Chương 18: Bản báo cáo thứ hai
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 18: Bản báo cáo thứ hai
Tên Tần Duy An nằm đó, sạch sẽ, ngay ngắn, không bị bôi đen, như thể chính sự sạch sẽ ấy mới là phần được chuẩn bị kỹ nhất trong cả tập hồ sơ.
Tống Nghiên nhìn dòng chữ rất lâu. Cô không khóc, cũng không hỏi lại lần nữa. Trong đầu cô, phòng khách cũ của nhà họ Tống hiện lên từng mảng rời: chiếc bàn gỗ bị tróc sơn, mẹ cô ngồi bất động bên cạnh di ảnh chưa kịp đóng khung, người đàn ông mặc vest xám đặt tập tài liệu xuống rồi nói bằng giọng thương cảm rằng ông ta đã cố hết sức. Khi ấy cô mười bảy tuổi, còn chưa học luật, chưa biết một câu “đã cố hết sức” có thể dùng để khép lại bao nhiêu nghĩa vụ chưa từng được thực hiện.
“Đánh dấu trang này.” Giọng cô khàn hơn ban nãy một chút, nhưng vẫn rất ổn. “Niêm phong bản chụp màn hình, ghi lại giá trị băm của file, lưu cả nhật ký truy cập đêm nay. Không liên hệ Tần Duy An.”
Chu Dịch ngẩng lên. “Cô không muốn hỏi ông ta?”
“Tôi muốn biết ông ta đã nhận được gì trước khi ông ta biết tôi đang hỏi.” Tống Nghiên rời mắt khỏi màn hình, nhìn sang Lục Thừa Chu. “Tôi cần tất cả tài liệu cùng ngày với biên bản thẩm vấn này. Không chỉ hồ sơ tố tụng. Báo cáo phản ứng phụ, báo cáo chất lượng, log quyền truy cập, bản xuất gửi đi, kể cả bản nháp bị xóa.”
Lục Thừa Chu không ngăn cô. Anh chỉ đặt tay lên mép chăn, đầu ngón tay hơi trắng vì cơn sốt chưa dứt. “Chu Dịch, mở kho dữ liệu nhập từ Vĩnh An. Tìm theo ngày đình chỉ quyền truy cập của Tống Kính Thành và mã lô AX-17.”
Chu Dịch lập tức chuyển giao diện. Bệnh viện lúc rạng sáng im đến mức tiếng gõ phím trở nên sắc lạnh. Ngoài cửa kính, hành lang phủ ánh đèn trắng kéo dài, giống một đường hầm không có điểm cuối. Tống Nghiên đứng bên bàn, lưng rất thẳng. Cô biết mình đang bước từ hồ sơ giấy sang hồ sơ dữ liệu, từ nửa câu bị bôi đen sang những dấu thời gian không biết nói dối, nhưng cô cũng biết không có dấu thời gian nào tự mình cứu được người chết. Nó chỉ là chiếc đinh đầu tiên đóng vào cánh cửa đã bị khóa quá lâu.
Danh sách tài liệu hiện ra sau vài phút tìm kiếm. Phần lớn là các file quen thuộc: báo cáo phản ứng phụ tổng hợp, phụ lục bệnh án, biên bản xử lý nội bộ, bản dự thảo công bố rủi ro. Chu Dịch lọc theo quyền chỉnh sửa của tài khoản “QC_TKC”. Một dòng kết quả nằm ở cuối, tên file không giống phần còn lại: “AT7_AE_SUMMARY_SECOND_REVIEW.pdf”. Bên cạnh là ghi chú nhập kho tự động: “Bản báo cáo thứ hai – nguồn khôi phục từ băng sao lưu hệ thống Vĩnh An.”
Không ai trong phòng nói gì trong hai giây đầu.
Sau đó Tống Nghiên cúi xuống, đặt tay lên lưng ghế. “Mở.”
Báo cáo tải chậm. Trên màn hình, con dấu Vĩnh An đã mờ, tiêu đề bị căn lệch một dòng: “Báo cáo tổng hợp phản ứng bất lợi – bản rà soát lần hai.” Ở góc trên bên phải có mã số nội bộ, cùng ngày với biên bản thẩm vấn của Tống Kính Thành. Nhưng điều khiến Tống Nghiên dừng thở không phải tiêu đề. Đó là dòng thời gian phiên bản ở trang đầu: bản thứ nhất hoàn tất lúc 18 giờ 11 phút, người phụ trách kiểm soát chất lượng Tống Kính Thành; quyền truy cập của Tống Kính Thành bị đình chỉ lúc 21 giờ 12 phút; bản thứ hai được sửa lần cuối lúc 23 giờ 47 phút, người chỉnh sửa hiển thị vẫn là QC_TKC.
Một cái tên có thể bị mượn. Một chữ ký có thể bị ép. Nhưng một tài khoản đã mất quyền truy cập không thể tự quay lại hệ thống để sửa báo cáo, trừ khi có người mở cửa từ phía bên trong.
Chu Dịch kiểm tra audit trail, sắc mặt lần đầu thay đổi rõ. “Không phải lỗi hiển thị. Nhật ký gốc ghi tài khoản bị khóa lúc 21 giờ 12. Sau đó có một quyền quản trị tạm thời cấp lại quyền ghi trong mười chín phút, nhưng người cấp quyền bị thay bằng mã hệ thống, không hiện tên thật.”
“Tức là có người dùng tài khoản của cha tôi sau khi ông ấy đã bị cắt khỏi hệ thống.” Tống Nghiên nói.
“Về mặt kỹ thuật, đúng.” Chu Dịch dừng lại, thận trọng bổ sung. “Nhưng nếu đưa ra ngoài, phe kia có thể nói ông ấy giao mật khẩu trước đó, hoặc tài khoản bị tự động đồng bộ chậm. Chỉ riêng điểm này chưa đủ xóa trách nhiệm.”
“Tôi biết.” Tống Nghiên đáp ngay. Cô chưa từng trông chờ một file sẽ thay cha cô sống lại trong sạch. Cô chỉ cần một vết nứt đủ rõ để chứng minh bản án năm xưa không toàn vẹn. “So sánh hai bản báo cáo.”
Chu Dịch mở chế độ đối chiếu. Hai cột chữ hiện lên. Bên trái là bản đầu tiên: hai mươi bảy trường hợp phản ứng tim mạch nghiêm trọng, chín trường hợp suy gan cấp, bốn trường hợp tử vong sau dùng thuốc cần điều tra liên hệ nhân quả. Bên phải là bản rà soát lần hai: phản ứng tim mạch chưa xác định, men gan bất thường có bệnh nền, tử vong không đủ căn cứ liên hệ trực tiếp với thuốc. Mỗi thuật ngữ được đổi đi đều sạch sẽ, đúng chuyên môn, đủ lạnh để biến tiếng kêu của bệnh nhân thành một khả năng thống kê không có mặt người.
Tống Nghiên nhìn cụm “không đủ căn cứ liên hệ trực tiếp” rất lâu. Cô đã thấy câu đó quá nhiều trong các vụ tranh chấp dược phẩm. Nó không phải lúc nào cũng sai. Có những trường hợp y học thật sự cần thận trọng. Nhưng trong báo cáo này, sự thận trọng bị dùng như khăn trắng phủ lên xác người. Dưới lớp ngôn ngữ chuẩn mực ấy là những người đã đau, đã nhập viện, đã chết, rồi bị đổi tên thành dữ liệu không đủ sạch để làm phiền doanh số.
Lục Thừa Chu khẽ nói: “Mẹ tôi nằm trong nhóm bị đổi thuật ngữ.”
Tống Nghiên quay sang. Trên màn hình, mã bệnh nhân AX-17-043 nằm ở dòng thứ mười ba. Ở bản đầu, ghi chú là “ngừng tim sau dùng thuốc, cần báo cáo khẩn”. Ở bản thứ hai, nó trở thành “biến cố tim mạch trên nền bệnh cũ, chưa xác lập liên quan thuốc”. Chỉ một câu bị đổi, một người mẹ biến từ nạn nhân thành bệnh nhân có sẵn rủi ro; một đứa con trai phải lớn lên với căn phòng bệnh được giữ kín như một vết sẹo không ai được chạm vào.
Cô không an ủi anh. Anh cũng không cần một câu an ủi lúc này. Giữa họ, sự thật vừa mở thêm một lớp mới, lạnh hơn và công bằng hơn mọi lời xin lỗi.
“Vì sao bản này không nằm trong hồ sơ tố tụng?” Tống Nghiên hỏi.
Chu Dịch kéo xuống cuối file. “Nó nằm trong thư mục khôi phục từ băng sao lưu, không thuộc nhóm tài liệu Vĩnh An bàn giao chính thức. Có thể khi nhập kho Lục thị, hệ thống tự kéo metadata nhưng không đưa vào mục lục pháp chế.”
“Có thể?” Tống Nghiên nhìn anh.
Chu Dịch im nửa nhịp. “Cũng có thể có người cố tình để nó nằm ngoài mục lục để sau này còn đường phủ nhận.”
Lục Thừa Chu nhắm mắt rất khẽ rồi mở ra. “Kho K1 của cha tôi có danh sách hash các tài liệu ông giữ riêng. Nếu bản báo cáo này từng được ông ấy đối chiếu, danh sách đó sẽ có dấu.”
“Vậy xin lệnh mở kho.”
“Tôi sẽ làm.”
“Không.” Tống Nghiên ngắt lời anh. “Anh sẽ lập văn bản yêu cầu, ghi rõ lý do, người truy cập, phạm vi truy cập và trách nhiệm nếu tài liệu bị thay đổi. Lục tổng, tôi cần chứng cứ, không cần thêm một chiếc chìa khóa truyền tay trong im lặng.”
Câu nói ấy rơi xuống phòng bệnh không nặng, nhưng đủ khiến Chu Dịch ngừng gõ phím. Lục Thừa Chu nhìn cô, đáy mắt không có tức giận, chỉ có một thứ mỏi mệt bị kiềm lại rất sâu. Một lúc sau, anh gật đầu. “Được. Làm bằng văn bản.”
Tống Nghiên quay lại màn hình. “Tiếp tục xem bản báo cáo thứ hai đã gửi cho ai.”
Chu Dịch mở lịch sử xuất file. Những dòng ghi nhận hiện ra nối tiếp nhau: lưu nội bộ, in một bản giấy, chuyển vào hồ sơ hội đồng xử lý rủi ro. Dòng cuối cùng nằm gần nửa đêm, lúc 00 giờ 17 phút. Người nhận được ghi bằng chức danh khi ấy: “Cố vấn chiến lược dự án An Tức số 7 – Thẩm Kính Viễn.”
Lần này, ngay cả Lục Thừa Chu cũng không thể giữ ánh mắt hoàn toàn bình tĩnh.
Tống Nghiên đọc cái tên ấy một lần. Cô nhớ bức ảnh cũ cha mình đứng cạnh Thẩm Kính Viễn trong phòng thí nghiệm, nhớ vẻ mặt nho nhã của người đàn ông luôn xuất hiện trên báo ngành dược với những lời về trách nhiệm xã hội và sinh mạng bệnh nhân. Nếu Tần Duy An là cái tên nằm cạnh mười bảy phút bị ghi chậm, thì Thẩm Kính Viễn là cái tên nằm ở cuối đường đi của bản báo cáo thứ hai. Một người nhận thông báo pháp lý, một người nhận báo cáo đã bị làm sạch. Hai đầu dây chưa đủ buộc thành nút thắt, nhưng đã đủ khiến không khí trong phòng bệnh đổi mùi.
Điện thoại của Tống Nghiên rung lên đúng lúc đó.
Tin nhắn đến từ một số lạ, nội dung ngắn gọn, lịch sự đến mức gần như vô hại: “Tống luật sư, Chủ tịch Thẩm Kính Viễn muốn gặp cô lúc mười giờ sáng mai. Ông ấy nói, nếu cô đang tìm phần sự thật Lục gia chưa từng dám nói, ông ấy có thể cho cô một câu trả lời.”
Chu Dịch nhìn màn hình điện thoại, thấp giọng mắng một câu rất khẽ. Lục Thừa Chu chống tay ngồi thẳng hơn, sắc mặt vì động tác ấy càng tái. “Đừng gặp riêng ông ta.”
Tống Nghiên tắt màn hình, cất điện thoại vào túi áo. “Anh sợ ông ta nói gì?”
“Tôi sợ ông ta biết cô muốn nghe gì.”
Câu trả lời ấy làm căn phòng yên xuống. Tống Nghiên nhìn Lục Thừa Chu. Trong mắt anh có cảnh báo, có mệt mỏi, và có thứ gì đó giống như nỗi sợ không kịp che đi. Nhưng cô đã sống mười hai năm để tự mình bước tới sự thật, không phải để đứng sau một người đàn ông khác chờ được bảo vệ.
“Tôi sẽ đi.” Cô nói. “Không phải vì tin ông ta, mà vì người chủ động đưa mồi thường sợ con mồi tìm được đường khác.”
Lục Thừa Chu không đáp ngay. Ngoài hành lang, ánh đèn trắng vẫn lạnh như chưa từng có bình minh. Trên màn hình máy tính, bản báo cáo thứ hai nằm mở, lặng lẽ chỉ ra rằng sau khi Tống Kính Thành bị tước quyền truy cập, vẫn có một bàn tay dùng tên ông để sửa dữ liệu. Trên điện thoại của Tống Nghiên, lời mời của Thẩm Kính Viễn đã tối đi, nhưng cái bóng của nó vẫn phủ xuống căn phòng.
Mười hai năm trước, có người sửa báo cáo sau lưng cha cô.
Mười hai năm sau, người từng nhận bản báo cáo ấy chủ động mở cửa mời cô bước vào.
