Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 56 - Chương 56: Cảnh Quay Trên Sân Thượng

Chương 56: Cảnh Quay Trên Sân Thượng

Tô Mạn không lập tức hỏi tôi có sợ không. Cô chỉ bước đến bên bàn, dùng hai ngón tay đẩy nhẹ điện thoại của Giản Tư Ninh ra giữa mặt bàn, giống như đẩy một vật sắc khỏi mép tay người khác. “Từ giờ đừng phát lại, đừng chuyển tiếp, đừng chụp màn hình bằng chính máy này,” cô nói. “Giản đạo, cô đồng ý để tôi lập bản sao chứng cứ chứ?”

Giản Tư Ninh nhìn chiếc điện thoại rất lâu. Gương mặt cô vẫn trắng, nhưng ánh mắt đã trở lại vẻ cứng đầu quen thuộc. “Đồng ý.”

Phòng chiếu nhỏ bỗng biến thành một hiện trường yên tĩnh. Tô Mạn mở máy tính, ghi lại thời gian nhận file, số gửi đến, trạng thái tin nhắn, rồi dùng thiết bị riêng quay toàn bộ quá trình thao tác. Cô không để ai tự ý chạm vào màn hình. Khi cần nhập mật khẩu, Giản Tư Ninh chỉ được làm dưới ống kính đang quay. File âm thanh được sao lưu qua dây nối, lập hai bản, một bản niêm phong trong ổ lưu trữ mã hóa của Tô Mạn, một bản giữ nguyên trong máy của đạo diễn. Mười hai giây đe dọa ngắn đến mức nếu là đời trước, có lẽ tôi đã xóa nó đi vì hoảng sợ hoặc vì thấy mình không thể chống lại một thứ không có mặt. Nhưng đời này, ngay cả một câu nói méo tiếng cũng phải có nơi để nằm lại, có thời gian, có đường truyền, có dấu vết không cho phép ai phủ nhận rằng nó từng tồn tại.

“Trước đây đã từng có chuyện giống vậy chưa?” Tôi hỏi.

Giản Tư Ninh khựng lại. Cô không nhìn tôi ngay mà nhìn xuống bản kịch bản “Không Tắt” trên bàn, đầu ngón tay vuốt qua mép giấy đã hơi sờn. “Có.”

Tô Mạn ngẩng lên. “Cô nên nói từ đầu.”

“Tôi không muốn biến lời mời thành một cái bẫy.” Giản Tư Ninh nói rất thấp. “Dự án này mở hồ sơ hơn một năm rồi. Lần đầu nộp cho quỹ phim độc lập, nhà đầu tư rút trước ngày ký. Lần thứ hai tìm được địa điểm, bên cho thuê báo phòng cháy cần kiểm tra lại và hủy lịch. Hai diễn viên từng nhận vai Chu Lê đều rút sau khi người nhà nhận được cuộc gọi nặc danh. Không ai nói rõ ai đứng sau, nhưng mỗi lần kịch bản đi xa hơn một bước, luôn có một bàn tay kéo nó lùi lại.”

Tôi im lặng nghe. Sự thật không khiến căn phòng sáng hơn, chỉ khiến bóng tối có hình dạng rõ ràng. Bộ phim này chưa khai máy đã bị yêu cầu chết trong kịch bản. Không phải vì nó kể một câu chuyện hư cấu quá đau, mà vì đâu đó có người hiểu rằng nếu ánh đèn chiếu đúng vào một người bị giết bằng lời nói, rất nhiều kẻ từng đứng sau những lời nói ấy cũng sẽ có bóng trên tường.

“Sau này đừng giấu diễn viên chính chuyện rủi ro của đoàn phim.” Tôi nói.

Giản Tư Ninh nhìn tôi, môi mím lại. “Được.”

Tô Mạn lưu xong bản sao thứ hai, đánh dấu thời gian rồi khép máy. “Tôi sẽ gửi yêu cầu bảo toàn dữ liệu cho nhà mạng qua thủ tục pháp lý, nhưng đừng kỳ vọng quá nhanh. Số gửi đến có khả năng là số ảo hoặc đã qua trung gian. Trước mắt, tất cả lịch quay phải đổi sang chế độ kín, danh sách nhân sự thu hẹp, thiết bị cá nhân vào trường quay phải đăng ký. Nếu còn tin nhắn, cuộc gọi hoặc người lạ tiếp cận, báo ngay. Không tự xử lý vì sĩ diện nghề nghiệp.”

“Câu cuối nói với tôi hay với đạo diễn?” Tôi hỏi.

Tô Mạn liếc tôi. “Với tất cả những người từng tưởng mình chịu được một mình.”

Tôi không phản bác được. Trong đời trước, tôi đã từng tưởng im lặng là giữ thể diện, nhẫn nhịn là tránh làm mọi chuyện lớn hơn. Sau đó, sự im lặng của tôi bị người khác đóng khung thành thừa nhận, sự nhẫn nhịn bị viết lại thành đáng đời. Có những bài học phải trả bằng cả một đời mới hiểu: không phải vết thương nào cũng cần được hét lên, nhưng mọi vết thương có người gây ra đều cần được ghi lại.

Ba ngày sau, tôi lên sân thượng của một tòa nhà cũ ở phía nam Minh Hải để quay cảnh đầu tiên của “Không Tắt”. Lịch khai máy không công bố ra ngoài. Đoàn phim không dựng thảm đỏ, không mời truyền thông, chỉ có một tấm bảng nhỏ viết tên dự án bằng bút dạ đen và vài cuộn dây điện nằm bên cạnh máy quay. Trước khi tôi bước qua cửa sắt dẫn lên mái, Giản Tư Ninh cho tôi xem toàn bộ bố trí an toàn: lan can kép đã được gia cố ở phía trong, góc máy sẽ che phần lưới bảo hộ bên dưới, tất cả vị trí đứng đều dán băng trắng trên nền xi măng, và không có cảnh nào yêu cầu tôi vượt khỏi vạch.

Chuyên gia tư vấn tâm lý của đoàn phim, chị Lương Tịnh, đứng cạnh máy giám sát, nói với tôi rất rõ: “Nếu cô thấy không ổn, chỉ cần nói ‘tắt đèn’, chúng tôi dừng ngay. Không ai hỏi vì sao.”

Tôi gật đầu. Hai chữ ấy nghe giống một mật khẩu hơn là tín hiệu dừng. Đời trước, ánh đèn đã từng bật lên để soi tôi thành trò cười. Đời này, tôi được quyền nói tắt đèn khi ánh sáng bắt đầu biến thành một kiểu tra tấn. Chỉ một quyền nhỏ như vậy thôi cũng khiến cổ họng tôi nghẹn lại.

Hạ Trầm Chu không vào phim trường. Anh đứng phía sau cánh cửa sắt chưa đóng hẳn, trên cổ áo còn đeo thẻ khách do đoàn phim cấp tạm. Bàn tay trái của anh vẫn băng mỏng sau lần bị thương trước đó, còn tay phải cầm điện thoại úp xuống, như thể tự nhắc mình hôm nay không đến để điều khiển bất kỳ chuyện gì. Khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau qua khe cửa, anh chỉ nói: “Tôi ở ngoài.”

Tôi hiểu nửa câu còn lại của anh. Nếu tôi không gọi, anh sẽ không bước vào.

Cảnh hôm nay là cảnh Chu Lê lên sân thượng sau khi công ty yêu cầu cô quay video xin lỗi cho một việc cô không làm. Kịch bản không để cô đứng ở rìa cái chết. Giản Tư Ninh cắt bỏ mọi hình ảnh có thể biến tuyệt vọng thành một cảnh đẹp đáng xem. Chu Lê chỉ đi qua ánh đèn của thành phố, ôm chiếc điện thoại đầy lời nguyền rủa, nhìn vào máy quay như nhìn vào một phiên tòa không có thẩm phán, rồi nói những lời cuối cùng trước khi biến mất khỏi công chúng. Không máu. Không ngã. Không tiếng hét. Chỉ có một người bị gọi bằng một cái tên xấu quá lâu đến mức suýt quên mất tên thật của mình.

Tôi đứng vào vạch trắng. Gió trên sân thượng thổi tóc dính vào khóe môi, vị bụi xi măng khô và lạnh. Trợ lý đạo cụ đưa cho tôi chiếc điện thoại giả, màn hình đã cài sẵn những bình luận hư cấu. Tôi biết tất cả đều là chữ được viết cho phim, nhưng khi màn hình sáng lên, tim tôi vẫn co lại như bị một sợi dây mảnh kéo ngược về đêm mưa cũ. “Biến mất đi.” “Đừng diễn nữa.” “Loại người như cô còn dám khóc sao?” Những câu ấy không giống hoàn toàn đời trước, nhưng nhịp điệu của chúng thì giống. Cùng một vẻ hả hê vô danh. Cùng một cảm giác người viết không cần nhìn mặt tôi, chỉ cần ném xong là nhẹ tay.

“Máy quay chuẩn bị.” Giản Tư Ninh nói.

Đèn phụ bật lên. Ánh sáng trắng quét qua mặt tôi, không chói nhưng lạnh. Tôi nhìn thấy bóng mình kéo dài trên nền sân thượng, mảnh và mờ như một người khác đang đứng phía sau. Trong tai nghe của nhân viên âm thanh có tiếng nhiễu rất khẽ. Dưới phố, còi xe vọng lên từng đoạn đứt quãng. Tất cả những âm thanh ấy đáng lẽ thuộc về hiện tại, nhưng trong một giây, chúng chồng lên tiếng thông báo điện thoại của đời trước, tiếng mưa đập vào kính khách sạn, tiếng ai đó trong ký ức nói rằng im lặng vài ngày là mọi chuyện sẽ qua.

Không. Tôi thầm nói với chính mình. Đây là phim trường. Đây là Chu Lê. Tôi là Lạc Tinh Miên.

“Action.”

Tôi bước về phía trước. Mỗi bước đều dừng đúng vạch. Máy quay trượt ngang bên trái, theo sát nhưng không áp sát đến mức nuốt lấy hơi thở của tôi. Tôi nghe Giản Tư Ninh cố ý giữ khoảng cách, không ra lệnh quá nhiều. Cả đoàn phim im lặng đến mức sân thượng như bị tách khỏi thành phố bên dưới. Tôi nhìn chiếc điện thoại trong tay, môi hơi cong lên, không phải cười mà là một biểu cảm đã mệt đến không còn sức chứng minh mình đau.

“Các người muốn tôi xin lỗi,” tôi nói bằng giọng của Chu Lê. “Nhưng lời xin lỗi cũng cần có người bị hại thật sự. Nếu tôi xin lỗi vì một tội danh được cắt từ mười hai giây ghi âm, ngày mai các người sẽ cần tôi xin lỗi vì một tấm ảnh bị che mất nửa khung hình. Ngày kia, các người sẽ cần tôi xin lỗi vì tôi còn sống không đúng dáng vẻ mà các người muốn.”

Gió lật một góc kịch bản nằm trên ghế đạo diễn. Không ai nhặt. Máy quay vẫn chạy.

Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào ống kính. Trong khoảnh khắc ấy, lỗ đen nhỏ sau mặt kính không còn là máy quay nữa. Nó giống hàng triệu con mắt từng mở ra trên màn hình điện thoại, nhìn tôi bằng sự xa lạ lạnh lùng. Lồng ngực tôi đau nhói. Câu thoại tiếp theo vốn rất đơn giản, nhưng chữ “tên” mắc lại trong cổ họng. Tôi chớp mắt. Ánh đèn trước mặt nhòe đi thành những vệt trắng dài.

Tôi đã từng có tên. Trước khi họ gọi tôi là kẻ thứ ba. Trước khi họ gọi tôi là người dùng thân thể đổi vai. Trước khi công ty, người yêu, bạn thân và cả gia đình đều yêu cầu tôi im lặng để giữ lấy phần sạch sẽ của họ.

“Tôi tên là Chu Lê.” Tôi nói. Giọng tôi thấp hơn bản tập luyện rất nhiều. “Trước khi các người đặt cho tôi cái tên xấu đó, tôi cũng từng có tên của mình.”

Giản Tư Ninh không hô dừng. Tôi biết cô đã nhìn ra tôi đang đi sát ranh giới, nhưng cô cũng biết đây chưa phải lúc kéo tôi khỏi vai diễn. Diễn xuất luôn tàn nhẫn ở chỗ đó. Nó đòi người ta mở cửa vết thương, nhưng không ai có thể mở thay mình. Tôi siết chiếc điện thoại đạo cụ, móng tay đau nhức. Một phần tôi đang diễn Chu Lê. Một phần khác đang đứng trong đêm cuối cùng của đời trước, nhìn màn hình sáng lên hết lần này đến lần khác, không còn phân biệt nổi câu nào là của người lạ, câu nào là của những người từng nói yêu thương mình.

“Tôi không xin các người yêu tôi.” Tôi tiếp tục. “Tôi chỉ xin các người đừng thay tôi viết cáo trạng. Nếu một ngày tôi không còn xuất hiện trước ống kính nữa, xin đừng hỏi tôi yếu đuối thế nào. Hãy hỏi ai đã dạy cả thế giới ném đá mà không cần nhìn mặt người bị ném.”

Sân thượng im phăng phắc.

“Cut.”

Tiếng hô của Giản Tư Ninh vang lên rất rõ, nhưng tôi không lập tức nghe thấy. Ánh đèn vẫn còn trong mắt tôi. Chiếc điện thoại vẫn nóng trong lòng bàn tay dù nó chỉ là đạo cụ. Có ai đó gọi “Tinh Miên”, rồi một giọng khác nhắc tắt máy quay. Tôi muốn trả lời rằng tôi ổn, nhưng môi không cử động được. Nền xi măng dưới chân bỗng như mềm đi, còn lan can trước mặt dù cách tôi đúng hai bước an toàn vẫn biến thành một đường ranh mỏng giữa hiện tại và quá khứ.

Tôi lùi lại nửa bước, nhưng đầu gối không còn sức. Chị Lương Tịnh là người đến gần tôi đầu tiên. Cô không chạm vào tôi ngay mà giơ bàn tay lên trong tầm mắt tôi. “Tinh Miên, nhìn tôi. Nói tên cô.”

Tôi nhìn bàn tay ấy rất lâu. Năm ngón tay, một chiếc nhẫn bạc trơn, móng tay cắt ngắn. Những chi tiết nhỏ kéo tôi khỏi màn hình đầy chữ. Tôi hít vào, cổ họng đau rát như vừa nuốt một nắm bụi.

“Lạc Tinh Miên.” Tôi nói.

Ở phía cửa sắt, Hạ Trầm Chu đã bước một bước vào trong. Tôi thấy vai anh căng lên, bàn tay băng trắng nắm chặt đến mức vải nhăn lại. Nhưng anh dừng ở ngoài vạch kiểm soát của đoàn phim. Anh không xông tới, không gọi tôi bằng giọng hoảng loạn, không biến khoảnh khắc yếu nhất của tôi thành cảnh một người khác cứu một người đã chết. Anh chỉ đứng đó, mắt đỏ rất nhẹ, thấp giọng nói: “Tôi ở đây.”

Chỉ bốn chữ ấy thôi mà thứ gì đó trong tôi đứt ra. Tôi muốn đứng thẳng, muốn cười nhạt bảo mọi người tiếp tục, muốn chứng minh rằng tôi không bị một cảnh quay đánh bại. Nhưng cơ thể không nghe lệnh nữa. Đầu gối tôi gập xuống, chiếc điện thoại đạo cụ rơi khỏi tay, đập lên nền xi măng một tiếng khô khốc. Trước khi bóng đèn trên sân thượng vỡ thành từng quầng trắng trong mắt, tôi nghe chính mình nói rất khẽ, không biết với Hạ Trầm Chu, với đoàn phim, hay với đời trước vẫn chưa chịu buông tay tôi.

“Đừng… cứu tôi như cứu người chết.”