Bỏ qua nội dung

Thuốc giải cho một lời thề

Chương 39 - Chương 39: Tôi tin anh lần này

Chương 39: Tôi tin anh lần này

Kết quả đối chiếu dừng lại trên màn hình như một vết cắt lạnh. Lúc 2 giờ 17 phút sáng, phòng chứng kiến của trung tâm lưu ký chỉ còn tiếng quạt máy tính và tiếng mưa đã nhỏ dần ngoài ô kính. Tống Nghiên nhìn sáu thuật ngữ trùng mô thức, ba mã loại trừ bệnh nhân và đường dẫn máy chủ kiểm định bên ngoài, rất lâu không nói. Cô từng nghĩ khoảnh khắc cha mình được minh oan sẽ khiến cô nhẹ đi. Nhưng sự thật không nhẹ. Nó nặng như một chiếc hộp kim loại vừa mở ra, bên trong không chỉ có danh dự của một người chết, mà còn có sinh mạng của những bệnh nhân đang bị biến thành dòng phụ lục trong báo cáo Thanh Mạch.

Trần Dung là người phản ứng trước. Bà khép sổ biên bản lại một nửa, giọng thấp nhưng rất tỉnh: “Từ giây phút này, không ai được rời khỏi phòng cùng bản sao dữ liệu cá nhân. Tôi cần tạo hai bản sao niêm phong, một bản lưu tại trung tâm, một bản chuyển đến hội đồng điều trần dưới danh nghĩa chứng cứ mới phát hiện. Toàn bộ thao tác tiếp theo phải được ghi hình liên tục.” Tống Nghiên gật đầu, ngón tay rời khỏi phong thư của cha. Cô không cho phép mình khóc ở đây. Nếu cha cô đã để lại dữ liệu để cô đứng thẳng, cô không thể dùng nước mắt làm câu trả lời đầu tiên cho ông.

Lục Thừa Chu đứng phía sau cô nửa bước. Từ lúc dòng cảnh báo hiện ra, sắc mặt anh không thay đổi nhiều, nhưng bàn tay đặt trên mép bàn đã siết lại. Anh hiểu rõ hơn ai hết thứ họ vừa tìm thấy sẽ làm gì với Lục thị. Một khi dữ liệu gốc của An Tức số 7 được dùng để đối chiếu Thanh Mạch, kho dữ liệu Vĩnh An mà Lục thị giữ suốt mười hai năm sẽ không còn là tài sản phòng thủ, mà là bằng chứng khiến mọi sự im lặng của Lục gia bị đưa ra trước ánh đèn trắng. Anh nói: “Nếu chỉ đưa ổ cứng của cha cô, phe Thẩm sẽ đánh vào chuỗi lưu trữ. Họ sẽ nói dữ liệu rời khỏi hệ thống quá lâu, không đủ tính xác thực.”

“Tôi biết.” Tống Nghiên không quay đầu. “Cho nên chúng ta không đưa nó như một di vật.” Cô lấy giấy trắng từ tập hồ sơ của Trần Dung, viết xuống ba dòng rất nhanh: nguồn dữ liệu, chuỗi hàm băm, đối chiếu quyền truy cập Lục thị. “Nó phải được đưa như một mắt xích. Két của cha tôi chứng minh bản đồ chỉnh sửa. Kho dữ liệu Vĩnh An của Lục thị chứng minh phiên bản lưu trữ. Bản sao Thanh Mạch của Hứa Mạn chứng minh mô thức hiện tại. Ba phần này không được lẫn vào nhau, cũng không được để bất kỳ bên nào độc quyền trình bày.”

Lục Thừa Chu nhìn những dòng chữ gọn và sắc của cô. “Cô muốn tôi đứng trên danh nghĩa người quản lý kho dữ liệu.” “Không.” Tống Nghiên đặt bút xuống. “Tôi muốn anh đứng trên danh nghĩa người chịu trách nhiệm về thứ Lục thị đã giữ. Anh không phải người minh oan cho cha tôi. Anh chỉ là người giao ra phần dữ liệu anh đáng lẽ phải giao từ lâu.” Câu ấy không mềm, thậm chí vẫn có gai. Nhưng Lục Thừa Chu nghe xong lại thấy lồng ngực mình như được nới ra một khoảng rất nhỏ. Cô không đẩy anh ra khỏi vụ án nữa. Cô cũng không cho phép anh biến mình thành người cứu rỗi. Cô đặt anh vào đúng vị trí của anh: người sống phải chịu trách nhiệm với sự thật của người chết.

Điện thoại của Tống Nghiên rung lên. Đường Tư Kỳ gọi video, phía sau cô là màn hình đầy các cửa sổ truy vết tài khoản. Quầng mắt cô đỏ vì thức đêm nhưng giọng vẫn nhanh: “Tài khoản tung ảnh khách sạn đầu tiên là ‘Dư luận tuyến đầu’. Không phải tài khoản cá nhân. Nó được nuôi bằng công ty truyền thông vỏ bọc, ba năm trước từng làm chiến dịch an toàn thuốc cho Thẩm thị. Tớ đã lưu toàn bộ trang, thời gian phát tán, lượt mua đẩy hot và danh sách tài khoản khuếch tán cấp hai. Có công bố luôn không?” Tống Nghiên nhìn bài đăng vẫn đang tăng lượt chia sẻ trên màn hình phụ. Trong ảnh, Lục Thừa Chu ngồi đối diện Thẩm Kính Viễn, còn tiêu đề cố tình kéo cô vào như một người phụ nữ bị lừa thêm lần nữa. Cô từng bị những bức ảnh như vậy đẩy vào hố sâu. Lần này, cô nhìn nó như nhìn một vật chứng.

“Không công bố.” Cô nói. Đường Tư Kỳ cau mày. “Cậu định để họ mắng đến sáng?” “Để họ mắng.” Tống Nghiên kéo bản ghi màn hình sang thư mục chứng cứ truyền thông. “Nếu bây giờ phản bác, câu chuyện sẽ trở thành tôi và Lục Thừa Chu có trong sạch hay không. Nhưng phiên điều trần sáng nay không thẩm tra đời tư của tôi. Nó thẩm tra dữ liệu thuốc. Càng nhiều tài khoản được mua để kéo trọng tâm khỏi Thanh Mạch, chúng ta càng có thêm chứng cứ về việc họ cố ý gây nhiễu thủ tục.” Đường Tư Kỳ im vài giây, sau đó thở ra một tiếng rất khẽ. “Cậu đang dùng chính dao của họ để cắt đường lui của họ.” Tống Nghiên đáp: “Tớ chỉ cầm chuôi dao. Lưỡi dao là họ tự đưa ra.”

Cuộc gọi chưa tắt, Chu Dịch đã gửi vào nhóm bảo mật một tập tin mã hóa. Lục Thừa Chu mở nó trước mặt mọi người, không tránh ánh mắt Tống Nghiên. Bên trong là lịch sử truy cập kho dữ liệu Vĩnh An của Lục thị trong sáu tháng qua, quyết định hạn chế quyền sao chép do anh ký, bản ghi cuộc họp hội đồng quản trị yêu cầu khóa kho dữ liệu và một giấy ủy quyền tạm thời cho phép Tống Nghiên, với tư cách luật sư độc lập, sử dụng phần dữ liệu liên quan An Tức số 7 trong phiên điều trần Thanh Mạch. Dòng chữ ký của Lục Thừa Chu nằm ở cuối văn bản, rõ ràng đến mức không thể phủ nhận. Trần Dung nhìn qua rồi nhíu mày: “Lục tổng, văn bản này đồng nghĩa với việc anh tự giao quyền công kích Lục thị cho Tống luật sư.”

“Tôi biết.” Lục Thừa Chu nói. “Nếu Lục thị từng sống sót bằng im lặng, nó không thể tiếp tục sống bằng một lớp im lặng mới.” Anh quay sang Tống Nghiên, ánh mắt rất sâu nhưng không ép cô nhận lấy điều gì ngoài giấy tờ. “Cô có thể dùng nó. Nếu dữ liệu chứng minh Lục thị liên quan đến phần nào, cô cũng có quyền truy cứu phần đó.” Tống Nghiên nhìn chữ ký của anh. Rất lâu trước đây, một chữ ký của cha cô đã bị dùng để biến ông thành tội phạm. Đêm nay, một chữ ký khác được đặt trước mặt cô, không xin cô tha thứ, chỉ trao cho cô quyền kiểm tra đến cùng. Sự khác biệt ấy không làm quá khứ bớt đau, nhưng đủ để một cánh cửa rất hẹp trong lòng cô không đóng sập lại.

Cô hỏi: “Anh biết sau sáng nay, hội đồng quản trị có thể dùng văn bản này để ép anh rời khỏi vị trí điều hành không?” Lục Thừa Chu đáp: “Biết.” “Anh cũng biết Thẩm Kính Viễn đang chờ anh mất quyền để thâu tóm phần còn lại của Lục thị?” “Biết.” “Vậy tại sao vẫn ký?” Lần này, Lục Thừa Chu không trả lời ngay. Anh nhìn ổ cứng cũ của Tống Kính Thành, nhìn phong thư đã được đặt trong túi chứng cứ, rồi mới nói: “Vì tôi từng nghĩ giữ quyền lực mới giữ được chứng cứ. Nhưng nếu đến lúc chứng cứ cần bước ra mà tôi vẫn dùng quyền lực làm lý do giữ nó lại, tôi sẽ không khác gì cha tôi năm đó.”

Tống Nghiên khựng lại. Câu ấy chạm vào nơi cô không muốn chạm. Cô vẫn hận sự im lặng của Lục gia, vẫn không thể thay cha nhận bất kỳ lời xin lỗi nào, nhưng cô biết một người dám gọi tên sai lầm của chính gia đình mình trước chứng cứ không còn là người trốn sau bóng tối. Cô cầm giấy ủy quyền lên, đặt vào bìa hồ sơ thứ ba. Khi ngẩng đầu, giọng cô vẫn khàn vì thức trắng, nhưng từng chữ rất rõ: “Tôi tin anh lần này.”

Không khí trong phòng như ngừng lại. Đường Tư Kỳ ở đầu dây bên kia không nói nữa. Trần Dung cúi xuống tiếp tục kiểm tra biên bản, nhưng động tác chậm đi một nhịp. Lục Thừa Chu nhìn Tống Nghiên, trong mắt có thứ gì rất đau, cũng rất nhẹ. Anh không hỏi cô có nghĩa là gì, không nhân cơ hội đòi thêm một câu mềm hơn. Tống Nghiên cũng không để câu ấy biến thành lời hứa tình cảm. Cô đặt thẳng ranh giới trước khi bất kỳ ai hiểu sai: “Tôi tin anh giao dữ liệu thật. Tin anh sẽ không sửa chuỗi chứng cứ. Tin anh sáng nay đứng cùng tôi vì bệnh nhân Thanh Mạch và vì phần trách nhiệm của Lục thị. Nếu anh nói dối, tôi sẽ dùng chính những thứ anh giao để kiện anh.”

Lục Thừa Chu đáp rất thấp: “Đủ rồi.” Với anh, như vậy đã đủ. Một người từng bị anh làm tổn thương bằng im lặng không cần phải bước qua hết vết thương trong một đêm. Cô chỉ cần không còn đứng một mình trước bức tường cũ. Từ “tin” của cô vẫn lạnh, vẫn có điều kiện, vẫn đặt chứng cứ lên trước trái tim, nhưng nó không còn là cánh cửa đóng kín. Nó là một lối đi hẹp, đủ cho hai người cùng mang hồ sơ bước về phía ánh sáng trắng đang chờ họ.

Sau đó, mọi thứ diễn ra nhanh nhưng không hỗn loạn. Trần Dung chia chứng cứ thành bốn bộ: bản niêm phong ổ cứng và thư mục hàm băm; bản in đối chiếu thuật ngữ An Tức số 7 – Thanh Mạch; hồ sơ quyền truy cập kho dữ liệu Vĩnh An do Lục thị giao; và biên bản bảo toàn bài đăng khách sạn Cẩm Tú. Đường Tư Kỳ phụ trách đẩy toàn bộ chứng cứ truyền thông vào kho điện tử độc lập, đồng thời gửi cảnh báo cho Hứa Mạn đổi tuyến di chuyển đến điểm hẹn trước phiên điều trần. Chu Dịch thông báo bên ngoài trung tâm đã có người lạ đỗ xe quá lâu, nhưng không áp sát. Lục Thừa Chu chỉ nói một câu: “Không đi đường cũ.” Không ai hỏi đường cũ là đường nào. Trong vụ án này, quá nhiều người đã chết vì một lịch trình bị bán.

Gần năm giờ sáng, mưa ngừng hẳn. Thành phố sau cơn mưa có màu xám nhạt, như một tờ giấy chưa kịp ký tên. Tống Nghiên đứng ở cửa trung tâm lưu ký, trên tay là chiếc cặp chống sốc đựng bản sao niêm phong. Lục Thừa Chu đứng bên cạnh cô, không che ô, cũng không đứng trước ống kính thay cô. Vài phóng viên đã chờ ở đối diện đường, đèn máy quay nhấp nháy như mắt thú trong sương sớm. Một người hét lên hỏi cô có phải bị Lục Thừa Chu lợi dụng lần nữa không. Một người khác hỏi Lục Thừa Chu có đang cấu kết với Thẩm thị để giữ ghế hay không. Tống Nghiên không dừng lại. Cô đi thẳng qua ánh đèn, giọng chỉ đủ để người bên cạnh nghe thấy: “Ảnh họ chụp không quyết định nội dung trên bàn thẩm tra.”

Lục Thừa Chu nghiêng mắt nhìn cô. “Cô không cần đi cùng xe với tôi.” “Tôi cần.” Tống Nghiên kéo cửa xe, động tác bình tĩnh đến lạnh. “Không phải để chứng minh chúng ta không có gì khuất tất. Mà để chứng minh từ bây giờ, ai muốn đặt câu chuyện này thành quan hệ riêng tư đều phải đối mặt với một sự thật: chúng ta sẽ cùng xuất hiện trước phiên điều trần, cùng giao chứng cứ, cùng chịu chất vấn. Anh chịu phần của Lục thị. Tôi chịu phần của cha tôi.” Cô dừng một nhịp, rồi bổ sung: “Không ai trốn sau người kia.”

Xe rời trung tâm khi trời vừa sáng. Trên đường đến cơ quan quản lý dược, Tống Nghiên đọc lại thư của cha qua lớp túi chứng cứ trong suốt. Hàng chữ “khi con đủ lớn để không nhầm công lý với hận thù” nằm yên dưới lớp nhựa niêm phong, như một câu hỏi mà cô vẫn chưa trả lời xong. Cô không chắc mình đã đủ lớn. Cô chỉ biết sáng nay, cô không còn muốn thắng bằng cách kéo tất cả xuống bùn cùng mình. Cô muốn tên cha được trả lại bằng quy trình sạch, muốn Thanh Mạch bị chặn trước khi thêm người chết, muốn những kẻ dùng dữ liệu như đất nặn phải nhìn thấy từng dòng thời gian đứng lên chống lại họ.

Tám giờ mười hai phút, xe dừng trước tòa nhà điều trần. Bậc thềm trắng lạnh trải dài dưới ánh nắng yếu đầu ngày. Thẩm Kính Viễn đã đến trước, đứng trong sảnh cùng luật sư của Thẩm thị, áo vest phẳng phiu, nụ cười nho nhã như thể ông ta chỉ đến dự một buổi tọa đàm y học. Khi thấy Tống Nghiên và Lục Thừa Chu bước vào cùng nhau, ông ta không tỏ vẻ bất ngờ. Ông ta chỉ khẽ nâng mắt, lịch sự gật đầu, rồi nói với người bên cạnh một câu rất nhỏ. Gần như cùng lúc, Chu Dịch nhận được thông báo nội bộ từ ban thư ký phiên điều trần. Anh đưa máy cho Lục Thừa Chu, sắc mặt trầm xuống.

Tống Nghiên liếc qua màn hình. Thẩm thị vừa nộp kiến nghị khẩn cấp, yêu cầu loại trừ toàn bộ dữ liệu lấy từ két cá nhân của Tống Kính Thành vì nghi ngờ chuỗi lưu trữ không hợp pháp, đồng thời chất vấn tư cách độc lập của cô do “quan hệ lợi ích chưa rõ ràng với Lục thị”. Những chữ ấy lạnh như đã được chuẩn bị từ trước khi trời sáng. Lục Thừa Chu nhìn cô. Tống Nghiên đóng nắp cặp chứng cứ lại, âm thanh rất khẽ nhưng dứt khoát. Cô không tránh ánh mắt Thẩm Kính Viễn nữa. “Vậy thì bước đầu tiên,” cô nói, “là để họ biết chuỗi lưu trữ không bắt đầu từ lòng tin. Nó bắt đầu từ thứ họ đã sửa.” Cửa phòng điều trần mở ra, ánh đèn trắng tràn ra ngoài như cửa một phòng mổ. Tống Nghiên ôm hồ sơ bước vào trước.