài giây, không hơn. Cuối khe là con dốc rải đá dẫn xuống đường bảo trì sát mặt nước. Mưa cũ làm đất nhão thành từng mảng đen. Quân đứng nhấc người khỏi yên để giảm xóc lên cổ tay, giữ bánh trước chạy trên vệt khô mỏng sát mép cỏ.
Điện thoại trong túi ngực rung một lần. Sóng có thể vừa chạm lại từ khu dân cư bên kia kênh. Quân không lấy ra. Một vạch sóng đủ để app gửi vị trí mới, nhưng chưa chắc đủ để anh nhận được bất kỳ thứ gì. Thành phố có cách ưu tiên tin xấu đi trước. Anh kéo khóa túi nhựa kín hơn, tiếp tục chạy cho đến khi tiếng xe phía sau biến mất dưới tiếng máy bơm.
Đường bảo trì nhập vào một cầu bê tông nhỏ chỉ dành cho công nhân thủy lợi. Hai đầu cầu có cọc sắt để chặn ô tô, khoảng giữa vừa đủ xe máy lách qua. Quân giảm tốc, nghiêng tay lái. Bên kia cầu là dãy nhà sửa xe đóng cửa, mái hiên nối nhau như một đường hầm thấp. Trên cánh cửa cuốn thứ ba có hai vạch phấn trắng song song, dấu báo điểm chuyển tuyến mà Hùng từng dùng khi nhóm mất điện thoại trong một đợt app lỗi toàn thành phố.
Quân dừng dưới mái hiên, tắt máy rồi đẩy xe vào sát tường. Anh không đứng yên giữa đường. Việc đầu tiên là kiểm tra dây niêm phong bằng tay phải, lần từ khóa kéo xuống nút chì. Không đứt, không xước mới. Việc thứ hai là nhìn đồng hồ kim treo trong tiệm qua lớp kính bẩn: ba giờ linh sáu phút. Việc thứ ba là lấy điện thoại ra, bật camera trước ở chế độ ngoại tuyến và quay một đoạn ngắn gồm mặt mình, nút niêm phong, biển tên trạm thủy lợi bên kia cầu và đồng hồ tiệm sửa xe.
“Điểm tay số ba,” Quân nói nhỏ vào máy. “Ba giờ linh sáu. Vật mang còn nguyên. Mất kết nối từ đường kho lạnh. Không có người nhận bàn giao.” Anh dừng một nhịp, lia camera qua dây niêm phong rồi tắt. Đoạn video chưa thể gửi đi, nhưng ít nhất nó tồn tại cùng chứng thư trong chiếc điện thoại. Chuỗi nguồn không phải phép màu của app. Nó là việc mỗi người để lại đủ dấu cho người sau biết chuyện gì đã xảy ra.
Bên cạnh cửa tiệm có một chai xăng một lít giấu trong thùng sơn rỗng. Trên nắp chai buộc sợi dây thun đỏ, đúng mã tiếp tế khẩn của nhóm. Quân ngửi trước, đổ một ít ra nắp kiểm tra rồi mới rót vào bình. Không ai cho không. Anh nhét ba mươi nghìn dưới viên gạch chặn cửa theo giá Hùng đã chốt từ trước, giữ lại ba mươi ba nghìn. Một lít xăng không đưa anh đến sáng, nhưng đủ để anh không phải dắt bộ trước khi tìm được điểm tiếp theo.
Từ đầu cầu, ánh đèn pha quét một đường dài trên lan can.
Chiếc xe màu đen đã dựng lại được. Lần này nó bật đèn, có lẽ vì không còn cần giấu việc đang tới. Quân vặn nắp bình xăng, cất chai rỗng vào thùng sơn rồi đẩy xe ra khỏi mái hiên. Phía trước dãy tiệm là đường nhựa dẫn về khu dân cư, rộng và sáng hơn, nhưng cũng có camera ở mỗi ngã ba. Nếu điện thoại vừa bắt sóng, chạy lên đó chẳng khác nào tự nối lại sợi dây cho cả thành phố nhìn.
Người đi xe đen dừng ở đầu cầu, không lách qua cọc sắt ngay. Hắn chống chân, nâng kính mũ bảo hiểm. Khuôn mặt bị khẩu trang che gần hết. Giọng nói vọng qua mặt nước, bình thản như người gọi khách nhận hàng. “Để túi lại. Xe với điện thoại anh cứ mang đi.”
Quân nổ máy nhưng chưa vào số. “Thế có hoàn tiền đơn không?”
Người kia im một nhịp. Có lẽ hắn không ngờ một người đang bị săn còn hỏi câu nghe như cà khịa. Quân cũng không thấy buồn cười. Anh chỉ cần buộc đối phương nói thêm, để camera điện thoại đang đặt trong túi nhựa trước ngực ghi được giọng.
“Anh không biết trong đó là gì,” người kia nói. “Giữ nó chỉ làm mẹ anh gặp chuyện.”
Câu cuối lạnh hơn gió kênh. Quân siết tay ga. Họ biết bà Mai ở bệnh viện, hoặc ít nhất biết tên bà là nút dễ bấm nhất. Anh muốn lao qua cầu, muốn đập thẳng mặt kẻ trước mắt bằng tất cả những ngày bị khóa tài khoản, khóa số điện thoại, khóa cả cái chết của cha trong một tờ biên bản. Nhưng đường cầu hẹp, cổ tay trái đang yếu, còn chiếc hộp phải đến sáng. Đánh nhau ở đây là cách nhanh nhất biến chứng cứ thành đồ rơi xuống kênh.
“Biết chứ,” Quân nói. “Trong này là thứ khiến mấy anh phải tháo biển số lúc đi làm.”
Anh gài số, quay đầu xe về phía lối sau dãy tiệm. Con đường đó chỉ dài hơn trăm mét rồi cụt ở hàng rào khu dân cư. Quân biết. Người trên cầu cũng sẽ biết ngay khi nhìn bản đồ hoặc biển báo. Nhưng anh không cần một con đường thoát hoàn chỉnh. Anh cần thêm khoảng trống để đổi thế.
Chiếc xe đen lách qua cọc sắt và tăng ga. Quân vừa chạy được nửa dãy tiệm thì động cơ phía trước vang lên một tiếng ho khan, rồi thêm hai tiếng nổ đục như lon thiếc bị đá. Từ lối cụt, một chiếc Wave cũ màu đỏ sẫm bò ra, đèn xi-nhan trái chớp nhanh hơn bên phải, yên xe vá hai miếng băng keo đen. Người lái mặc áo mưa mỏng, chân đi dép nhựa của bệnh viện.
Đỗ Hùng dựng chiếc Wave chắn ngang lối vừa đủ để Quân nhận ra, nhưng không đủ để biến mình thành tấm bia. Mặt hắn tái vì thiếu ngủ, dưới cằm còn vết dây khẩu trang. Hùng ném sang một chùm chìa khóa, giọng khàn đặc. “Xe mày với điện thoại mày giờ đều là biển chỉ đường. Đổi xe.”
Quân bắt được chìa khóa bằng tay phải. Phía sau, tiếng máy chiếc xe không biển số đã vào đến đầu dãy tiệm.
Hùng nghiêng đầu về chiếc Wave cũ, miệng nhếch lên đúng kiểu người vừa đem một món đồ gần hết hạn sử dụng tới cứu mạng bạn mình. “Bình đầy. Máy không app, không định vị, biển số thật. Còn từ điểm này trở đi…” Hắn nhìn túi niêm phong trên vai Quân. “Không còn người giao nào tên Phạm Minh Quân nữa.”
