Chương 91: Cố Trầm Chu Không Đến Muộn Nữa
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 91: Cố Trầm Chu Không Đến Muộn Nữa
Tôi nhận tập giấy từ tay Cố Trầm Chu, nhưng không lập tức mở ra. Ánh đèn sân bay rơi xuống mép giấy trắng, làm những dòng chữ in nhỏ hiện lên lạnh và rõ. Tấm thẻ tủ gửi đồ của Minh Châu nằm trong lòng bàn tay còn lại của tôi, mỏng đến mức chỉ cần dùng sức một chút là có thể bẻ cong, nhưng thứ nó dẫn tới có lẽ đủ nặng để kéo thêm một lớp mặt nạ của Tạ Kính Hòa xuống. Tôi nhìn Cố Trầm Chu. Anh không giục, cũng không hỏi tôi muốn nghe anh giải thích trước không. Anh chỉ đứng cạnh tôi, im lặng chờ tôi tự quyết định thứ nào cần mở trước.
Nếu là trước kia, sự im lặng của anh có thể khiến tôi bất an. Tôi từng quá quen với việc người khác giữ lại một nửa sự thật rồi gọi đó là bảo vệ. Tạ Chấn Nam làm vậy, bà nội làm vậy, Tạ Kính Hòa càng làm vậy khéo léo hơn bất cứ ai. Ngay cả Cố Trầm Chu cũng từng đứng ở vị trí khiến tôi phải hỏi: anh biết bao nhiêu, và tại sao lại để tôi tự va vào những mảnh kính đó? Nhưng tối nay, khi anh đưa tập giấy tới đúng lúc, câu hỏi trong lòng tôi không còn sắc như một lưỡi dao.
Tôi mở tập giấy ngay bên cạnh cột đèn khu sảnh đến. Trang đầu là hồ sơ hiện tại của Lương Mỹ Cầm: tuổi, hộ khẩu cũ, thời gian từng làm ở phòng hồ sơ bệnh viện tư Tạ gia, rồi sau đó chuyển sang viện dưỡng lão phía đông thành phố với chức danh quản lý lưu trữ y vụ. Dưới cùng có ghi chú của Kỷ Sơ: bà ta đã xin nghỉ từ ba ngày trước, nhưng không rời Lăng Thành. Trang thứ hai là danh sách những cuộc gọi lạ vào số cũ của bà ta sau đại hội cổ đông. Người đứng ra liên hệ không phải Tạ Kính Hòa trực tiếp, mà là thư ký cũ từng xuất hiện trong hồ sơ chuyển nhượng cổ phần của chú cả. Cách làm này rất giống ông ta: không tự đặt chân lên bùn, nhưng luôn để lại dấu giày của người khác đúng nơi cần thiết.
‘Anh cho người tìm bà ấy từ khi nào?’ tôi hỏi. Cố Trầm Chu nhìn thẳng vào tôi. ‘Từ lúc em mở phong bì của dì Hạ và đọc thấy con dấu bệnh viện tư. Anh chỉ cho người xác nhận nơi ở và mức độ nguy hiểm, không tiếp xúc thay em.’ Anh nói chậm, không né phần dễ khiến tôi hiểu lầm. ‘Sau khi Minh Châu nói tên Lương Mỹ Cầm, anh mới đề nghị Tần Dự đưa bà ấy vào danh sách bảo vệ nhân chứng tạm thời. Việc bà ấy có gặp em hay ký lời khai không, em quyết định.’ Câu nói ấy không hề lãng mạn, nhưng nó khiến một chỗ rất cứng trong lòng tôi buông xuống một chút.
Tôi khép tập giấy lại. ‘Vậy trước tiên mở tủ gửi đồ.’ Cố Trầm Chu gật đầu, không nói thêm một câu thừa. Kỷ Sơ đã chờ ở cuối sảnh B, bên cạnh một nhân viên an ninh sân bay mà cô ấy quen qua thủ tục pháp lý. Để tránh sau này bị nói chứng cứ bị tráo, chúng tôi không tự ý mở tủ trong góc khuất. Tần Dự được gọi video, nhân viên an ninh xác nhận mã tủ, thời gian mở, số thẻ và người chứng kiến. Tôi đứng trước dãy tủ kim loại màu xám, nghĩ đến đời trước từng ôm chứng cứ như lời cầu xin. Đêm nay, cùng là tờ giấy, nhưng nó đã có quy trình, có người ghi nhận và có tôi đứng thẳng trước nó.
Cửa tủ bật mở bằng một tiếng khô khốc. Bên trong không có nhiều đồ: một phong bì da bò đã cũ, một chiếc máy ghi âm nhỏ được bọc trong khăn tay, và một túi tài liệu niêm phong tạm bằng băng dính trong. Trên mặt phong bì có dòng chữ do Minh Châu viết: nếu tôi biến mất, hãy giao cho Tạ Vãn Ninh. Chữ viết ấy khiến tôi im lặng vài giây. Tôi không vì câu này mà tha thứ cho cô ta. Nhưng ít nhất ở khoảnh khắc cuối cùng trước khi rời Lăng Thành, cô ta đã chọn không tiếp tục làm cái bóng che cho Tạ Kính Hòa. Một lựa chọn đúng đến muộn vẫn là đến muộn. Nó có giá trị chứng cứ, không có quyền xóa nợ.
Tần Dự ở đầu bên kia video yêu cầu chúng tôi chỉ kiểm tra sơ bộ, không bóc hết từng lớp nếu không cần thiết. Tôi đeo găng tay, mở phong bì da bò trước. Bên trong là bản photo hồ sơ chuyển viện của một bé gái sơ sinh không ghi rõ tên, giấy xác nhận tiếp nhận tạm thời của phòng hồ sơ, và một bản ghi chú tay với ba chữ bị gạch nhiều lần: Hạ Lan Uyển. Ở góc trang thứ ba, tôi nhìn thấy một ký hiệu nhỏ mà mẹ từng dùng khi đánh dấu tài liệu trong phòng làm việc: chữ N nghiêng, đặt sát mép dòng, kín đến mức người ngoài sẽ tưởng là nét bút thừa. Tim tôi đập mạnh một nhịp. Không phải vì tôi cần thêm bằng chứng để biết mình là ai, mà vì mẹ vẫn như đang từ rất xa đưa tay về phía tôi.
‘Vãn Ninh.’ Giọng Cố Trầm Chu rất thấp. Tôi biết anh muốn hỏi tôi có ổn không, nhưng anh không hỏi thành lời. Tôi đặt bản photo xuống mặt túi niêm phong. ‘Mở đoạn ghi âm.’ Kỷ Sơ nhìn tôi, rồi nhìn Tần Dự trên màn hình. Tần Dự nói: ‘Có thể nghe bản gốc để xác định nội dung, sau đó lập tức niêm phong. Đừng tua nhiều lần.’ Cố Trầm Chu không chạm vào máy ghi âm trước tôi. Anh chỉ đặt một chiếc khăn sạch lên bàn nhỏ cạnh dãy tủ, để tôi tự đặt thiết bị xuống. Sự khác biệt giữa đứng cạnh và thay tôi làm mọi việc nằm ở những chi tiết như vậy.
Tiếng rè cũ vang lên trước, sau đó là giọng Tạ Kính Hòa. Ông ta vẫn ôn hòa như đang khuyên một đứa trẻ nên nghe lời người lớn. ‘Minh Châu, con ở lại chỉ khiến mọi chuyện khó coi hơn. Vãn Ninh đã thắng cổ phần, nhưng thắng cổ phần không có nghĩa là thắng quá khứ. Con càng ở đây, người ta càng dễ nhớ đến hồ sơ nhận nuôi năm đó.’ Một khoảng lặng, rồi giọng Minh Châu run lên: ‘Chú cả muốn con nhận hết?’ Tạ Kính Hòa cười rất khẽ. ‘Nhận hay không không quan trọng. Quan trọng là ai có thể chứng minh con không biết gì.’ Tôi đứng yên, cảm giác lạnh đi từ đầu ngón tay vào tận xương. Ông ta không cần gầm lên đe dọa. Ông ta chỉ cần đặt một người vào thế không còn đường chứng minh mình sạch, rồi gọi đó là lựa chọn.
Đoạn ghi âm tiếp tục. Minh Châu hỏi đến Lương Mỹ Cầm, giọng nhỏ đến mức gần như bị tiếng rè nuốt mất. Tạ Kính Hòa đáp: ‘Một người giữ hồ sơ cũ muốn sống yên ổn thì sẽ biết nên nhớ gì, quên gì. Nếu bà ta không biết quên, sẽ có người nhắc.’ Chỉ một câu ấy thôi, không đủ để kết án tất cả tội lỗi năm xưa, nhưng đủ để chứng minh Tạ Kính Hòa vẫn đang tìm cách khống chế nhân chứng. Tôi nhìn sang Cố Trầm Chu. Lần này anh không chờ tôi hỏi. ‘Bà ấy đã được chuyển khỏi viện dưỡng lão trước khi cuộc gọi thứ hai tới,’ anh nói. ‘Không phải đưa đi nơi của Cố gia. Tần Dự sắp xếp chỗ tạm theo quy trình nhân chứng, Kỷ Sơ có người theo ngoài vòng. Anh không để bà ấy rơi vào tay anh, cũng không để bà ấy rơi lại vào tay Tạ Kính Hòa.’
Tôi nghe xong, cổ họng nghẹn rất nhẹ. Có lẽ người ta không học lại niềm tin bằng những lời thề lớn. Người ta học bằng việc nhìn thấy đối phương làm đúng một việc vốn từng làm sai. Đời trước, manh mối của Cố Trầm Chu đến sau khi mọi thứ trong tôi đã bị đẩy tới vực. Nhưng tối nay, anh không dùng mặc cảm để tranh công. Anh chỉ đưa thời gian trở lại đúng vị trí: trước khi chứng cứ biến mất, trước khi nhân chứng bị dọa im lặng, trước khi tôi phải tự hỏi tại sao mình luôn là người biết sau cùng.
Tôi tắt máy ghi âm, giao lại cho nhân viên an ninh niêm phong cùng phong bì và túi tài liệu. Tần Dự ở đầu bên kia nói sáng mai anh sẽ nộp đơn bổ sung chứng cứ, đồng thời xin lệnh bảo vệ chính thức cho Lương Mỹ Cầm. Tôi hỏi: ‘Nếu bà ấy đổi ý?’ Tần Dự im lặng một thoáng rồi đáp: ‘Vậy chúng ta dùng những gì đã có để buộc bà ấy ra làm chứng theo thủ tục. Nhưng nếu có thể, lời khai tự nguyện vẫn tốt hơn.’ Tôi hiểu ý anh. Người đã sống quá lâu trong sợ hãi không thể chỉ vì chúng tôi đến mà lập tức trở nên dũng cảm. Nhưng hiểu không có nghĩa là cho phép bà ta tiếp tục im lặng. Có những sự thật đã nợ người chết quá lâu, cũng nợ người sống quá nhiều.
Rời khỏi khu tủ gửi đồ, sân bay đã thưa người hơn. Chuyến bay của Minh Châu đã cất cánh, bảng điện tử đổi sang những dòng thông báo mới. Tôi đứng trước lớp kính lớn nhìn đường băng xa xa, bỗng nói: ‘Tôi từng nghĩ chỉ cần lấy lại tên, mọi thứ sẽ lập tức có hình dạng.’ Cố Trầm Chu đứng bên cạnh tôi. ‘Bây giờ thì sao?’ Tôi cười rất nhạt. ‘Bây giờ tôi biết tên chỉ là điểm bắt đầu. Sau khi lấy lại nó, tôi còn phải quyết định sẽ sống dưới cái tên ấy như thế nào.’ Anh im lặng một lúc rồi nói: ‘Dù em quyết định thế nào, lần này anh sẽ nói trước phần anh biết.’
Tôi đưa lại cho anh bản sao trang đầu hồ sơ Lương Mỹ Cầm. ‘Sáng mai tôi gặp bà ấy. Nhưng địa điểm do Tần Dự chọn, Kỷ Sơ kiểm tra tuyến ra vào, anh đi cùng nếu anh chấp nhận đứng ngoài phòng cho đến khi tôi gọi.’ Cố Trầm Chu nhìn tôi, đáy mắt có một chút ánh sáng rất mỏng. ‘Anh chấp nhận.’ Anh nói như ký một điều khoản nghiêm túc, không thêm chữ nào để làm nó mềm đi. Đúng lúc đó, điện thoại của anh rung. Anh nhìn màn hình, sắc mặt hơi trầm xuống rồi đưa thẳng cho tôi. Tin nhắn từ Tần Dự chỉ có hai dòng: Lương Mỹ Cầm đồng ý gặp Tạ Vãn Ninh trước khi ký lời khai. Nhưng bà ấy nói, chuyện quan trọng nhất không nằm trong hồ sơ nhận nuôi, mà nằm ở đêm Hạ Lan Uyển xảy ra tai nạn. Tôi đọc đi đọc lại dòng chữ ấy, cảm giác đêm ngoài đường băng bỗng sâu hơn. Minh Châu đã rời Lăng Thành. Tủ gửi đồ đã mở. Cố Trầm Chu lần này không đến muộn nữa. Còn người phụ nữ giữ chìa khóa cuối cùng của đêm mẹ tôi mất, cuối cùng cũng chịu mở miệng.
