Chương 84: Sự Thật Về Hạ Lan Uyển
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 84: Sự Thật Về Hạ Lan Uyển
Âm thanh rè rè của đoạn video giống như một lưỡi dao cùn cào qua mặt kính. Câu nói của mẹ tôi vừa vang lên, cả phòng họp đã lặng đến mức tôi nghe rõ tiếng máy chiếu chạy trong trần nhà. Tạ Kính Hòa, anh muốn tôi mang tiếng phản bội Tạ thị, hay muốn tôi chết trước khi kịp trả tên Vãn Ninh về chỗ cũ? Một câu ấy không có tiếng khóc, không có van xin, cũng không có phẫn nộ mất kiểm soát. Nó bình tĩnh đến đáng sợ, như thể mẹ tôi đã biết rất rõ người đứng trước mặt mình không đến để thương lượng, mà đến để ép bà chọn giữa danh dự và mạng sống.
Tôi đứng yên. Đầu ngón tay bấu vào mép bàn, nhưng giọng khi cất lên vẫn không run. “Đề nghị kỹ thuật viên giữ nguyên bản ghi, không cắt, không làm sạch quá mức và lập tức ghi nhận mã băm của tệp vừa khôi phục vào biên bản.” Tôi không nhìn Tạ Kính Hòa ngay. Nếu nhìn ông ta vào lúc này, tôi sợ thứ lạnh trong lòng mình sẽ biến thành một câu hỏi không cần chứng cứ. Mẹ tôi đã chết nhiều năm. Tôi không thể để sự thật về bà lại bị biến thành một màn đối chất cảm xúc để người Tạ gia lựa lời thoát thân.
Chủ tọa tạm thời phản ứng rất nhanh. Ông gõ búa, yêu cầu thư ký niêm phong bản sao tệp video ngay trước mặt hội đồng. Tạ Kính Hòa cuối cùng cũng thu lại nụ cười. Ông ta nhìn màn hình phụ, giọng vẫn ôn hòa, nhưng sự ôn hòa ấy giống lớp men phủ lên một vết nứt. “Một đoạn âm thanh hỏng, không rõ trước sau, không đủ chứng minh bất cứ điều gì. Hơn nữa, nếu Hạ Lan Uyển thật sự trong sạch, vì sao hồ sơ rủi ro năm đó lại có dấu xác nhận của bộ phận kiểm soát nội bộ?”
“Vậy chúng ta xem nó như tài liệu phản biện,” tôi nói. “Hồ sơ bác đưa ra cáo buộc mẹ tôi chuyển dịch lợi ích sang Cố Tín Capital. Video vừa khôi phục lại ghi nhận chính mẹ tôi chất vấn bác về việc ép bà mang tiếng phản bội. Hai thứ này liên quan trực tiếp đến nhau. Tôi đề nghị mở cả hai trước hội đồng, đối chiếu thời gian, người lập, người phê duyệt và phụ lục giao dịch.”
Tạ Kính Hòa hơi nheo mắt. “Vãn Ninh, con đang xúc động.”
“Không.” Tôi quay sang nhìn ông ta. “Tôi đang làm đúng điều bác vừa yêu cầu: công bố đầy đủ sự thật trước khi Tạ thị phát thông cáo.”
Không khí lại căng lên. Một số cổ đông trung lập bắt đầu trao đổi bằng ánh mắt. Họ có thể không thương mẹ tôi, càng không thương tôi, nhưng họ hiểu một vụ cáo buộc chuyển dịch lợi ích nếu bị chứng minh là dàn dựng sẽ không chỉ là chuyện nhà họ Tạ. Nó là gian lận quản trị, là che giấu quyền biểu quyết, là dùng hệ thống nội bộ để biến một người đã chết thành tội đồ, rồi lấy cái tội đồ ấy làm lý do xóa tên người thừa kế hợp pháp.
Tần Dự mở bản scan hồ sơ màu xám. Trang đầu tiên hiện lên với tiêu đề lạnh lùng: Báo cáo rà soát rủi ro đặc biệt đối với quyền biểu quyết của Hạ Lan Uyển. Bên dưới là ba kết luận chính: bà Hạ có tiếp xúc bất thường với Cố Tín Capital; bà Hạ có ý định đưa một phần quyền biểu quyết ra ngoài phạm vi kiểm soát Tạ gia; cần áp dụng cơ chế giám sát rủi ro và tạm thời chuyển quyền quản lý cho đại diện gia tộc. Tôi đọc từng dòng, trong lòng không có bất ngờ. Đời trước, khi tôi bị vu oan làm lộ tài liệu mật, bọn họ cũng dùng kiểu ngôn ngữ này. Không ai nói tôi chắc chắn phản bội. Họ chỉ viết rằng tôi “có nguy cơ”, “cần cách ly khỏi quyền truy cập”, “để bảo vệ đại cục”. Một đời người có thể bị giết chết bằng những chữ rất sạch sẽ.
“Mở phụ lục thứ ba,” tôi nói. “Phần căn cứ xác định Cố Tín Capital là bên nhận lợi ích.”
Thư ký lật trang. Trên màn hình xuất hiện một bản ghi nhớ ngắn, trong đó ghi Cố Tín Capital dự kiến tiếp nhận một gói tài liệu liên quan đến quỹ tín thác Hạ Lan Uyển. Tạ Kính Hòa lập tức nói: “Đây là điểm mấu chốt. Bà ấy định đưa quyền của Tạ thị sang tay người ngoài.”
Cố Trầm Chu đứng phía sau tôi, im lặng đến lúc này mới lên tiếng. “Cố Tín Capital không phải bên nhận chuyển nhượng. Chúng tôi là đơn vị lưu ký tài liệu và giám sát quỹ theo cơ chế không xung đột lợi ích.” Anh không bước lên trước, cũng không nhìn tôi như chờ tôi cho phép. Anh chỉ đặt một phong bì niêm phong lên bàn thư ký. “Bản đối chiếu hợp đồng lưu ký đã được nộp cho tổ pháp chứng. Có thể giám định cùng hồ sơ của bà Hạ.”
Tôi nhìn phong bì ấy, rồi lại nhìn màn hình. Trước kia, mối liên hệ giữa mẹ tôi và Cố gia từng là cái gai trong lòng tôi. Đã có lúc tôi nghi ngờ Cố Trầm Chu biết quá nhiều, giữ quá lâu, đứng quá gần sự thật mà vẫn để tôi chết ở đời trước. Nhưng hôm nay, khi lời mẹ tôi vang lên trong căn phòng này, tôi bỗng hiểu thứ bà cần năm đó không phải một người đàn ông hay một gia tộc khác để cứu mình. Bà cần một nơi mà Tạ gia không thể tùy tiện thò tay vào. Bà không phản bội Tạ thị. Bà đang cố đưa con gái mình ra khỏi bàn ăn của những người gọi máu thịt là tài sản chung.
Tần Dự mở bản hợp đồng lưu ký. Điều khoản đầu tiên được phóng lớn trên màn hình: Cố Tín Capital không có quyền bán, cầm cố, chuyển nhượng hoặc thực hiện quyền biểu quyết đối với tài sản thuộc quỹ Hạ Lan Uyển; mọi quyết định không thường lệ chỉ có hiệu lực khi người thụ hưởng hợp pháp trưởng thành và xác nhận bằng văn bản, hoặc khi hội đồng giám sát độc lập được chỉ định. Phía dưới còn có một dòng phụ lục khiến phòng họp im phăng phắc: nếu bất kỳ thành viên Cố gia nào hưởng lợi trực tiếp từ phần tài sản này, hợp đồng lập tức vô hiệu và toàn bộ bản lưu được chuyển cho luật sư độc lập.
Tôi chậm rãi hỏi: “Bác cả, đây là chuyển dịch lợi ích sang Cố gia, hay là cơ chế ngăn cả Tạ gia lẫn Cố gia động vào tài sản của tôi?”
Tạ Kính Hòa không đáp ngay. Tạ Chấn Nam lại ngẩng đầu, sắc mặt trắng bệch. Có lẽ ông đã nhìn thấy cùng một thứ tôi nhìn thấy: báo cáo rủi ro năm đó cố ý cắt bỏ phần quan trọng nhất. Nó chỉ giữ lại logo Cố Tín, giữ lại cụm từ “tiếp nhận hồ sơ”, rồi bỏ qua toàn bộ điều khoản cấm Cố gia hưởng lợi. Chỉ cần cắt như vậy, mẹ tôi từ một người mẹ lập cơ chế bảo vệ con gái lập tức biến thành người phụ nữ phản bội chồng, phản bội gia tộc, âm mưu đưa quyền lực ra ngoài.
“Năm đó anh nói với tôi Lan Uyển muốn cấu kết với Cố gia.” Giọng Tạ Chấn Nam khàn đi, không biết vì giận hay vì lần đầu tiên ông nhận ra mình đã ngu ngốc đến mức nào. “Anh nói nếu không ký giám sát rủi ro, Tạ thị sẽ mất quyền kiểm soát.”
Tạ Kính Hòa quay sang ông, ánh mắt lạnh xuống trong một khoảnh khắc rất ngắn. “Tôi nói vậy vì tài liệu lúc đó cho thấy như vậy. Chấn Nam, đừng để một đoạn video hỏng và vài điều khoản được Cố gia chuẩn bị sẵn làm anh quên đại cục.”
Tôi bật cười rất khẽ. Tiếng cười ấy không vui, chỉ lạnh. “Đại cục của các người luôn cần một người phụ nữ chết đi, một đứa con gái bị xóa tên, rồi một tập hồ sơ được cắt mất phụ lục.” Tôi nhìn chủ tọa tạm thời. “Đề nghị đối chiếu thời gian lập báo cáo rủi ro và thời gian hợp đồng lưu ký được ký.”
Kỹ thuật viên pháp chứng nhanh chóng đưa kết quả sơ bộ lên màn hình. Hợp đồng lưu ký có bản nháp cuối vào mười chín giờ bốn mươi tám phút, chưa có chữ ký Cố Tín, chưa phát sinh hiệu lực. Báo cáo rủi ro của Tạ thị lại được tạo lúc mười chín giờ mười hai phút, tức là trước khi bản hợp đồng cuối được gửi đi. Người phê duyệt đầu tiên không phải Tạ Chấn Nam, mà là Tạ Kính Hòa với tư cách thành viên ủy ban kiểm soát nội bộ. Bên dưới chữ ký điện tử ấy, một dòng ghi chú hiện lên rõ ràng: đề nghị xử lý trước khi Hạ Lan Uyển hoàn tất cơ chế bảo vệ người thụ hưởng.
Tôi nghe thấy ai đó hít vào. Tạ Minh Châu ngồi co rúm trên ghế, dường như lần đầu tiên hiểu rằng thứ cô ta từng hưởng không phải chỉ là sự thiên vị của cha, mà là một chiếc ghế được dựng lên từ cái chết và sự bôi nhọ của người khác. Tạ lão phu nhân nắm chặt đầu gậy. Bà nhìn Tạ Kính Hòa, đôi môi run lên, nhưng vẫn không nói được lời nào. Gia quy từng bắt tôi quỳ, đến lúc này lại không đủ sức bắt người đàn ông được nó bảo vệ cúi đầu.
Video tiếp tục được xử lý. Hình ảnh trên màn hình phụ vỡ thành từng mảng, rồi ghép lại một đoạn ngắn khác. Trong khung hình, mẹ tôi đứng rất thẳng. Áo khoác màu nhạt của bà bị mưa làm ướt ở vai, nhưng ánh mắt vẫn sáng và tỉnh táo. Đối diện bà, bóng người đàn ông dần rõ hơn. Không cần nhìn đủ mặt, chỉ cần dáng đứng hơi nghiêng và cách đặt tay sau lưng, cả phòng đều biết đó là ai.
Giọng mẹ tôi vang lên lần nữa, lần này rõ hơn. “Tạ Kính Hòa, anh không sợ tôi đưa tài liệu cho Cố Tín. Anh sợ Vãn Ninh đủ tuổi để tự nhận lại nó. Anh muốn biến tôi thành kẻ phản bội, để sau khi tôi chết, mọi thứ tôi để lại cho con bé đều có lý do bị giám sát bởi Tạ gia.”
Âm thanh bị đứt vài giây. Sau đó là giọng đàn ông, thấp, chậm, gần như hòa nhã. “Lan Uyển, cô thông minh như vậy, nên hiểu rằng người nhà họ Tạ sẽ không để một đứa trẻ phá hỏng bố cục nhiều năm chỉ vì một cái tên.”
Cả người tôi lạnh toát. Không phải vì tôi ngạc nhiên. Mà vì câu ấy xác nhận điều tôi đã biết từ rất lâu nhưng vẫn đau như mới nghe lần đầu. Trong mắt họ, tôi chưa từng là con gái, là cháu gái, là người thân. Tôi là một cái tên có thể phá hỏng bố cục. Một cái tên cần bị xóa trước khi kịp lớn lên.
Tạ Kính Hòa đứng dậy. Lần đầu tiên trong đại hội hôm nay, ông ta mất đi vẻ ung dung. “Tôi yêu cầu dừng phát video chưa hoàn chỉnh. Đây là bằng chứng chưa qua giám định đầy đủ, không thể dùng để định hướng hội đồng.”
“Không ai định tội bác bằng một đoạn video,” tôi nói. “Chúng ta chỉ đang trả lại cho Hạ Lan Uyển quyền được nói hết câu mà năm đó các người đã cắt mất.” Tôi quay sang kỹ thuật viên. “Tiếp tục phục hồi, nhưng mọi đoạn mới chỉ ghi nhận là tài liệu chờ giám định. Đồng thời, đề nghị hội đồng đưa báo cáo rủi ro của Tạ Kính Hòa vào diện nghi vấn làm sai lệch hồ sơ nội bộ.”
Chủ tọa tạm thời im lặng vài giây rồi gật đầu. “Ghi vào biên bản.”
Ba chữ ấy vừa rơi xuống, tôi bỗng cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Tên tôi đã được ghi vào biên bản. Bây giờ, sự thật về mẹ tôi cũng bắt đầu được ghi vào biên bản. Không phải như một người đàn bà phản bội. Không phải như nguyên nhân khiến Tạ thị suýt mất kiểm soát. Mà là người đã nhìn thấy cái bẫy trước tất cả, đã dùng những điều khoản lạnh lùng nhất để che cho con gái mình một lối ra, rồi chết trước khi kịp tự bước qua cánh cửa ấy.
Tôi tưởng chương này của đời mình sẽ kết thúc ở đó. Nhưng đúng lúc thư ký chuẩn bị niêm phong tập hồ sơ rủi ro, máy tính của pháp chứng vang lên một tiếng báo ngắn. Kỹ thuật viên nhìn màn hình, sắc mặt thay đổi. “Chủ tọa, trong tệp HLU_FINAL_MEETING có một phần phụ lục ẩn. Không phải video. Là ảnh chụp một biên bản gia tộc được mã hóa cùng ngày.”
Màn hình lớn chuyển sang màu xám, rồi hiện ra một tờ giấy cũ có dấu nước của Tạ gia. Tiêu đề trên đó khiến cả phòng họp như bị kéo ngược về căn từ đường lạnh lẽo mà tôi từng bị ép quỳ: Biên bản đồng thuận xử lý rủi ro đối với Hạ Lan Uyển và người thụ hưởng liên quan. Dưới phần đề xuất của Tạ Kính Hòa, còn có một dòng chữ ký đang dần được phần mềm làm rõ. Không chỉ một người. Ba người. Tạ lão phu nhân. Tạ Chấn Nam. Và một ô trống ghi chú bằng nét bút tay của mẹ tôi: Nếu Vãn Ninh nhìn thấy tờ này, con hãy nhớ — người nhà họ Tạ không phải ai cũng bị lừa. Có người đã chọn im lặng.
