Chương 90: Minh Châu Rời Lăng Thành
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 90: Minh Châu Rời Lăng Thành
Tôi giữ điện thoại bên tai thêm vài giây sau khi Kỷ Sơ nói xong. Trong phòng mở hộp lưu trữ, tiếng máy điều hòa chạy rất nhẹ, nhân viên lưu ký đã lùi ra ngoài, chỉ còn tôi, Cố Trầm Chu, Tần Dự và một chiếc hộp thép cũ vừa bị mở ra quá nhiều năm muộn. Tờ hồ sơ hộ tịch tạm nằm dưới tay tôi, mép giấy đã ngả vàng, cái tên xa lạ trên đó như một chiếc gai nhỏ cắm vào phần sự thật vốn tưởng đã khép lại. Tạ Minh Châu muốn rời Lăng Thành tối nay. Nếu là trước đây, tôi có lẽ sẽ nghĩ đó là một màn bỏ chạy hèn nhát của kẻ thua cuộc. Nhưng dòng chữ mẹ để lại trên phong bì khiến tôi không thể đơn giản nhìn cô ta như vậy nữa. Không phải vì cô ta đáng thương hơn tội lỗi của mình, mà vì trong bàn cờ năm ấy, có quá nhiều bàn tay người lớn đã đặt một đứa trẻ vào vị trí vốn không thuộc về nó, rồi dạy nó phải cướp để được sống.
Tôi nói với Kỷ Sơ: “Đừng chặn cô ta. Cho người xác nhận chuyến bay, vị trí và thời gian lên cửa, nhưng đừng làm cô ta hoảng.” Kỷ Sơ ở đầu dây bên kia im lặng nửa nhịp rồi hỏi: “Cô muốn gặp cô ta?” Tôi nhìn tờ phiếu nhận nuôi chưa hoàn tất. Trên đó có một chữ ký tôi chưa nhận ra, nhưng con dấu bệnh viện tư Lăng Thành thì quá quen mắt. “Tôi muốn cô ta tự nói phần còn lại. Nếu cô ta vẫn chọn im lặng, tôi sẽ để pháp lý hỏi.” Nói xong câu ấy, tôi cúp máy. Cố Trầm Chu đứng bên cạnh không hỏi tôi có chắc không. Anh chỉ nhìn phong bì trong tay tôi, giọng thấp: “Anh đưa em đi.” Tôi đáp: “Đến sân bay thôi. Lúc nói chuyện, để tôi tự nói.” Anh gật đầu. “Ừ.” Một chữ đơn giản, nhưng đủ để tôi biết lần này sẽ không có ai nhân danh bảo vệ mà thay tôi quyết định phải giữ hay thả một người.
Đường từ trung tâm lưu ký ra sân bay đi qua đoạn cao tốc phía nam thành phố. Trời đã tối hẳn, những dải đèn kéo dài trên kính xe như đường khâu của một vết thương cũ. Tôi mở lại ảnh mẹ bế mình trong điện thoại. Đứa bé trong ảnh nhắm mắt ngủ, bàn tay nhỏ nắm lấy vạt áo mẹ, hoàn toàn không biết sau đó sẽ có người sửa hồ sơ, đổi tên, thay vị trí, rồi bắt nó lớn lên như kẻ ăn nhờ trong chính ngôi nhà của mình. Tôi từng hận Tạ Minh Châu đến mức chỉ cần nghe tên cô ta là thấy trong ngực lạnh đi. Đến hôm nay, hận vẫn còn. Nhưng nó không còn là thứ lửa khiến tôi muốn đốt sạch mọi thứ trước mặt. Nó giống một vạch giới hạn rõ ràng hơn: tôi sẽ không tha cho điều cô ta đã làm, cũng sẽ không dùng tội lỗi của người lớn để xóa hết lựa chọn sai của cô ta.
Kỷ Sơ đợi tôi ở khu thả khách quốc tế, trên người mặc áo khoác xám, mũ lưỡi trai kéo thấp. Cô ấy đưa tôi một tin nhắn vừa nhận được: Minh Châu đã làm thủ tục ký gửi hành lý, còn khoảng bốn mươi phút trước khi qua cửa an ninh. “Cô ta dùng tên trên hộ chiếu cũ, không mang họ Tạ trong phần đặt dịch vụ VIP,” Kỷ Sơ nói. “Đi một mình thật. Không trợ lý, không người nhà, cũng không thấy ai của Tạ Kính Hòa theo sau.” Tôi hỏi: “Cô gửi ảnh hồ sơ cho cô ta chưa?” Kỷ Sơ gật đầu. “Gửi rồi. Cô ta đọc, sau đó chỉ trả lời một câu: ở quán cà phê cuối sảnh B.” Tôi cất điện thoại, bước về phía đó. Cố Trầm Chu dừng lại ở khoảng cách đủ gần để nhìn thấy tôi, đủ xa để không biến cuộc đối diện này thành một phiên thẩm vấn có người chống lưng. Kỷ Sơ cũng không đi theo. Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng hiểu một điều rất nhỏ: được tôn trọng ranh giới không phải cảm giác ồn ào, nhưng nó khiến người ta có thể thở thẳng lưng.
Tạ Minh Châu ngồi ở góc trong cùng của quán cà phê. Cô ta đội mũ mềm màu be, khẩu trang đặt bên cạnh ly nước chưa động, chiếc vali nhỏ dựng sát chân ghế. Không có váy trắng, không có trang sức Tạ gia, không có dáng vẻ yếu đuối được chăm chút để người khác mềm lòng. Khi nhìn thấy tôi, vai cô ta căng lên rất rõ, rồi lại buông xuống như đã mệt đến mức không còn sức diễn. “Chị đến tiễn tôi à?” Cô ta hỏi, giọng khàn. Từ “chị” bật ra theo thói quen, nhưng ngay sau đó đôi mắt cô ta né đi. Tôi ngồi xuống đối diện. “Tôi đến hỏi cô ba chuyện. Trả lời xong, cô có thể qua cửa an ninh.” Minh Châu cười nhạt. “Nếu tôi không trả lời?” Tôi đặt bản sao hồ sơ hộ tịch tạm lên bàn, dùng hai ngón tay đẩy tới trước mặt cô ta. “Vậy người hỏi cô sẽ là Tần Dự và tổ pháp chứng. Cô vẫn có thể rời Lăng Thành tối nay, nhưng không thể rời khỏi trách nhiệm.”
Màu máu trên mặt Minh Châu rút đi từng chút. Cô ta nhìn cái tên xa lạ trên giấy rất lâu, lâu đến mức tôi biết đây không phải lần đầu cô ta thấy nó. “Cô biết từ bao giờ?” tôi hỏi. Minh Châu siết tay quanh ly nước, móng tay đã tháo sơn, đầu ngón trắng bệch. “Mười sáu tuổi,” cô ta nói. “Tôi nghe bà nội cãi nhau với chú cả. Khi đó tôi tưởng họ nói tôi không phải con nuôi bình thường vì muốn đuổi tôi đi. Sau này chú cả đưa cho tôi xem một bản sao. Ông ta nói, nếu tôi muốn tiếp tục làm Tạ Minh Châu, tôi phải nhớ ai cho tôi họ Tạ.” Tôi không ngắt lời. Quán cà phê quanh chúng tôi vẫn có người đi lại, tiếng loa sân bay gọi chuyến bay nào đó vang lên xa xa, nhưng khu bàn nhỏ này như bị tách khỏi phần còn lại của thành phố. Minh Châu cúi đầu, nói tiếp: “Tôi không biết toàn bộ chuyện của mẹ chị. Tôi chỉ biết hồ sơ của chị bị sửa, biết vị trí của tôi không sạch sẽ. Ban đầu tôi sợ bị trả về. Sau đó… tôi bắt đầu sợ mất những thứ mình đã quen có.”
Cô ta ngẩng lên nhìn tôi, đôi mắt đỏ nhưng lần này không có giọt nước mắt nào rơi xuống đúng lúc. “Tôi đã chọn sai. Chị muốn nghe câu này đúng không? Tôi biết mình không vô tội. Tôi biết lúc chị bị ép nhận lỗi, lúc Lục Hành Dã đứng về phía tôi, lúc cha chị bảo chị nhường, tôi đều có thể nói một câu. Nhưng tôi không nói. Vì nếu chị trở về đúng vị trí, tôi sẽ không còn gì cả.” Tôi nhìn cô ta. Đời trước, tôi đã chết trong cái “không nói” ấy. Đời này, tôi đã phải bẻ từng ngón tay của hệ thống đó ra khỏi cổ mình. Một lời thừa nhận muộn màng không thể làm nó nhẹ đi. “Cô không mất tất cả vì tôi trở về,” tôi nói. “Cô mất vì cô đã dùng thứ không thuộc về mình để hại người khác. Đừng đổi nguyên nhân.” Minh Châu mím môi, gật rất nhẹ. “Tôi biết. Bây giờ mới biết.”
Tôi hỏi chuyện thứ hai: “Người ký tuyến chuyển viện là ai?” Minh Châu nhìn về phía cửa kính. Ngoài đó, những người kéo vali đi qua liên tục, mỗi người đều có một nơi để đến. Cô ta từng cố sống cả đời như thể Lăng Thành là nơi duy nhất có thể giữ cô ta lại trên cao, cuối cùng lại phải rời nó trong lặng lẽ. “Một người họ Lương,” cô ta nói. “Lương Mỹ Cầm. Trước đây làm ở phòng hồ sơ bệnh viện tư của Tạ gia, sau chuyển sang một viện dưỡng lão phía đông. Tôi chưa gặp bà ta trực tiếp. Chú cả dùng tên bà ta để dọa tôi, nói chỉ cần bà ta mở miệng, tôi sẽ không còn là con gái nuôi đáng thương nữa mà là bằng chứng sống của một vụ tráo hồ sơ.” Cô ta kéo khóa túi xách, lấy ra một tấm thẻ gửi đồ mỏng đặt lên bàn. “Trong tủ gửi số này có bản photo ông ta đưa tôi năm đó, còn có một đoạn ghi âm sau đại hội cổ đông. Ông ta bảo tôi rời Lăng Thành càng xa càng tốt, nếu không mọi tội sẽ đổ lên đầu tôi. Tôi giữ lại vì sợ ông ta thật sự làm vậy.”
Tôi không lập tức cầm tấm thẻ. “Cô đưa cái này để đổi lấy gì?” Minh Châu im lặng. Sự im lặng lần này không còn mềm mại như trước, cũng không còn được bọc trong vẻ đáng thương. Nó chỉ trần trụi, khó coi và thật hơn mọi màn khóc từng khiến bao người đứng về phía cô ta. “Không đổi được gì nhiều, đúng không?” cô ta tự cười. “Tôi muốn rời Lăng Thành trước khi Tạ Kính Hòa kéo tôi xuống làm lá chắn. Tôi cũng biết chị sẽ không thả tôi sạch sẽ. Tôi sẽ để lại địa chỉ liên hệ mới cho luật sư Tần, cần lấy lời khai thì gửi văn bản. Tôi không họp báo cho chị, không quỳ xuống xin chị tha. Tôi chỉ… không muốn tiếp tục làm con cờ của ông ta nữa.” Tôi nhìn cô ta một lúc, rồi mới cầm tấm thẻ lên. “Tôi không cần cô quỳ. Tôi cần cô ký bản tường trình đúng sự thật. Và khi pháp lý gọi, cô phải có mặt.”
Minh Châu gật đầu. Cô ta lấy bút ra, viết một địa chỉ và số điện thoại lên mặt sau vé lên máy bay cũ. Nét chữ hơi run, nhưng không còn vòng vèo. Khi loa sân bay thông báo chuyến bay của cô ta bắt đầu qua cửa an ninh, cô ta đứng dậy, kéo vali. Đi được hai bước, cô ta lại quay đầu. “Tạ Vãn Ninh.” Đây là lần đầu tiên trong rất lâu cô ta gọi đủ tên tôi mà không thêm chữ chị, không thêm vẻ mềm yếu như một cái móc. “Tôi từng rất ghét chị. Vì chỉ cần chị đứng đó, tôi đã giống đồ giả.” Cô ta nuốt xuống, giọng thấp hơn. “Nhưng có lẽ thứ giả nhất không phải thân phận của tôi. Là việc tôi tự lừa mình rằng chỉ cần thắng chị, tôi sẽ thành thật.” Tôi không đáp. Có những câu không cần được tha thứ mới có ý nghĩa. Chúng chỉ cần được nói ra để người nói không còn trốn sau màn kịch cũ.
Tôi đứng yên nhìn Minh Châu đi vào dòng người qua cửa an ninh. Bóng lưng cô ta nhỏ hơn tôi tưởng. Không còn ánh đèn của Tạ gia chiếu phía sau, cô ta chỉ là một người trẻ tuổi kéo chiếc vali cũ, mang theo tội lỗi của mình rời khỏi thành phố từng cho cô ta một cái tên lộng lẫy. Tôi không thấy nhẹ nhõm. Cũng không thấy thương hại đến mức muốn xóa hết. Tôi chỉ thấy một chương rất dài cuối cùng cũng khép lại đúng cách: không bằng tiếng khóc, không bằng cú vả mặt trước đám đông, mà bằng việc mỗi người phải tự cầm phần trách nhiệm của mình. Khi tôi quay lại, Cố Trầm Chu đang đứng dưới cột đèn cạnh lối ra. Anh nhìn tấm thẻ gửi đồ trong tay tôi, rồi đưa cho tôi một tập giấy mỏng. “Người tên Lương Mỹ Cầm đã được đưa vào danh sách bảo vệ nhân chứng tạm thời,” anh nói. “Anh vừa nhận được xác nhận. Lần này, anh không đợi em hỏi mới nói.”
Tôi nhìn anh. Những năm tháng cũ từng có quá nhiều người đến muộn: lời xin lỗi đến muộn, di chúc đến muộn, sự thật đến muộn, cả manh mối đời trước của anh cũng từng đến muộn đến mức không kịp cứu tôi. Nhưng dưới ánh đèn sân bay tối nay, Cố Trầm Chu không dùng im lặng để tự nhận mình đúng, cũng không dùng bảo vệ để giữ lại một nửa sự thật. Anh chỉ đưa chứng cứ tới trước mặt tôi, đúng lúc, nguyên vẹn, để tôi tự quyết định bước tiếp theo. Tôi nhận tập giấy, nghe tiếng máy bay cất cánh vang lên ngoài lớp kính rất xa. Minh Châu đã rời Lăng Thành. Còn tôi, sau khi tiễn đi một cái tên giả, phải chuẩn bị gặp người phụ nữ có thể chứng minh cái tên thật của tôi đã bị đánh cắp như thế nào từ ngày đầu tiên.
