Chương 54 - Chương 54: Chúng Ta Nói Thật Một Lần
Chương 54: Chúng Ta Nói Thật Một Lần
Tôi nhìn Hạ Trầm Chu qua lớp kính xe, trong một khoảnh khắc ngắn đến mức gần như không kịp thở. Giọng anh vẫn còn vang trong điện thoại, nhưng người thật đã đứng ngoài ánh đèn đường, áo khoác dính bụi, mu bàn tay quấn một vòng băng trắng. Cảm giác ấy rất lạ, giống như một người vừa từ đầu dây bên kia của bóng tối bước thẳng về phía tôi, mang theo cả những tiếng nhiễu sóng, tiếng gió và một phần câu trả lời mà tôi đã chờ quá lâu.
Tôi không xuống xe ngay. Lòng bàn tay nắm điện thoại lạnh đến đau, còn trong ngực lại có thứ gì đó nóng và nghẹn. Tôi từng nghĩ nếu gặp lại anh sau mấy ngày mất liên lạc, câu đầu tiên mình nói sẽ là trách móc. Vì sao biến mất. Vì sao không báo. Vì sao lúc nào cũng chọn một cách im lặng khiến người khác phải tự đoán mình có bị bỏ lại hay không. Nhưng khi ánh mắt tôi rơi xuống lớp băng trên tay anh, tất cả những câu ấy kẹt lại, chỉ còn một câu rất khẽ: “Tay anh bị sao?”
Hạ Trầm Chu hạ điện thoại xuống. Qua kính, anh nhìn tôi rất lâu rồi mới đáp, môi mỏng gần như không động: “Không nghiêm trọng.”
Tô Mạn mở cửa xe trước tôi. Cô nhìn quanh con phố, nhìn chiếc xe phủ bụi sau lưng Hạ Trầm Chu, rồi nhìn thẳng vào anh. “Nếu anh mang theo tài liệu, vào văn phòng nói. Nếu chỉ đến để làm người bệnh giả vờ không sao, bệnh viện rẽ trái hai giao lộ.”
Một câu nói rất Tô Mạn, sắc đến mức cắt được sự căng cứng trong không khí. Hạ Trầm Chu không phản bác. Anh chỉ gật đầu, ánh mắt vẫn đặt trên người tôi, như sợ chỉ cần chớp mắt một cái, tôi sẽ biến mất khỏi ghế phụ.
Tôi xuống xe. Gió đêm thổi qua khoảng cách giữa chúng tôi, mang theo mùi bụi đường và mùi thuốc sát trùng rất nhạt. Khi đứng gần hơn, tôi mới thấy sắc mặt anh còn tệ hơn trong kính xe. Không phải kiểu mệt vì thức đêm thông thường, mà là sự kiệt sức bị ép xuống dưới lớp bình tĩnh quen thuộc. Người đàn ông này luôn khiến người khác có ảo giác rằng anh sẽ không ngã, vì vậy khi anh thật sự hiện ra với dáng vẻ đã đi qua một đoạn đường rất xấu, cảm giác lo lắng trong tôi càng khó gọi tên.
Tôi nói: “Anh mất liên lạc gần hai ngày.”
“Ba mươi chín giờ.” Anh sửa rất nhẹ, rồi dừng lại. “Xin lỗi.”
Hai chữ đó không làm tôi dễ chịu hơn. Có lẽ vì giữa chúng tôi, xin lỗi chưa bao giờ là thứ thiếu nhất. Thứ thiếu là lời giải thích đúng lúc. Thứ thiếu là quyền được biết trước khi mọi chuyện đã thành hậu quả. Tôi nhìn anh, bình tĩnh đến mức chính mình cũng thấy xa lạ. “Đừng xin lỗi trước khi anh nói thật.”
Hạ Trầm Chu nhìn tôi. Ánh đèn từ văn phòng luật hắt xuống sườn mặt anh, làm đôi mắt vốn đã trầm càng sâu hơn. “Được. Vậy chúng ta nói thật một lần.”
Phòng họp nhỏ của Tô Mạn ở tầng ba vẫn sáng đèn. Trên bàn còn để túi niêm phong chứa tấm danh thiếp của Lạc Chấn Nam, bên cạnh là sổ ghi nhận chứng cứ chưa kịp đóng lại. Tô Mạn rót ba ly nước, đặt máy ghi âm ở giữa bàn như một lời nhắc lạnh lùng rằng sự thật càng đau càng cần được lưu đúng cách. Hạ Trầm Chu lấy từ trong túi áo ra một ổ lưu trữ màu đen và một tập hồ sơ mỏng, mép giấy hơi cong, trên góc bìa có vết xước như từng bị kéo mạnh khỏi đâu đó.
“Tài liệu này không phải bằng chứng công khai.” Anh nói với Tô Mạn trước. “Chưa đủ để nộp trực tiếp, nhưng đủ để lập bản đồ xác minh. Tôi muốn cô giữ một bản sao theo quy trình của văn phòng luật.”
Tô Mạn đeo găng tay mỏng, tiếp nhận ổ lưu trữ và hồ sơ như tiếp nhận một vật dễ vỡ. “Nguồn?”
“Một kho lưu trữ nội bộ cũ của Kính Hải, liên quan đến các dự án hợp tác bị hủy trước khi tôi tiếp quản hoàn toàn.” Hạ Trầm Chu nói. “Tôi nghi có người đã xóa một phần đường dẫn sau khi Tinh Miên bắt đầu điều tra vụ của mẹ cô. Vì vậy tôi không dùng điện thoại thường, cũng không liên hệ với cô ấy trong thời gian lấy bản sao.”
Tôi nhìn anh. “Và anh quyết định chuyện đó thay tôi.”
Căn phòng im xuống. Câu nói của tôi không lớn, nhưng giống một vật rơi đúng vào vết nứt cũ. Hạ Trầm Chu không né tránh. Anh đặt bàn tay quấn băng lên mặt bàn, ngón tay hơi khựng lại khi chạm vào cạnh hồ sơ. “Đúng. Một phần vẫn là tôi quyết định thay cô. Tôi nghĩ nếu báo cho cô, người đang theo dõi luồng liên lạc sẽ biết cô đã chạm đến Vân Đỉnh sâu hơn dự tính. Tôi cũng nghĩ chỉ cần mang tài liệu về trước, lời giải thích có thể để sau.”
“Sau đó thì sao?” Tôi hỏi. “Nếu anh không về?”
Sắc mặt anh thoáng cứng lại. Không nhiều, nhưng đủ để tôi bắt được. Tô Mạn cũng ngẩng mắt nhìn anh.
Hạ Trầm Chu im lặng một nhịp, rồi nói: “Vết thương ở tay là vì có người đến kho trước khi tôi rời đi. Không phải đánh nhau. Tôi kéo ngăn tài liệu bị khóa sai cách, mảnh kim loại cắt vào tay. Người của tôi đưa tôi ra bằng lối phụ. Tôi không về thẳng đây vì phải đổi xe hai lần để chắc chắn không kéo đuôi theo sau.”
Anh nói rất gọn, không thêm màu anh hùng, cũng không biến nguy hiểm thành công trạng. Nhưng chính sự gọn gàng ấy làm lòng tôi nặng hơn. Tôi không cần một người vì tôi mà lao vào lửa rồi chờ được biết ơn. Tôi càng không cần một người tự đốt tay mình trong im lặng, sau đó xuất hiện trước mặt tôi và nói không nghiêm trọng.
Tô Mạn mở tập hồ sơ, lật qua vài trang đầu. Trên giấy là những bảng thời gian, tên công ty trung gian, mã hợp đồng truyền thông, ghi chú gọi vốn, ngày ký nhãn hàng và mốc hot search. Tôi thấy vài cái tên quen đến rợn người: Hắc Kính Giải Trí, Tinh Diệu, một công ty dịch vụ pháp lý đã giải thể, những dự án phim từng đổi diễn viên ngay sau scandal. Ở trang thứ ba, dòng chữ “tầng 17 – Vân Đỉnh cũ” bị khoanh bằng bút đỏ. Không ai viết thẳng Ôn Thừa Quân đã ra lệnh. Nhưng giữa những mốc thời gian dày đặc, tôi nhìn thấy cơ chế mà Tô Mạn vừa nói tối nay: ai ra tiền, ai đặt đơn, ai hưởng lợi, ai im lặng sau khi một người bị nghiền nát.
“Người họ Khương thì sao?” Tô Mạn hỏi.
“Hồ sơ cũ chỉ có họ Khương trong phần đối chiếu thanh toán, chưa có tên đầy đủ đủ chắc chắn.” Hạ Trầm Chu chỉ vào một dòng bị che một phần. “Nhưng có một mã đại diện trùng với công ty trên danh thiếp của ông Lạc. Tôi không muốn gọi đó là chứng cứ cho đến khi trích được bản đăng ký gốc và xác nhận chữ ký. Nếu kéo sai, họ sẽ cắt đứt đoạn này ngay.”
Tô Mạn khép hồ sơ lại. “Tôi sẽ lập biên nhận. Phần pháp lý tôi xử lý. Hai người còn nợ nhau cuộc nói chuyện riêng, nhưng cửa phòng họp không khóa. Tôi ở bên ngoài. Ai định làm anh hùng câm lần nữa, tôi sẽ tính phí tư vấn gấp đôi.”
Cô rời khỏi phòng, nhưng máy ghi âm vẫn nằm trên bàn. Hạ Trầm Chu nhìn thiết bị đó. Tôi đưa tay tắt nó đi. Có những lời cần lưu thành chứng cứ. Có những lời, nếu phải nói, nên để chúng không phải trình bày trước bất kỳ ai khác.
Khi căn phòng chỉ còn lại hai chúng tôi, sự im lặng bỗng trở nên rất thật. Không phải im lặng để tính toán, cũng không phải im lặng để trốn tránh. Nó giống khoảng dừng trước một cảnh quay khó, khi đạo diễn chưa hô bắt đầu nhưng cả đoàn đã nín thở.
Tôi nhìn lớp băng trên tay anh. “Anh biết tôi ghét nhất điều gì không?”
“Biết.” Anh đáp. “Bị bỏ lại trong im lặng.”
Câu trả lời quá nhanh khiến ngực tôi đau. Tôi bật cười rất khẽ, không có ý cười. “Vậy tại sao vẫn làm?”
Hạ Trầm Chu cúi mắt. Trong rất nhiều lần đối diện nhau, anh hiếm khi để lộ vẻ mệt mỏi rõ như lúc này. “Vì tôi vẫn chưa sửa được hết thói quen của mình. Sau chuyện của em gái, sau những vụ tôi từng đến muộn, tôi luôn nghĩ một lời nói không có chứng cứ chỉ khiến người bị hại bị cắn thêm một miếng. Tôi quen gom đủ tài liệu rồi mới mở miệng. Quen chịu áp lực một mình vì nghĩ như vậy là giảm rủi ro cho người khác. Nhưng tôi quên một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Người đứng trong bão không chỉ cần kết quả.” Anh ngẩng lên nhìn tôi. “Họ cần biết mình không bị bỏ mặc.”
Tôi bỗng không biết nên nói gì. Đời trước, tôi từng chờ rất nhiều người lên tiếng. Chờ Kỷ Tu Dương nói anh tin tôi. Chờ Nhan Sơ thừa nhận cô ta đã nói dối. Chờ công ty trả lại lịch trình gốc. Chờ cha tôi mở cửa. Chờ một người đứng ngoài màn hình nói rằng chuyện này không đúng. Không ai đến kịp. Hoặc có người đã cố đến, nhưng tôi không bao giờ nhìn thấy.
Tôi nói: “Anh từng nói đến muộn cũng là sai.”
“Ừ.”
“Vậy nếu lần này anh lại đến muộn?”
Hạ Trầm Chu không trả lời ngay. Anh nhìn tôi bằng ánh mắt rất sâu, không giống đang tìm một câu hay, mà giống đang tự bóc ra phần khó coi nhất của mình. “Vậy tôi sẽ nhận sai. Không dùng lý do bảo vệ cô để làm nhẹ nó. Không dùng tài liệu tôi mang về để đổi lấy quyền được tha thứ.”
Tôi nghe thấy nhịp tim mình chậm lại từng chút. Có lẽ vì anh không hứa những điều quá lớn. Không hứa sẽ khiến Vân Đỉnh sụp đổ trong một đêm. Không hứa sẽ luôn thắng. Không hứa sẽ không bao giờ sai nữa. Anh chỉ trả lại lỗi sai về đúng tên của nó. Với tôi, điều đó còn khó hơn một lời thề đẹp.
“Tôi không tin anh không phải vì anh chưa làm đủ.” Tôi nói rất chậm. “Tôi không tin vì trong trí nhớ của tôi, có quá nhiều người từng nói họ có lý do. Có người nói im lặng là vì bảo vệ tôi. Có người nói từ bỏ tôi là vì đại cục. Có người nói nhận tiền là vì nuôi tôi sống. Cuối cùng, người bị chôn dưới những lý do đó vẫn là tôi và mẹ tôi.”
Hạ Trầm Chu siết nhẹ tay. Vết băng trắng nhăn lại. Anh đã nghe thấy hai chữ “trí nhớ”. Tôi biết anh nghe thấy. Nhưng anh không hỏi ngay. Sự kiềm chế ấy không giống né tránh, mà giống một người biết cánh cửa trước mặt không thể bị phá bằng lòng hiếu kỳ.
Anh chỉ nói: “Tôi sẽ không yêu cầu cô quên.”
Cổ họng tôi nghẹn lại.
“Cũng sẽ không yêu cầu cô tin tôi ngay.” Anh tiếp tục. “Từ sau hôm nay, nếu tôi phải im lặng vì lý do an toàn, tôi sẽ nói với cô rằng tôi đang im lặng vì lý do an toàn. Nếu chưa thể nói chi tiết, tôi sẽ nói thời hạn và người có thể kiểm chứng. Tô Mạn, trợ lý của tôi, hoặc một văn bản lưu ở chỗ cô ấy. Tôi không biến mất khỏi vùng cô có thể xác nhận nữa.”
Tôi nhìn anh. “Anh làm được không?”
“Làm không đủ thì cô có quyền dừng hợp tác.”
“Còn nếu tôi không muốn chỉ là hợp tác thì sao?” Câu hỏi bật ra nhỏ hơn tôi nghĩ. Nhỏ đến mức gần như bị tiếng máy lạnh nuốt mất. Nhưng Hạ Trầm Chu vẫn nghe thấy.
Ánh mắt anh chấn động rất nhẹ. Không phải vui mừng phô ra ngoài, cũng không phải lập tức tiến thêm một bước. Anh chỉ ngồi yên, như sợ một cử động sai sẽ làm tôi rút lại câu vừa nói. “Vậy quyền quyết định vẫn ở cô.”
Tôi từng ghét sự bình tĩnh của anh. Nó giống một lớp kính dày, chắn giữa tôi và tất cả đáp án. Nhưng lúc này, tôi bỗng hiểu một chút: có những người không bước tới không phải vì không muốn, mà vì họ biết người trước mặt đã bị quá nhiều bàn tay kéo đi. Nếu anh cũng kéo, dù bằng tình yêu, nó vẫn là một vết thương khác.
Tôi quay mắt về tập hồ sơ trên bàn. Logo đỉnh núi bạc in mờ ở một bản sao tin tức cũ giống một con mắt lạnh lùng. Bên dưới những dòng chữ khô khan là cái chết của mẹ tôi, là đời trước của tôi, là những nghệ sĩ số 17, là Bùi An Dã đang trốn, là vô số người từng bị biến thành hàng hóa trong một bảng tính. Sự thật càng gần, nó càng không giống chiến thắng. Nó giống một căn phòng lạnh, nơi tôi phải tự tay mở từng ngăn tủ chứa xác những điều từng bị gọi là tin đồn.
“Tôi sợ.” Tôi nói.
Hạ Trầm Chu nhìn tôi. “Tôi biết.”
“Không phải sợ Ôn Thừa Quân.” Tôi lặp lại câu đã nói với Tô Mạn, nhưng lần này giọng tôi thấp hơn. “Tôi sợ nếu mở hết những thứ này ra, tôi sẽ phát hiện không có một ngày nào trong đời mình thật sự thuộc về mình. Mẹ tôi bị định giá. Danh dự của tôi bị định giá. Sự im lặng của cha tôi bị định giá. Ngay cả cái chết của một người cũng có thể trở thành biến động có lợi trong một bản kế hoạch gọi vốn.”
Hạ Trầm Chu rất lâu không nói. Sau đó anh đưa bàn tay không bị thương về phía tôi, dừng lại giữa khoảng cách trên mặt bàn. Anh không chạm vào tôi. Chỉ đặt ở đó, như một lựa chọn có thể nhận hoặc không.
“Vậy chúng ta cứ xác minh từng phần.” Anh nói. “Phần nào là của họ, trả về cho họ. Phần nào là của cô, lấy lại cho cô. Không cần thắng trong một đêm. Không cần tha thứ trong một đêm. Cũng không cần tin tôi trong một đêm.”
Tôi nhìn bàn tay ấy. Đời trước, tôi đã chìm xuống trong một đêm mưa mà không nắm được bất kỳ thứ gì. Đời này, tôi luôn tự nhắc mình không được dựa vào ai, vì dựa vào một người cũng có nghĩa là trao cho người đó quyền buông tay. Nhưng có lẽ tin tưởng không phải là ngã toàn bộ trọng lượng của mình lên người khác. Có lẽ nó chỉ bắt đầu từ việc để một bàn tay ở gần, trong khi mình vẫn đứng bằng đôi chân của mình.
Tôi không nắm tay anh. Tôi chỉ đặt đầu ngón tay lên mép tập hồ sơ giữa chúng tôi, rất gần bàn tay anh. “Tôi sẽ đọc file. Từng dòng. Nếu có gì không chắc, tôi sẽ không dùng.”
“Ừ.”
“Anh cũng phải đi bệnh viện kiểm tra lại tay.”
“Ừ.”
“Và từ giờ, nếu anh lại biến mất ba mươi chín giờ không báo, tôi sẽ không nghe anh nói xin lỗi nữa.”
Lần này, khóe môi anh hơi động. Rất nhạt, nhưng là chút dấu hiệu đầu tiên cho thấy người đàn ông phủ đầy bụi đường trước mặt tôi vẫn còn sống, không chỉ đang chống đỡ bằng ý chí. “Được.”
Tôi nhìn anh thật lâu. Trong ánh đèn trắng của phòng họp, tất cả những câu chưa nói giữa chúng tôi vẫn còn đó. Bí mật của tôi. Thất bại của anh. Cái chết của mẹ. Cái tên Ôn Thừa Quân. Một đời trước mà anh không nhớ, nhưng lại như đã bị kéo vào từ rất lâu bằng những vết thương giống nhau.
Có lẽ tối nay chưa phải lúc nói hết. Nhưng nếu đã nói thật một lần, tôi không muốn tiếp tục giấu nỗi đau quan trọng nhất dưới một cái tên khác.
Tôi khẽ hỏi: “Hạ Trầm Chu.”
Anh nhìn tôi. “Tôi đây.”
Tôi nghe thấy giọng mình rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức giống tiếng mưa rơi trong ký ức cũ.
“Nếu tôi nói…” Tôi dừng lại một nhịp, nhìn thẳng vào mắt anh. “Nếu tôi nói tôi từng chết vì tất cả những thứ này thì sao?”
