Bỏ qua nội dung

Thuốc giải cho một lời thề

Chương 11: Con gái tội phạm

Chương 11: Con gái tội phạm

Tin nhắn cuối cùng từ số của Hứa Mạn vẫn nằm trong điện thoại Tống Nghiên khi cô trở về Lục thị. Dòng chữ “Đừng tìm tôi nữa. Tôi không làm chứng” ngắn đến mức lạnh, càng giống một dấu vết bị lau sạch hơn là ý chí của người vừa run rẩy trước ảnh cửa phòng mẹ mình. Cô đặt điện thoại úp xuống bàn họp nhỏ ở tầng mười bảy, như thể chỉ cần buông tay, sự im lặng ấy sẽ bị đóng dấu thành tự nguyện.

Đường Tư Kỳ gửi liên tiếp mấy ảnh chụp màn hình. Bức ảnh hành lang thư viện bị cắt đến mức chỉ còn bóng lưng Tống Nghiên và chiếc áo khoác xám của Hứa Mạn. Phía trên là những tiêu đề đã được thay bằng thứ dễ gây phẫn nộ hơn: “Con gái tội phạm dược phẩm tiếp cận người nhà bác sĩ quá cố”, “Luật sư họ Tống dựng nhân chứng để lật án cho cha”, “Kẻ làm giả dữ liệu đã chết, con gái quay lại kiếm tiền từ nạn nhân”.

Tống Nghiên đọc từng dòng, sắc mặt không đổi. Chỉ khi thấy bản án cũ của Tống Kính Thành bị khoanh đỏ cạnh ảnh luật sư của mình, đầu ngón tay cô mới khựng lại. Mười hai năm trước, cô đã hiểu sớm rằng nhiều người không cần sự thật; họ chỉ cần một cái nhãn tiện: con gái tội phạm.

Cửa phòng mở ra. Lục Thừa Chu bước vào cùng Chu Dịch. Chu Dịch đặt máy tính bảng trước mặt cô. “Tài khoản đầu tiên đăng ảnh thư viện lập chưa đến hai tháng. Ba phút sau, hai blogger ngành y dẫn lại. Mười phút tiếp theo, một tài khoản tự xưng thân nhân bệnh nhân cũ đăng bản án của Tống Kính Thành. Chưa có chứng cứ trực tiếp cho thấy cùng một bên điều khiển, nhưng tốc độ giống một gói phát tán đã chuẩn bị trước.”

“Từ khóa được đẩy là gì?” Tống Nghiên hỏi.

“Con gái tội phạm, dựng nhân chứng giả, ăn tiền người chết. Và Lục thị bao che cho luật sư có động cơ riêng.”

“Bảo toàn chứng cứ điện tử. Chụp toàn bộ chuỗi đăng, thời gian, tài khoản đầu nguồn, tài khoản khuếch đại, nội dung đã xóa nếu còn cache. Không kết luận về chủ thể đứng sau khi chưa đủ căn cứ.”

Lục Thừa Chu nhìn cô. “Cô không định phản bác thân phận của mình?”

“Tôi không thể phản bác tôi là con gái Tống Kính Thành.” Cô ngẩng đầu, giọng bình thản đến gần như lạnh. “Tôi chỉ có thể phản bác việc họ dùng thân phận đó để phủ định tư cách hành nghề của tôi.”

Chu Dịch báo tiếp: email nghỉ việc của Hứa Mạn đã bị rút khỏi khu hiển thị nội bộ phòng khám, nhưng log nhận email vẫn còn. Về viện điều dưỡng có phòng 1703, trước mắt lọc được bảy cơ sở quanh Thượng Hải, nhưng hồ sơ bảo mật, chưa thể xác nhận bằng đường tắt.

“Không dùng đường tắt.” Tống Nghiên nói.

Lục Thừa Chu đáp trước Chu Dịch: “Tôi đã dặn rồi. Nhân chứng không phải tài sản để bao vây. Người nhà nhân chứng cũng vậy.”

Điện thoại Đường Tư Kỳ gọi tới. “Nghiên Nghiên, văn phòng vừa nhận mấy cuộc gọi yêu cầu xác minh cậu có đang dùng vụ án cũ để trục lợi không. Có người còn gửi đơn khiếu nại đến hiệp hội luật sư, nói cậu tiếp xúc nhân chứng trong trạng thái bị ép buộc. Đối tác đang hỏi có nên tạm thời rút cậu khỏi nhóm Lục thị không.”

“Họ đang dùng dư luận để tước khỏi tôi vị trí hợp pháp trước khi tôi chạm được vào hồ sơ thật.” Tống Nghiên nhắm mắt một giây rồi mở ra. “Nếu văn phòng muốn thay đổi phân công, yêu cầu họ gửi văn bản có lý do cụ thể. Đừng để bất kỳ ai biến ‘áp lực dư luận’ thành một cuộc gọi miệng.”

Đường Tư Kỳ im lặng một nhịp. “Cậu ổn không?”

Tống Nghiên nhìn bản án cũ trên màn hình. “Không ổn cũng không phải căn cứ để tôi dừng.”

“Cậu có thể thắng vụ án, nhưng đừng biến mình thành bản án thứ hai. Nhớ câu đó giúp tớ.”

Cuộc gọi kết thúc. Lục Thừa Chu kéo ghế ngồi xuống đối diện cô. “Lục thị có thể phát thông cáo rằng cô là luật sư được thuê hợp pháp, mọi cáo buộc ép buộc nhân chứng là bịa đặt. Nhưng nếu chỉ phát văn bản, họ sẽ tiếp tục hỏi Hứa Mạn là ai, cô gặp cô ấy ở đâu, tại sao cô ấy mất tích.”

“Không được nhắc tên Hứa Mạn.” Tống Nghiên nói ngay. “Cũng không được nhắc mẹ cô ấy, phòng 1703, email nghỉ việc hay bất kỳ chi tiết nào có thể khiến người đứng sau biết chúng ta đang xác minh tới đâu.”

“Tôi biết.” Lục Thừa Chu nhìn cô. “Tống luật sư, tôi không định dùng một nhân chứng đang sợ hãi để cứu danh tiếng của cô.”

Tống Nghiên nhớ đến câu Hứa Mạn nói: sự im lặng không cứu được người sống. Nhưng nói ra không đúng lúc cũng có thể khiến người sống nguy hiểm hơn.

Mười phút sau, người phụ trách truyền thông Lục thị lên họp khẩn. Ông ta vừa ngồi xuống đã nói thẳng: “Lục tổng, nếu chúng ta tiếp tục để luật sư Tống xuất hiện với tư cách đại diện pháp lý, thị trường sẽ hiểu là Lục thị đang chọn phe với con gái người từng làm giả dữ liệu thuốc.”

Không khí trong phòng lạnh đi rõ rệt. Tống Nghiên đặt tay lên tập giấy trắng trước mặt. Cô đã nghe câu đó quá nhiều lần, chỉ khác địa điểm. Trước kia là hành lang tòa án, lớp học, buổi phỏng vấn thực tập. Bây giờ là phòng họp của một tập đoàn dược, nơi sự thật về cha cô có thể đang nằm trong một kho dữ liệu bị khóa.

“Trần tổng giám.” Cô lên tiếng trước khi Lục Thừa Chu mở miệng. “Nếu ông trích dẫn bản án cũ, xin trích dẫn đầy đủ. Tống Kính Thành bị kết tội theo hồ sơ năm đó, còn tôi là luật sư độc lập được cấp chứng chỉ hành nghề hợp pháp. Nếu ông dùng cụm ‘con gái người làm giả dữ liệu thuốc’ để đề xuất loại tôi khỏi nhóm dự án, vui lòng ghi nguyên văn vào biên bản họp. Tôi sẽ cần nó khi đánh giá liệu quyết định nhân sự này dựa trên năng lực chuyên môn hay dựa trên định kiến thân nhân.”

Sắc mặt người phụ trách truyền thông đổi nhẹ. “Tôi không có ý công kích cá nhân cô.”

“Nhưng ông vừa làm vậy.” Tống Nghiên nhìn thẳng vào ông ta. “Tôi không yêu cầu ông thông cảm. Tôi chỉ yêu cầu ông dùng từ có trách nhiệm.”

Lục Thừa Chu lúc này mới nói, giọng không cao nhưng đủ khiến mọi người dừng bút: “Từ giờ trở đi, trong bất kỳ cuộc họp nội bộ nào của Lục thị, không ai dùng bốn chữ ‘con gái tội phạm’ để thay thế tên Tống Nghiên. Nếu cần đánh giá rủi ro, hãy đưa dữ liệu. Nếu cần thay người, hãy đưa căn cứ chuyên môn. Còn nếu chỉ lặp lại tiêu đề trên mạng, phòng truyền thông có thể ra ngoài đọc bình luận.”

Tống Nghiên không quay sang cảm ơn anh. Cô không muốn biến sự tôn trọng tối thiểu thành ân tình cá nhân.

Cuộc họp khép lại bằng ba quyết định: bảo toàn nội dung bôi nhọ, không công khai thông tin liên quan đến Hứa Mạn, và chuẩn bị phản ứng pháp lý nếu có tổ chức hoặc cá nhân tiếp tục tung tin sai sự thật. Khi mọi người rời đi, Chu Dịch nhận thêm một cuộc gọi. Anh nghe chưa đến nửa phút, vẻ mặt đã tối xuống. “Dưới sảnh có phóng viên. Họ nhận được tin cô đang ở Lục thị.”

Camera sảnh chính hiện lên từng cụm người cầm micro và máy quay mini. Bên ngoài cửa kính còn có vài người giơ giấy in ảnh Tống Kính Thành. Một dòng chữ viết tay đậm đập vào mắt cô: Trả lời đi, con gái tội phạm.

Lục Thừa Chu cầm áo khoác. “Tôi đưa cô xuống.”

“Không cần.”

“Nếu cô đi một mình, họ sẽ cố tách từng câu của cô thành tiêu đề.” Anh dừng nửa giây. “Nếu tôi đi cùng, ít nhất tiêu điểm sẽ bị chia đôi.”

Lý do đó thực tế đến mức Tống Nghiên không thể phản bác bằng tự trọng. Cô đi cùng anh xuống thang máy chuyên dụng. Khi cửa mở, tiếng ồn tràn vào như nước lạnh. Đèn flash bật liên tục.

“Tống luật sư, cô có thừa nhận cha cô từng làm giả dữ liệu thuốc không?”

“Cô tiếp cận con gái bác sĩ Hứa để dựng lại lời khai phải không?”

“Cô lấy bao nhiêu phí từ vụ minh oan cho cha mình?”

Tống Nghiên dừng lại trước vạch bảo vệ. Cô chỉ nhìn thẳng vào ống kính gần nhất. “Tôi là luật sư. Mọi hành vi nghề nghiệp của tôi sẽ được kiểm tra bằng hồ sơ, quy trình và chứng cứ. Tôi không trả lời câu hỏi yêu cầu tôi công khai thông tin của bất kỳ người có khả năng là nhân chứng hoặc thân nhân bệnh nhân nào. Người chết và người sống trong vụ án dược phẩm không phải đạo cụ cho tiêu đề.”

Một phóng viên chen lên: “Vậy cô có phủ nhận mình là con gái tội phạm không?”

Ánh đèn trắng dội vào mắt cô. Trong một khoảnh khắc rất ngắn, Tống Nghiên nghe thấy tiếng mưa của ngày cha cô được đưa đi, tiếng cửa tòa án đóng lại, tiếng người lạ thì thầm sau lưng. Cô siết chặt quai túi: “Tôi là con gái Tống Kính Thành. Còn hai chữ tội phạm, các vị có thể đọc từ bản án cũ. Tôi sẽ dùng chứng cứ để hỏi lại bản án đó.”

Đám đông ồn lên. Lục Thừa Chu tiến nửa bước, không che trước mặt cô, chỉ đứng ngang hàng. Anh nhìn qua nhóm phóng viên, giọng lạnh: “Lục thị sẽ tổ chức họp báo.”

Tống Nghiên quay phắt sang anh. Cô không hề biết chuyện này.

Phóng viên lập tức đổi hướng. “Khi nào? Lục tổng sẽ trả lời về quan hệ giữa Lục thị và vụ Vĩnh An sao?”

Lục Thừa Chu không đáp thêm. Anh ra hiệu cho bảo vệ mở lối. Khi hai người đi qua hành lang bên, Tống Nghiên mới hạ giọng: “Anh định làm gì?”

“Mở phòng họp báo tầng mười tám.”

“Lục Thừa Chu.” Đây là lần hiếm hoi cô gọi thẳng tên anh trong cơn lạnh giận. “Nếu anh định dùng tôi làm lá chắn cho Lục thị hoặc dùng Hứa Mạn làm bằng chứng sống, tôi sẽ rời khỏi đây ngay.”

Anh dừng lại trước cửa thang máy. “Tôi không dùng Hứa Mạn. Cũng không yêu cầu cô cảm ơn.”

“Vậy anh nói gì với họ?”

“Những thứ họ không kịp chuẩn bị để bóp méo.” Lục Thừa Chu bấm tầng mười tám. “Tống luật sư, mười phút nữa, cô sẽ đứng cạnh tôi. Không phải để được bảo vệ, mà để họ biết cô chưa bị đuổi khỏi vị trí hợp pháp của mình.”

Cửa thang máy khép lại. Tống Nghiên nhìn bóng mình trong lớp kim loại mờ. Bên dưới, đám đông vẫn gọi cô là con gái tội phạm. Bên trên, một cuộc họp báo không báo trước đang được mở ra.