Chương 53: Vân Đỉnh
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 53: Vân Đỉnh
Ba chữ Ôn Thừa Quân nằm ở mặt sau tấm danh thiếp cũ, mực đã phai nhưng vẫn đủ rõ để đóng vào mắt tôi như một con dấu. Tôi đã nghe cái tên ấy trong ánh mắt tránh né của Cố Nghiên, trong những mốc hot search trùng hợp quá đúng thời điểm, trong những lời đồn về Vân Đỉnh luôn bị nuốt xuống giữa chừng. Nhưng đây là lần đầu tiên nó nằm trước mặt tôi, không còn là một cái bóng phía sau màn. Nó nằm trên giấy. Trên thứ Lạc Chấn Nam đã giữ mười bảy năm.
Tô Mạn đặt tấm danh thiếp lên tờ giấy sạch, dùng điện thoại chụp đủ bốn góc dưới ánh đèn phòng khách. Tiếng chụp ảnh rất khẽ, nhưng trong căn nhà lúc ấy, nó nghe giống tiếng khóa cửa. Từ khoảnh khắc này, câu chuyện không còn là một trận cãi vã giữa cha và con gái. Nó đã có vật chứng, có địa chỉ và có một cái tên đủ nặng để khiến cả căn phòng chìm xuống.
Lạc Chấn Nam nhìn động tác của cô, sắc mặt trắng dần. “Các người định làm gì?”
Tôi không nhìn ông ngay. Ánh mắt tôi vẫn dừng ở dòng chữ tầng mười bảy, tòa Vân Đỉnh cũ. Tòa nhà ấy từng xuất hiện trong những bản tin tài chính cũ mà đời trước tôi lướt qua rất nhanh. Khi đó, tôi chỉ là một diễn viên bị hủy hoại, không đủ sức quan tâm vì sao một tập đoàn truyền thông lớn lại luôn đứng quanh những dự án sụp đổ, những nghệ sĩ biến mất và những hợp đồng thay vai. Đời này, tôi kéo từng sợi chỉ một, tưởng mình đang gỡ một tấm lưới. Hóa ra tấm lưới ấy treo từ rất cao.
“Tôi sẽ xác minh.” Tôi nói. “Không đăng lên mạng, không kích động ai, cũng không biến ông thành người bị kéo ra trước ống kính ngay lúc này. Nhưng tôi sẽ xác minh.”
Lạc Chấn Nam bật cười khô khốc. “Con tưởng xác minh là dễ à? Con tưởng cầm một tấm danh thiếp cũ là có thể động đến Ôn Thừa Quân sao? Tinh Miên, con biết dư luận đáng sợ. Nhưng con không biết vốn đáng sợ hơn dư luận bao nhiêu đâu.”
Trong đôi mắt ông, nỗi sợ đã lấn hết sự giận dữ. Có lẽ đây mới là Lạc Chấn Nam thật sự của mười bảy năm trước: một người bình thường đứng trước bức tường quá lớn rồi chọn quay lưng với người đã chết. Tôi không tha thứ cho lựa chọn đó, nhưng tôi bắt đầu hiểu thứ đã khiến ông cúi đầu.
“Vậy ông càng nên nói rõ.” Tôi nói. “Một người nhỏ chống một tập đoàn lớn đúng là ngu ngốc. Nhưng một người nhỏ không biết mình đang chống ai mới thật sự là chết không nhắm mắt.”
Tô Mạn lấy từ túi xách ra một túi niêm phong trong suốt, ghi ngày, giờ, địa điểm, mô tả sơ bộ của tấm danh thiếp và người cung cấp. Sau đó cô đặt bút trước mặt Lạc Chấn Nam. “Ông Lạc, nếu ông tự nguyện giao bản sao danh thiếp này cho Tinh Miên để phục vụ việc xác minh cái chết của bà Lâm Nhược Uyển, ông cần ký xác nhận việc giao nhận. Nội dung chỉ ghi sự kiện giao nhận, không ép ông thừa nhận trách nhiệm pháp lý nào ngoài những gì ông đã nói.”
Lạc Chấn Nam nhìn cây bút như nhìn một con dao. Một lúc sau, ông hỏi rất khẽ: “Nếu ba không ký thì sao?”
“Thì tôi vẫn nhớ ông đã lấy nó ra từ đâu.” Tôi đáp. “Tô Mạn cũng đã nhìn thấy. Nhưng không có chữ ký của ông, thứ này sẽ yếu hơn. Ông đã yếu mười bảy năm rồi, lần này đừng yếu theo cách khiến mẹ tôi bị chôn thêm một lần nữa.”
Tay ông run đến mức đầu bút chạm xuống giấy tạo thành một vệt mực lệch. Tôi không thúc. Tô Mạn cũng không thúc. Cuối cùng, Lạc Chấn Nam ký tên. Ba chữ ấy không thể trả lại mười bảy năm, nhưng ít nhất không tiếp tục xóa nó đi.
Khi tấm danh thiếp được niêm phong, tôi bỗng cảm thấy kiệt sức. Đó là cảm giác khi người ta đứng trước một cánh cửa mình tìm kiếm rất lâu, rồi phát hiện sau cánh cửa không phải lối ra, mà là một hành lang tối hơn. Mẹ tôi từng đi qua hành lang đó một mình. Đời trước, tôi cũng từng bị đẩy vào đó mà không biết tên người cầm đèn ở đầu kia. Bây giờ, tôi biết tên ông ta.
Tô Mạn cất túi niêm phong vào cặp tài liệu. “Chúng ta rời khỏi đây trước. Tôi cần kiểm tra công ty dịch vụ pháp lý trên danh thiếp, địa chỉ Vân Đỉnh cũ và quan hệ của Ôn Thừa Quân thời điểm đó. Còn ông Lạc, trong hai mươi bốn giờ tới, đừng liên hệ bất kỳ ai liên quan đến thỏa thuận năm đó. Đừng gọi người họ Khương. Nếu có người chủ động tìm ông, hãy ghi lại thời gian và nội dung.”
Lạc Chấn Nam mím môi. “Cô nghĩ họ còn để ý đến tôi sao?”
“Nếu họ không để ý, ông đã không sợ đến hôm nay.” Tô Mạn nói.
Câu đó khiến ông im bặt. Tôi đứng dậy. Khi đi ngang qua chiếc ví da vẫn để mở trên bàn, tôi nhìn thấy góc ảnh của mẹ lộ ra một lần nữa. Lâm Nhược Uyển trong ảnh đứng dưới dãy đèn trường quay, mắt sáng, miệng cười. Tôi không chạm vào tấm ảnh. Có những thứ Lạc Chấn Nam giữ lại không phải vì xứng đáng, mà vì ông không còn đủ tư cách đánh mất thêm.
Tôi ra khỏi nhà họ Lạc khi trời đã tối hẳn. Dưới lầu, ánh đèn đường rọi vào kính xe của Tô Mạn thành những vệt dài như vết cắt. Tôi ngồi vào ghế phụ, mãi đến khi cửa xe đóng lại mới nhận ra lòng bàn tay mình lạnh đến tê dại.
“Sợ không?” Tô Mạn hỏi.
Tôi nhìn túi hồ sơ nằm trên đùi cô. Bên trong chỉ là một tấm danh thiếp nhỏ, nhưng trọng lượng của nó gần như đè cong không khí. “Sợ. Nhưng không phải sợ Ôn Thừa Quân.”
Trên bảng quảng cáo điện tử bên đường, trailer dự án mới của Vân Đỉnh Ảnh Nghiệp đang phát. Cuối đoạn phim, logo Vân Đỉnh hiện ra rất nhanh: một đỉnh núi màu bạc cắt qua nền đen, phía trên là một chấm sáng giống ngôi sao, cũng giống mắt camera đang mở. Đời trước, tôi từng nhìn thấy logo ấy trên poster, trên thảm đỏ, trên tin tức trao giải, mà chưa bao giờ biết sau nó có bao nhiêu cái miệng bị bịt lại.
“Tôi sợ mình từng đứng dưới logo đó quá nhiều lần mà không nhận ra.” Tôi nói. “Tôi sợ mẹ tôi đã chết vì cùng một thứ đang dùng ánh đèn để định giá tất cả chúng ta.”
Tô Mạn giảm tốc xe. “Vậy thì càng phải chậm. Ôn Thừa Quân không phải Đường Vệ Minh, không phải Lương Hách. Ông ta không cần tự tay đăng một bài bẩn nào. Người như ông ta dùng công ty trung gian, luật sư, dự án, hợp đồng, cổ phần và những người sợ hãi thay mình tạo ra kết quả. Muốn chạm vào ông ta, chúng ta không thể chỉ chứng minh ông ta từng nghe một cuộc điện thoại. Chúng ta phải chứng minh cơ chế.”
“Cơ chế.” Tôi lặp lại hai chữ đó.
“Ai ra tiền. Ai đặt đơn. Ai ký. Ai hưởng lợi sau mỗi scandal. Ai biến im lặng của nạn nhân thành tài sản.” Tô Mạn nói. “Tấm danh thiếp này chỉ là đầu dây. Nếu kéo quá mạnh, dây sẽ đứt. Nếu kéo đúng nhịp, người cầm đầu bên kia mới phải dùng lực kéo lại.”
Tôi hiểu ý cô. Một tấm danh thiếp không đủ đánh sập Vân Đỉnh, nhưng đủ để chứng minh tôi không còn đang đấm vào bóng tối. Nếu muốn người chết được nghe thấy, tôi phải biến từng tiếng nói thành thứ không thể bị xóa: hồ sơ, dòng tiền, nhân chứng, mốc thời gian và phản ứng của đối phương.
Xe dừng trước văn phòng của Tô Mạn. Cô không lên tầng ngay mà mở máy tính bảng trong xe, đăng nhập vào hệ thống tra cứu nội bộ của văn phòng luật. Tôi nhìn từng dòng thông tin cũ được kéo ra: công ty dịch vụ pháp lý trên danh thiếp đã giải thể mười hai năm trước; người đại diện pháp luật thay đổi hai lần trong vòng ba tháng trước khi giải thể; địa chỉ cuối cùng trùng tầng mười bảy tòa Vân Đỉnh cũ; trong một bản tin khai trương trung tâm truyền thông năm đó, Ôn Thừa Quân đứng trước phông nền có đúng logo đỉnh núi bạc ấy.
Không có dòng nào viết rằng ông ta giết mẹ tôi. Không có dòng nào đủ để đưa ra tòa ngay lập tức. Nhưng tất cả chúng giống những mảnh kính nhỏ nằm rải trên sàn. Chỉ cần ánh đèn chiếu đúng góc, hình dạng của vết vỡ sẽ hiện ra.
Tô Mạn chụp lại màn hình theo quy trình lưu vết, sau đó tắt máy. “Tôi sẽ nhờ người trích xuất bản lưu đăng ký doanh nghiệp cũ và kiểm tra người họ Khương. Nhưng từ tối nay, cô phải cẩn thận hơn. Khi cái tên Ôn Thừa Quân xuất hiện trong hồ sơ của cô, cô không chỉ là một nghệ sĩ đang kiện công ty cũ nữa. Cô là người có khả năng nối vụ của mẹ cô với hệ thống hiện tại.”
Tôi nhìn ra ngoài kính xe. Trên tòa nhà đối diện, màn hình quảng cáo vừa đổi sang gương mặt một nữ diễn viên trẻ đang mỉm cười dưới dòng chữ “Vân Đỉnh nâng đỡ tài năng mới”. Tôi bỗng nghĩ đến Nhan Sơ, đến những nghệ sĩ số 17, đến Bùi An Dã đã nhiều lần muốn nói rồi lại sợ, đến Hạ Trầm Chu mất liên lạc sau khi đi vào Kính Hải. Một hệ thống không chỉ nghiền nát người chống đối. Nó còn nuôi người thay thế, mua người im lặng, dạy người sống sót cách tự trách mình.
Điện thoại của tôi vẫn im lặng. Tin nhắn gửi cho Hạ Trầm Chu từ trước đó chưa có hồi âm. Tôi từng ghét sự im lặng của anh. Bây giờ, lần đầu tiên, tôi sợ sự im lặng ấy không còn là lựa chọn.
Tôi vừa định tắt màn hình thì điện thoại rung lên. Không phải tin nhắn. Là một cuộc gọi từ số lạ.
Tô Mạn lập tức nhìn sang. Tôi bật ghi âm cuộc gọi trước, rồi mới nhấn nghe, không mở loa. Đầu dây bên kia có tiếng gió, tiếng động cơ rất xa và một hơi thở thấp bị cắt vụn bởi nhiễu sóng.
Rồi giọng Hạ Trầm Chu vang lên, khàn hơn tôi từng nghe rất nhiều. “Lạc Tinh Miên.”
Tim tôi đập mạnh một cái.
Anh nói từng chữ rất chậm: “Đừng đến Vân Đỉnh một mình.”
Ngoài kính xe, logo đỉnh núi bạc trên màn hình quảng cáo vừa sáng lên lần nữa. Ánh sáng lạnh lẽo tràn qua mặt kính, phủ lên tay tôi, lên túi hồ sơ của Tô Mạn, lên màn hình điện thoại vẫn hiện số lạ. Tôi nắm chặt máy. “Anh đang ở đâu?”
Đầu dây bên kia im một nhịp. Sau đó, tiếng cửa xe đóng lại vang lên rất gần, gần đến mức như rơi ngay sau lưng tôi.
Tôi quay phắt đầu.
Dưới ánh đèn đường bên ngoài văn phòng luật, Hạ Trầm Chu đứng cạnh một chiếc xe phủ bụi đường dài. Áo khoác đen của anh nhăn, mu bàn tay quấn băng trắng, sắc mặt mệt đến lạnh, nhưng anh vẫn nhìn thẳng về phía tôi qua lớp kính xe.
Điện thoại trong tay tôi vẫn còn truyền đến giọng anh, thấp và rõ hơn trước.
“Tôi về rồi.”
