Chương 55 - Chương 55: Bộ Phim Về Người Bị Giết Bằng Lời Nói
Chương 55: Bộ Phim Về Người Bị Giết Bằng Lời Nói
Hạ Trầm Chu không hỏi lại ngay. Câu hỏi của tôi rơi xuống phòng họp như một mảnh kính mỏng, không lớn tiếng mà khiến ánh sáng quanh bàn có cạnh sắc. Đồng tử anh co lại rất nhẹ, bàn tay đặt trên mặt bàn cũng khựng một nhịp. Sau đó, anh vẫn ngồi yên trước mặt tôi, không dùng kinh ngạc để đẩy tôi về phía điên rồ, cũng không dùng bình tĩnh để phủ kín câu nói ấy. Anh chỉ nhìn tôi rất lâu rồi nói: “Vậy tôi nghe như nghe một lời khai chưa thể lập biên bản.”
Tôi bỗng thấy cổ họng mình đau. Anh không hỏi “cô đang nói gì vậy”, cũng không đưa một lời an ủi trơn nhẵn. Anh để câu nói của tôi đứng đó như một chứng cứ chưa tìm được nguồn nhưng chưa ai có quyền hủy bỏ. Tôi cụp mắt xuống tập hồ sơ trên bàn, nơi những dòng tên công ty, mã thanh toán và mốc hot search nằm cạnh nhau lạnh như một bản kê khai sinh mạng. “Tôi không nói để anh tin chuyện không thể tin,” tôi nói. “Tôi chỉ muốn anh biết, nếu có lúc tôi phản ứng quá mức với một câu nói, một đoạn video, một tin đồn, đó không phải vì tôi yếu. Là vì tôi đã từng nhìn thấy chúng giết người.”
“Trong đời đó, tôi đã làm gì?” Hạ Trầm Chu hỏi rất thấp.
Câu hỏi ấy mới là vết dao thật sự. Tôi từng nghĩ nếu một ngày có thể nói ra, tôi sẽ ném tất cả oán hận vào mặt anh, bắt anh nhìn thấy mình đã đứng ngoài bi kịch của tôi lạnh lùng thế nào. Nhưng sau hồ sơ em gái anh, sau câu “đến muộn cũng là sai”, tôi không còn đủ chắc chắn để dùng một chữ hận đơn giản bao phủ mọi thứ. Tôi chỉ nói: “Anh đến muộn.”
Hạ Trầm Chu nhắm mắt trong một khoảnh khắc rất ngắn. Khi mở ra, đôi mắt anh không có biện minh. “Ừ. Tôi đến muộn.”
Chỉ vậy thôi, nhưng một phần cứng nhất trong lòng tôi lại rạn ra. Không phải để tha thứ. Tha thứ chưa bao giờ dễ như một câu đối thoại trong phim. Nó chỉ là khoảnh khắc người ta ngừng kéo tấm màn phủ lên vết thương, để vết thương được gọi đúng tên trước khi tính đến chuyện liền sẹo. Tôi nói với anh vài đoạn rất vụn: khách sạn, hot search, Kỷ Tu Dương, Nhan Sơ, công ty quản lý, một dự án phim bị rút tên, màn hình điện thoại sáng trong một đêm mưa. Tôi không nói chi tiết cái chết, vì có những thứ nếu kể thành cảnh, nó sẽ lại biến nỗi đau của người chết thành thứ để người sống nhìn ngắm. Hạ Trầm Chu không hỏi cơ chế trọng sinh. Anh chỉ ghi nhớ những cái tên và thời điểm có thể kiểm chứng, như thể đang dựng một bản đồ mới từ những mảnh vỡ của tôi.
Tiếng gõ cửa vang lên trước khi căn phòng chìm quá sâu. Tô Mạn mở cửa, nhìn chúng tôi bằng ánh mắt đã đoán được có chuyện lớn nhưng quyết định không biến mình thành người chứng kiến thừa. Cô đặt một chiếc máy tính bảng lên bàn. “Tôi không nghe chuyện riêng. Nhưng có một việc công việc cần cô xem ngay. Hộp thư pháp lý của tôi vừa nhận được lời mời hợp đồng từ tổ dự án phim độc lập ‘Không Tắt’. Người gửi là đạo diễn Giản Tư Ninh.”
Cái tên ấy khiến tôi ngẩng đầu. Giản Tư Ninh không phải đạo diễn thương mại nổi đình nổi đám. Đời trước, tôi từng nghe về cô qua một bài phỏng vấn nhỏ bị chìm dưới tin giải trí ồn ào. Cô làm phim độc lập, ít tiền, ít truyền thông, nhưng mỗi khung hình đều có thứ gì đó rất cứng đầu. Tôi không nhớ đời trước mình từng nhận được lời mời nào từ cô. Tương lai đã lệch khỏi đường cũ từ lâu, nên mỗi cánh cửa mới đều giống một căn phòng chưa biết bên trong có ánh đèn hay vực sâu.
Tô Mạn mở file đính kèm. Trang đầu kịch bản hiện ra với nền trắng và bốn chữ đen rất gọn: Không Tắt. Bên dưới là một dòng giới thiệu ngắn: câu chuyện về một nữ diễn viên bị giết không bằng dao, mà bằng những lời người khác nói thay đời cô. Tôi nhìn dòng chữ ấy, đầu ngón tay bất giác lạnh đi. Trong một thoáng, tiếng phòng họp biến mất. Tôi lại nghe thấy tiếng thông báo dồn dập của điện thoại đời trước, nghe thấy những câu người lạ viết bằng vẻ hả hê như đang ném đá vào một cái bóng không có mặt để phản kháng. Họ không cần biết sự thật. Họ chỉ cần tôi xứng đáng bị ghét.
“Vai nữ chính?” Tôi hỏi.
“Đề nghị trực tiếp.” Tô Mạn lướt xuống phần thư mời. “Giản Tư Ninh nói cô ấy đã xem buổi audition công khai và cảnh diễn của cô ở Ánh Tuyết. Cô ấy không muốn thử vai lại. Nhưng hợp đồng có điều khoản bảo vệ tâm lý và bảo mật truyền thông khá đặc biệt, nên gửi qua tôi trước.”
Hạ Trầm Chu nhìn màn hình, rồi nói trước khi tôi kịp dựng lên một bức tường khác: “Kính Hải không đầu tư dự án này.”
Anh hiểu ánh mắt đó. “Tôi nói để cô biết quyết định này không nằm trong tay tôi. Nếu cô nhận, đó là vai của cô. Nếu cô không nhận, cũng là quyền của cô. Tôi có thể đưa danh sách rủi ro, nhưng không can thiệp vào lựa chọn nghề nghiệp của cô.”
Tôi không cười, nhưng hơi thở trong ngực nhẹ hơn một chút. Tôi mở tiếp vài trang kịch bản. Nhân vật nữ chính tên Chu Lê, một diễn viên tuyến ba bị một đoạn ghi âm cắt ghép biến thành kẻ bắt nạt, sau đó bị đồng nghiệp, công ty, fan cũ và cả gia đình lần lượt yêu cầu im lặng. Cô ấy không có cảnh chết được miêu tả trực diện. Kịch bản chỉ để lại một căn phòng trống, một chiếc đèn bàn vẫn sáng và một màn hình điện thoại đầy chữ. Chính sự tiết chế ấy khiến tôi đau hơn. Bởi người bị lời nói giết chết thường không ngã xuống trong một cảnh quay đẹp. Họ biến mất từng chút khỏi lịch trình, hợp đồng, lời chào, bữa cơm, giấc ngủ, cho đến quyền được nói rằng mình không đáng bị như vậy.
Sáng hôm sau, tôi gặp Giản Tư Ninh trong một phòng chiếu nhỏ ở phía sau rạp nghệ thuật cũ của Minh Hải. Căn phòng không có thảm đỏ, không có poster hào nhoáng, chỉ có mùi bụi máy chiếu, vài chiếc ghế xếp và một màn bạc hơi ố ở góc dưới. Hạ Trầm Chu không vào cùng. Anh đã đi bệnh viện kiểm tra lại tay, sau đó chỉ đứng ở hành lang nhận cuộc gọi từ trợ lý. Sự vắng mặt đúng lúc của anh khiến tôi dễ thở hơn. Có những cánh cửa, dù bên ngoài có người chờ, tôi vẫn phải tự bước vào.
Giản Tư Ninh khoảng hơn ba mươi tuổi, tóc cắt ngang vai, áo sơ mi trắng nhăn ở khuỷu tay, đôi mắt sáng nhưng không mềm. Cô đặt bản kịch bản giấy trước mặt tôi, đẩy sang một cây bút chì. “Tôi muốn cô diễn Chu Lê, nhưng trước khi trả lời, cô có quyền hỏi tôi một câu khó nghe nhất.”
Tôi nhìn cô. “Bộ phim này cần tôi, hay cần scandal của tôi?”
Trong phòng chiếu nhỏ, tiếng máy điều hòa cũ rền lên rất khẽ. Giản Tư Ninh không lập tức phủ nhận. “Cả hai đều là rủi ro,” cô nói. “Tôi cần một diễn viên hiểu cảm giác bị lời nói đẩy đến mép vực, nhưng tôi không cần biến đời thật của cô thành vật liệu quảng bá. Điều khoản đầu tiên trong hợp đồng là đoàn phim không được dùng scandal cá nhân của diễn viên để marketing. Nếu nhà phát hành vi phạm, cô có quyền dừng hợp tác và yêu cầu bồi thường.”
“Vì tôi đã thấy quá nhiều người bị bán lần thứ hai dưới danh nghĩa kể lại nỗi đau của họ.” Giản Tư Ninh đáp. “Tôi không muốn làm người thứ hai.”
Tôi cúi đầu đọc một đoạn thử. Cảnh Chu Lê ngồi trước máy quay, không khóc, chỉ nhìn vào ống kính và nói với người đã dựng nên tin đồn về mình: “Các người không cầm dao. Các người chỉ đưa cho tôi một cái tên xấu, rồi để cả thế giới gọi tôi bằng cái tên đó cho đến khi tôi quên mất mình từng là ai.” Chữ trên giấy rất đen, nhưng khi bật ra khỏi miệng tôi, chúng có màu của ánh đèn phòng họp, màu của mưa đêm, màu của những bình luận từng bám lên da như bùn lạnh. Tôi đọc xong, căn phòng im lặng đến mức nghe được tiếng bút chì lăn khỏi mép bàn.
Tôi đặt kịch bản xuống. Lần này, tôi không để ký ức kéo mình chìm. Tôi nhìn thẳng vào đạo diễn. “Tôi nhận vai. Nhưng tôi có ba điều kiện. Một, các cảnh tuyệt vọng phải có chuyên gia tư vấn tâm lý tại trường quay. Hai, không quay cận nỗi đau để câu kéo. Ba, nếu có bên nào dùng tên tôi để kích động dư luận tấn công người khác, tôi rút khỏi dự án ngay lập tức.”
Giản Tư Ninh gật đầu rất nhanh. “Được.”
Tô Mạn thêm một câu lạnh lùng: “Và mọi lời đe dọa từ bây giờ phải lưu bản gốc, không xóa, không tự xử lý.”
Tôi tưởng đó chỉ là thói quen nghề nghiệp của cô. Cho đến khi điện thoại của Giản Tư Ninh rung lên trên bàn. Một số lạ gửi đến đoạn âm thanh dài mười hai giây, không tên người gửi, không nội dung chữ. Giản Tư Ninh nhìn màn hình, sắc mặt trong nháy mắt trắng đi. Tô Mạn lập tức ra hiệu đừng chạm vào nút phát, nhưng âm thanh đã tự động bật qua loa ngoài. Một giọng nam bị xử lý méo tiếng vang lên, đều đều và nhã nhặn đến rợn người: “Giản đạo, bộ phim về người bị giết bằng lời nói tốt nhất nên chết từ trong kịch bản. Đừng để diễn viên chính của cô thành người tiếp theo.”
Không ai nói gì trong vài giây đầu tiên. Trên màn bạc cũ trước mặt tôi, ánh sáng trắng hắt xuống như một sân khấu chưa kịp mở màn. Tôi nhìn bản kịch bản có tên Không Tắt, rồi nhìn đoạn âm thanh vẫn hiện trên điện thoại của Giản Tư Ninh. Lần này, lời đe dọa không còn nằm trong bình luận hay một hot search nửa thật nửa giả. Nó bước thẳng vào căn phòng nơi tôi vừa quyết định nhận vai, lịch sự đặt một con dao vô hình lên bàn.
Tô Mạn hỏi rất khẽ: “Tinh Miên, cô muốn rút không?”
Tôi nghe thấy tiếng tim mình đập. Đời trước, họ dùng lời nói để đẩy tôi vào im lặng. Đời này, ngay cả một bộ phim về sự im lặng ấy cũng bị yêu cầu chết trước khi ra đời. Tôi nhặt cây bút chì Giản Tư Ninh làm rơi, viết tên mình lên góc trang hợp đồng thử đọc. “Không.” Tôi nói. “Lưu file gốc. Từ giây phút này, bộ phim này không chỉ là vai diễn nữa.”
