Bỏ qua nội dung

Thuốc giải cho một lời thề

Chương 40: Phiên điều trần trắng lạnh

Chương 40: Phiên điều trần trắng lạnh

Ánh đèn trắng trong phòng điều trần không giống ánh sáng ngoài trời. Nó không có nhiệt, không có bóng, chỉ phủ đều lên mặt bàn dài, lên bình nước thủy tinh, lên những tập hồ sơ được đánh số bằng nhãn xanh lạnh như đang chuẩn bị cho một cuộc giải phẫu. Tống Nghiên bước vào trước, chiếc cặp chống sốc đặt sát bên người. Sau lưng cô, Lục Thừa Chu dừng lại nửa bước, để máy quay ngoài hành lang chỉ chụp được dáng anh đứng cạnh cô, không che cô, cũng không thay cô nhận bất kỳ ánh mắt nào. Ở phía đối diện, Thẩm Kính Viễn đã ngồi xuống, hai tay đặt lên mặt bàn, gương mặt điềm đạm đến mức gần như nhân hậu. Nếu không có những dòng dữ liệu bị đổi thuật ngữ, những mã bệnh nhân bị loại trừ và những tờ thỏa thuận im lặng nằm trong hồ sơ, ông ta trông thật giống một người đến đây để bảo vệ khoa học.

Chủ tọa phiên điều trần là một người đàn ông hơn năm mươi tuổi, kính mỏng, giọng nói khô và đều. Ông đọc nhanh thành phần tham dự, phạm vi phiên họp và kiến nghị khẩn cấp do Thẩm thị nộp lúc tám giờ ba phút sáng. Những chữ “loại trừ chứng cứ có nguồn gốc từ két cá nhân”, “nghi ngờ chuỗi lưu trữ”, “xung đột lợi ích giữa luật sư trình bày và bên cung cấp dữ liệu” vang lên trong căn phòng kín, mỗi chữ như một mũi kim chạm vào phần ký ức vừa mở của Tống Nghiên. Cô không cúi đầu ghi chép. Cô đã đọc bản kiến nghị ấy ngoài hành lang. Điều khiến cô lạnh người không phải là nội dung, mà là tốc độ. Thẩm thị không phản ứng sau khi nhìn thấy chứng cứ. Họ đã chờ chứng cứ xuất hiện để đánh đúng nơi yếu nhất của nó.

Luật sư đại diện Thẩm thị đứng lên trước. Anh ta còn trẻ hơn Tống Nghiên vài tuổi, áo sơ mi trắng, cà vạt xanh sẫm, giọng được luyện để nghe như đang bảo vệ quy trình chứ không phải bảo vệ thân chủ. Anh ta nói dữ liệu lấy từ két của Tống Kính Thành đã rời khỏi hệ thống chính thức mười hai năm, không có ghi nhận bảo quản độc lập trong suốt thời gian dài, vì vậy không thể dùng làm căn cứ đình chỉ hoặc hạn chế đánh giá Thanh Mạch. Anh ta nói Tống Nghiên vừa là con gái người liên quan vụ An Tức số 7, vừa nhận ủy quyền từ Lục thị trong đêm, tư cách độc lập cần được thẩm tra trước khi cho phép cô tiếp tục trình bày. Cuối cùng, anh ta nhẹ nhàng đặt lên bàn bản in bài đăng ảnh khách sạn Cẩm Tú, như thể đó chỉ là tài liệu tham khảo: “Chúng tôi không bình luận đời tư của Tống luật sư, nhưng hội đồng có quyền biết liệu chứng cứ này có đang được sử dụng trong một liên minh lợi ích giữa Lục thị và một cá nhân có động cơ trả thù hay không.”

Trong phòng có vài tiếng xì xào rất nhỏ. Trần Dung ngồi ở hàng ghế sau không động, bàn tay đặt trên túi tài liệu niêm phong. Chu Dịch liếc sang Lục Thừa Chu, nhưng Lục Thừa Chu chỉ nhìn Tống Nghiên. Anh biết nếu lúc này anh mở miệng bảo vệ cô, mọi thứ sẽ đúng như cái bẫy của Thẩm thị: phiên điều trần về dữ liệu thuốc sẽ bị kéo thành câu chuyện một người đàn ông quyền lực đứng ra chứng thực cho một nữ luật sư bị công kích. Tống Nghiên cũng biết điều đó. Cô đặt tay lên cặp hồ sơ, đầu ngón tay chạm vào mép nhựa niêm phong, cảm giác lạnh ấy khiến cô nhớ đến phong thư của cha trong đêm. Cha cô từng bị biến thành “người có động cơ” trên giấy trắng. Hôm nay, cô sẽ không để họ biến công lý thành một lời bào chữa cảm tính.

“Tôi đồng ý thẩm tra chuỗi lưu trữ trước.” Tống Nghiên đứng dậy, giọng không cao nhưng đủ khiến tiếng xì xào tắt hẳn. “Nhưng tôi phản đối cách Thẩm thị cố ý mô tả dữ liệu này như một vật được lấy ra từ quá khứ rồi áp đặt lên Thanh Mạch. Bộ chứng cứ tôi nộp hôm nay gồm bốn nhóm độc lập: bản sao niêm phong từ két 0717-B của ông Tống Kính Thành, bản ghi chứng kiến và hàm băm do trung tâm lưu ký lập lúc rạng sáng nay, dữ liệu đối chiếu quyền truy cập từ kho Vĩnh An do Lục thị giao, và bản sao báo cáo Thanh Mạch do nhân chứng cung cấp trước đó. Tôi không yêu cầu hội đồng tin cha tôi. Tôi yêu cầu hội đồng kiểm tra vì sao bốn nhóm dữ liệu không cùng nguồn lại chỉ về cùng một mô thức chỉnh sửa.”

Luật sư Thẩm thị lập tức nói: “Tống luật sư đang né câu hỏi nguồn gốc ban đầu.” Tống Nghiên nhìn thẳng anh ta. “Không. Tôi đang đưa câu hỏi nguồn gốc về đúng vị trí của nó. Nếu một ổ cứng cá nhân tự sinh ra dữ liệu giả, nó không thể trùng với lịch sử phiên bản nằm trong kho Vĩnh An. Nếu kho Vĩnh An bị Lục thị chỉnh sửa để phối hợp với tôi, nó không thể giải thích vì sao bản Thanh Mạch do Hứa Mạn nộp trước đó cũng dùng cùng sáu thuật ngữ giảm nhẹ phản ứng phụ và ba mã loại trừ bệnh nhân. Nếu cả ba nguồn đều bị dàn dựng, Thẩm thị có thể chỉ ra tài khoản nào, thời điểm nào, quyền truy cập nào đã tạo ra sự dàn dựng ấy. Còn nếu không, điều cần thẩm tra không phải là động cơ của tôi, mà là động cơ của người đã biến biến chứng nghiêm trọng thành ghi chú phụ lục.”

Thẩm Kính Viễn khẽ mỉm cười. Ông ta không nhìn Tống Nghiên như nhìn một đối thủ nóng vội nữa, mà như nhìn một dao mổ vừa chạm đúng lớp da đầu tiên. “Tống luật sư nói rất hay,” ông ta chậm rãi lên tiếng, “nhưng dữ liệu dược phẩm không thể được phán quyết bằng tu từ. Thanh Mạch là sản phẩm mới, quy trình mới, nhóm bệnh nhân mới. Việc một vài thuật ngữ y khoa giống nhau không đủ chứng minh cái gọi là mô thức phạm tội.” Ông ta dừng một chút, mắt lướt qua Lục Thừa Chu. “Huống chi, nếu kho dữ liệu Vĩnh An do Lục thị nắm giữ suốt mười hai năm thật sự có vấn đề, tại sao đến tận hôm nay Lục tổng mới giao ra? Đây là sự thức tỉnh đạo đức, hay là một cuộc mặc cả khi Thẩm thị chuẩn bị tham gia tái cấu trúc Lục thị?”

Câu hỏi ấy đánh thẳng vào Lục Thừa Chu, nhưng cũng đẩy cả Lục thị vào ánh đèn. Một thành viên hội đồng quay sang anh: “Lục tổng, ông Thẩm đặt vấn đề có lý. Anh có thể giải thích vì sao dữ liệu Vĩnh An được giao ở thời điểm này không?” Lục Thừa Chu đứng lên. Trong ánh đèn trắng, sắc mặt anh bình tĩnh đến gần như lạnh lùng, nhưng Tống Nghiên thấy bàn tay anh chạm vào mép bàn đúng một lần rồi buông ra. Anh không nhìn Thẩm Kính Viễn. Anh nhìn về phía chủ tọa. “Vì trước đây Lục thị đã chọn sai cách giữ dữ liệu. Chúng tôi giữ nó để không rơi vào tay người muốn tiêu hủy, nhưng sự giữ lại ấy cũng khiến sự thật bị chậm trễ. Tôi không dùng lý do này để yêu cầu miễn trách nhiệm. Dữ liệu Vĩnh An được giao hôm nay kèm lịch sử quyền truy cập, quyết định hạn chế sao chép và bản ghi hội đồng quản trị. Nếu có phần nào chứng minh Lục thị tiếp tục sai sau khi tiếp quản, tôi chấp nhận bị thẩm tra cùng hồ sơ.”

Phòng điều trần yên đi trong vài giây. Tống Nghiên không quay sang nhìn anh, nhưng lồng ngực cô như bị một sợi chỉ kéo nhẹ. Cô từng ghét nhất dáng vẻ im lặng của Lục Thừa Chu, ghét đến mức chỉ cần anh không giải thích, cô đã muốn kết án anh bằng tất cả vết thương cũ. Nhưng lúc này, anh không còn dùng im lặng để dựng tường. Anh đặt Lục thị lên bàn, không phải để đổi lấy lòng tin của cô, mà để chứng cứ có đường đi. Sự mềm lại trong lòng cô rất nhỏ, nhỏ đến mức gần như không thể gọi tên. Nó giống một giọt nước rơi xuống mép dao, chưa làm dao cùn đi, nhưng đủ chứng minh thứ kim loại lạnh ấy cũng biết nhận lấy ánh sáng.

Chủ tọa trao đổi với hai chuyên viên kỹ thuật ngồi cạnh. Một người mở màn hình phụ, yêu cầu Trần Dung nộp bản ghi niêm phong và chuỗi hàm băm. Tống Nghiên đẩy bìa hồ sơ thứ nhất sang, không vội trình bày thêm. Cô biết thắng thua của phiên này không nằm ở một câu phản biện sắc, mà ở việc có giữ được quyền cho chứng cứ bước qua cánh cửa đầu tiên hay không. Mười phút sau, chuyên viên kỹ thuật báo cáo sơ bộ: bản sao nộp sáng nay có hàm băm khớp với biên bản trung tâm lưu ký; một phần thư mục trong ổ cứng chứa cấu trúc dữ liệu tương thích với chuẩn lưu trữ cũ của Vĩnh An; một số tên trường dữ liệu có thể đối chiếu với danh mục quyền truy cập do Lục thị giao. Kết luận chưa phải xác thực hoàn toàn, nhưng đủ để hội đồng xem xét tiếp nhận có điều kiện.

Luật sư Thẩm thị lập tức phản đối. Thẩm Kính Viễn vẫn không biến sắc, chỉ đưa mắt về phía trợ lý đứng cạnh cửa. Gần như cùng lúc, điện thoại của Chu Dịch rung lên liên tiếp. Anh cúi xuống đọc, sắc mặt đổi rất nhanh rồi chuyển máy cho Lục Thừa Chu. Tống Nghiên nhìn thấy hàng tiêu đề đang leo lên bảng tin: “Nữ luật sư vụ Thanh Mạch nhận dữ liệu từ Lục thị trong đêm”, “Ảnh khách sạn chưa được giải thích”, “Có hay không cuộc trả thù nhân danh bệnh nhân”. Đường Tư Kỳ cũng gửi một tin ngắn: Tài khoản cấp hai bắt đầu đẩy cùng một mẫu bài. Họ muốn hội đồng hoãn vì áp lực dư luận. Tống Nghiên cầm điện thoại, mắt chỉ dừng trên màn hình hai giây rồi úp xuống. “Tôi xin nộp bổ sung hồ sơ bảo toàn chứng cứ truyền thông.”

Một thành viên hội đồng cau mày. “Tống luật sư, đây không phải phiên xử tranh chấp danh dự.” “Đúng vậy.” Tống Nghiên đáp ngay. “Vì thế tôi không dùng hồ sơ này để chứng minh tôi trong sạch. Tôi dùng nó để chứng minh có một chiến dịch đang cố ý chuyển trọng tâm khỏi câu hỏi dược phẩm. Tài khoản phát tán đầu tiên thuộc công ty truyền thông vỏ bọc từng phục vụ chiến dịch an toàn thuốc của Thẩm thị. Thời điểm đẩy nóng trùng với thời điểm kiến nghị loại trừ chứng cứ được nộp. Nếu Thẩm thị cho rằng truyền thông không liên quan đến phiên điều trần, họ có thể đồng ý cho hội đồng ghi nhận tài liệu này như chứng cứ về hành vi gây nhiễu thủ tục và chuyển sang cơ quan có thẩm quyền thẩm tra nguồn tiền quảng bá.”

Lần đầu tiên trong buổi sáng, nụ cười của Thẩm Kính Viễn nhạt đi một chút. Nhưng ông ta không mất kiểm soát. Ông ta chỉ nghiêng người nói với luật sư của mình một câu rất khẽ. Người luật sư lập tức yêu cầu hội đồng triệu tập nhân chứng Hứa Mạn trước khi xem xét sâu hơn dữ liệu Thanh Mạch, với lý do mọi bản sao báo cáo mới đều liên quan đến nguồn mà Hứa Mạn cung cấp. Tống Nghiên nhìn đồng hồ. Theo tuyến di chuyển đã đổi, Hứa Mạn đáng lẽ phải đến lối phụ của tòa nhà trước chín giờ hai mươi. Bây giờ là chín giờ mười tám. Điện thoại của Đường Tư Kỳ vẫn im. Sự im lặng ấy không bình thường. Nó không giống một người đang lái xe an toàn, càng không giống một người sắp đưa nhân chứng then chốt bước vào ánh đèn.

Tống Nghiên chưa kịp nhắn hỏi thì màn hình sáng lên. Cuộc gọi của Đường Tư Kỳ hiện ra, rung đến mức chiếc điện thoại như một vật sống bị nhốt dưới lòng bàn tay. Cô xin phép chủ tọa nhận cuộc gọi khẩn liên quan đến nhân chứng. Vừa kết nối, tiếng gió và tiếng còi xe lẫn vào giọng Đường Tư Kỳ, gấp đến khàn: “Tống Nghiên, tuyến B bị lộ. Xe của Hứa Mạn bị chặn ở đường vành đai phía nam, họ dùng danh nghĩa kiểm tra thuốc vận chuyển trái phép để giữ người. Có người yêu cầu cô ấy ký biên bản xác nhận dữ liệu Thanh Mạch là bản sao không rõ nguồn.” Bàn tay Tống Nghiên siết chặt điện thoại. Ở phía đối diện, Thẩm Kính Viễn chậm rãi ngẩng mắt nhìn cô, vẻ bình tĩnh quay lại trên mặt như một lớp mặt nạ vừa được lau sạch.

Lục Thừa Chu đã đứng dậy. “Vị trí.” Giọng anh thấp, không hỏi thêm một chữ. Chu Dịch lập tức gọi cho đội pháp chế và người phụ trách an ninh tòa nhà. Nhưng Tống Nghiên không rời mắt khỏi Thẩm Kính Viễn. Cô bỗng hiểu vì sao kiến nghị loại trừ chứng cứ được nộp nhanh đến vậy, vì sao truyền thông chọn đúng lúc nổi lên, vì sao phe Thẩm chủ động yêu cầu Hứa Mạn xuất hiện. Họ không cần giết một nhân chứng. Họ chỉ cần bắt nhân chứng ký một tờ giấy trong tình trạng bị giữ, rồi quay lại nói trước hội đồng rằng mọi chứng cứ của cô đều đứng trên cát. Đường Tư Kỳ ở đầu dây bên kia hạ giọng, lần này trong tiếng nói đã có một vệt sợ thật sự: “Cậu nghe rõ không? Họ không chỉ chặn xe. Người dẫn đầu kiểm tra… là người từng xuất hiện trong hồ sơ luật sư cũ của nhà cậu.”

Cả căn phòng trắng lạnh như thu hẹp lại. Tống Nghiên nghe tiếng tim mình đập rất chậm, từng nhịp như gõ lên bìa hồ sơ của cha. Mười hai năm trước, lịch trình của Tống Kính Thành cũng bị bán trước khi ông kịp giao tài liệu. Hôm nay, trước cửa phiên điều trần, cùng một bàn tay đang thử kéo Hứa Mạn khỏi ánh sáng. Chủ tọa hỏi cô có cần tạm dừng phiên họp không. Tống Nghiên đặt điện thoại xuống, ngẩng đầu. Giọng cô khàn đi vì thức trắng, nhưng từng chữ sạch và lạnh như dao vừa được khử trùng. “Không tạm dừng để họ sửa biên bản ngoài đường. Tôi đề nghị hội đồng lập tức ghi nhận việc nhân chứng bị cản trở, cử người đi cùng bên thứ ba đến hiện trường và giữ nguyên quyền xem xét chứng cứ có điều kiện. Còn tôi,” cô quay sang Lục Thừa Chu, rồi nhìn thẳng về phía Thẩm Kính Viễn, “sẽ đưa nhân chứng của tôi vào căn phòng này trước khi bất kỳ ai dạy cô ấy phải ký thay sự thật.”