Bỏ qua nội dung

Thiên kim bị đánh cắp

Chương 83 - Chương 83: Trả Lại Tên Tôi

Chương 83: Trả Lại Tên Tôi

Chủ tọa tạm thời gõ nhẹ búa xuống bàn lần nữa. Âm thanh không lớn, nhưng đủ cắt đứt toàn bộ tiếng xì xào còn sót lại trong phòng họp. “Cô Tạ Vãn Ninh, xin chuẩn bị phát biểu về quyền và tên của mình.”

Tôi đặt tay lên mép bàn. Đầu ngón tay vẫn hơi lạnh, không biết vì nhiệt độ điều hòa hay vì tiếng nói của mẹ tôi vừa đi qua một đoạn băng cũ để trở lại nơi này. Tạ Chấn Nam đã rời khỏi vị trí chủ tọa, bảng tên của ông bị dời sang bên cạnh như một vật trang trí mất tác dụng. Chiếc ghế đầu bàn trống ra, không ai ngồi vào ngay. Có lẽ mọi người đều hiểu chiếc ghế ấy không chỉ là một vị trí trong đại hội. Nó là nơi Tạ gia từng dùng để quyết định ai được gọi là người nhà, ai phải cúi đầu im lặng, ai bị xóa tên khỏi chính cuộc đời mình.

Tôi đứng dậy. Không có tiếng vỗ tay, cũng không có ánh đèn như trong những buổi họp báo Tạ gia từng dàn dựng. Chỉ có máy ghi hình, thư ký hội đồng, cổ đông trung lập, luật sư và những người đã mất quá nhiều năm để giả vờ rằng tên tôi không quan trọng. Tôi nhìn thẳng về phía chủ tọa tạm thời, nói: “Trước khi phát biểu, tôi đề nghị thư ký hiển thị ba nhóm tài liệu đã được ghi nhận vào biên bản. Thứ nhất, hồ sơ sinh và kết luận giám định xác nhận tôi là con gái ruột duy nhất của Hạ Lan Uyển. Thứ hai, bản di chúc và thỏa thuận quỹ tín thác trong đó người thụ hưởng được ghi bằng tên đầy đủ của tôi: Tạ Vãn Ninh. Thứ ba, tài liệu vừa phát sinh từ phong bì của bà Hạ, chứng minh trước khi qua đời, bà đã chủ động yêu cầu thu hồi ủy quyền biểu quyết và đưa phần thuộc về tôi trở về dưới tên tôi.”

Màn hình lớn lần lượt hiện lên các trang tài liệu. Mỗi trang đều đã được che những phần riêng tư không cần công khai, nhưng ba chữ Tạ Vãn Ninh xuất hiện rất rõ. Tôi từng thấy tên mình trên quá nhiều thứ đau đớn: giấy đoạn tuyệt đời trước, bản tường trình vu oan, tiêu đề truyền thông gọi tôi là đứa con phản bội, danh sách khách mời bị gạch khỏi lễ đính hôn. Nhưng đây là lần đầu tiên trong phòng họp của Tạ thị, tên ấy không xuất hiện như một lỗi cần sửa, một scandal cần đè xuống, hay một đứa con gái cần được dạy dỗ. Nó nằm ở vị trí pháp lý mà mẹ tôi đã để lại.

Tạ Minh Châu ngồi cách tôi không xa. Khi màn hình dừng ở trang thỏa thuận quỹ tín thác, sắc mặt cô ta trắng đến mức lớp trang điểm cũng không che nổi. Có lẽ cô ta đã quen với việc nhìn thấy những thứ thuộc về tôi được chuyển sang tay mình bằng một câu “chị phải nhường em”, quen đến mức khi tên tôi trở về đúng chỗ, cô ta lại giống người bị cướp. Tôi không nhìn cô ta quá lâu. Sự thương hại dành sai chỗ cũng là một loại mềm lòng nguy hiểm.

Tôi mở tập giấy trước mặt, nhưng không đọc ngay. “Tôi không đứng ở đây để yêu cầu Tạ gia trả lại tình yêu,” tôi nói. “Tình yêu không có biên bản, không có con dấu và cũng không thể được biểu quyết bằng tỷ lệ cổ phần. Tôi cũng không yêu cầu bất kỳ ai trong căn phòng này gọi tôi là đại tiểu thư Tạ gia. Danh xưng đó từng được các người dùng để trói tôi vào trách nhiệm, rồi lại dùng để chứng minh tôi không đủ ngoan khi tôi đòi lại thứ của mình.”

Tôi dừng một nhịp, để từng câu rơi xuống nơi cần rơi. “Điều tôi yêu cầu rất đơn giản. Trả lại tên tôi vào nơi vốn phải có tên tôi. Trong sổ đăng ký người thụ hưởng quỹ tín thác, trong hồ sơ cổ phần do Hạ Lan Uyển để lại, trong danh sách quyền biểu quyết bị che giấu nhiều năm qua, trong mọi văn bản nội bộ từng dùng cụm từ mơ hồ như ‘người thừa kế do Tạ gia chỉ định’ để thay thế cho một người sống thật. Người đó là tôi. Tạ Vãn Ninh.”

Một cổ đông ngồi phía cuối bàn cau mày. Ông ta thuộc phe cũ của Tạ Chấn Nam, trước đó đã im lặng rất lâu. Lúc này ông ta cuối cùng cũng lên tiếng: “Cô Tạ, chúng tôi không phủ nhận tài liệu hiện có, nhưng quyền biểu quyết là vấn đề ảnh hưởng trực tiếp đến ổn định Tạ thị. Trong khi thẻ nhớ chưa được giám định đầy đủ, vụ tai nạn năm xưa chưa có kết luận của cơ quan chức năng, nếu lập tức điều chỉnh hồ sơ, thị trường sẽ hiểu đây là biến động kiểm soát.”

“Thị trường sẽ hiểu đúng điều mà Tạ thị công bố,” tôi đáp. “Nếu Tạ thị tiếp tục dùng sự ổn định làm lý do che tên người thụ hưởng hợp pháp, thị trường sẽ hiểu đây không phải biến động kiểm soát, mà là che giấu thông tin trọng yếu.”

Người kia nghẹn lại. Tạ Kính Hòa lúc này mới hơi nghiêng người, giọng vẫn ôn hòa như mọi lần. “Vãn Ninh, yêu cầu sửa tên là hợp lý ở mức cảm xúc và có thể thảo luận ở mức hồ sơ. Nhưng bác phải nhắc con một điểm. Di chúc có tên con không đồng nghĩa với việc toàn bộ quyền biểu quyết lập tức chuyển sang tay con trong hôm nay. Đặc biệt khi phía Cố Tín Capital cũng liên quan đến quỹ tín thác của Hạ Lan Uyển, còn Cố Trầm Chu lại đang có mặt ở đây với tư cách cổ đông và đồng minh của con. Nếu xử lý không cẩn thận, người ngoài sẽ cho rằng con đang dùng chứng cứ về mẹ để đưa quyền biểu quyết của Tạ thị sang phe Cố gia.”

Ông ta nói rất vừa đủ. Không kết tội, không quát mắng, chỉ đặt một cái bóng lên người tôi và Cố Trầm Chu. Đời trước, tôi đã chết dưới những cái bóng như thế. Một câu “có lẽ”, một câu “người ngoài sẽ nghĩ”, một câu “vì đại cục” đủ biến nạn nhân thành người phải tự chứng minh mình không có tội. Tôi quay sang nhìn ông ta. “Bác cả nói đúng một điểm. Quyền biểu quyết không thể được xử lý bằng cảm xúc. Vì vậy, đề nghị thư ký mở điều khoản quản lý tạm thời trong thỏa thuận quỹ tín thác của Hạ Lan Uyển, trang mười bảy.”

Tần Dự không cần tôi nhắc lần thứ hai. Ông mở văn bản đã được công chứng, đưa bản scan lên màn hình. Giọng ông trầm và khàn, nhưng từng chữ rất rõ: “Trong trường hợp người được ủy quyền ban đầu mất tư cách đại diện do xung đột lợi ích, che giấu thông tin hoặc có tranh chấp trực tiếp với người thụ hưởng, quyền biểu quyết liên quan đến phần tài sản của Hạ Lan Uyển tạm thời được đóng băng khỏi mọi quyết nghị không thường lệ. Người thụ hưởng hợp pháp có quyền phủ quyết việc tiếp tục ủy quyền cho bất kỳ thành viên Tạ gia nào cho đến khi hội đồng giám sát độc lập được chỉ định.”

Không khí trong phòng đổi khác. Câu chữ ấy không đưa toàn bộ quyền lực vào tay tôi ngay lập tức, cũng không cho tôi một chiến thắng dễ dãi. Nhưng nó làm một việc quan trọng hơn: cắt đứt bàn tay Tạ gia khỏi phần quyền vốn được giữ nhân danh tôi. Tôi nhìn về phía Tạ Kính Hòa. “Tôi không yêu cầu chuyển quyền biểu quyết cho Cố gia. Tôi yêu cầu đóng băng việc Tạ gia tiếp tục dùng tên tôi để bỏ phiếu thay tôi. Bác cả, nếu điều bác lo là quyền lực rơi vào tay người ngoài, vậy bác nên là người đầu tiên đồng ý để quyền ấy không còn nằm trong tay những người đã che giấu người thụ hưởng suốt nhiều năm.”

Tạ Kính Hòa mỉm cười rất nhạt. Nụ cười ấy không đến mắt. Tạ Chấn Nam ngồi bên cạnh, gương mặt căng cứng như bị ai tước mất cả quyền giận dữ. Tạ Minh Châu đột nhiên đứng bật dậy. Ghế sau lưng cô ta cọ xuống sàn, âm thanh sắc đến chói tai. “Chị,” cô ta gọi, giọng run run, “em biết chị hận em. Nhưng em thật sự không biết nhiều chuyện như vậy. Nếu bây giờ chị bắt hội đồng xóa toàn bộ hồ sơ liên quan đến em, chẳng khác nào nói với tất cả mọi người rằng em cố ý cướp của chị. Em cũng là người bị sắp xếp mà.”

Một vài ánh mắt lập tức mềm đi theo thói quen cũ. Tạ Minh Châu luôn biết chọn đúng lúc để biến mình thành người nhỏ bé nhất trong phòng. Nhưng hôm nay, căn phòng này đã có quá nhiều thiết bị ghi hình để nước mắt thay thế chứng cứ. Tôi nhìn cô ta, bình tĩnh nói: “Tôi không yêu cầu xóa tên cô khỏi cuộc đời cô. Tôi yêu cầu xóa tên cô khỏi những thứ không thuộc về cô. Hai việc đó khác nhau.”

Môi cô ta run lên. Tôi nói tiếp: “Nếu cô cũng là người bị sắp xếp, vậy cô càng nên đồng ý lập biên bản rõ ràng. Tên ai ở đâu, trách nhiệm ai đến đâu, quyền lợi ai nhận sai chỗ, từng mục đều phải được kiểm toán. Tôi không dùng nước mắt của cô để kết tội cô, nhưng cô cũng đừng dùng nước mắt để giữ lại vị trí vốn được dựng lên từ sự im lặng của mẹ tôi.”

Tạ Minh Châu không nói được nữa. Cô ta ngồi xuống, bàn tay siết chặt chiếc khăn giấy đến nhàu nát. Tôi không thấy khoái trá. Thứ bị lấy khỏi tay cô ta không phải món đồ chơi, mà là một đời sống giả tạo đã nuôi cô ta thành người tin rằng chỉ cần khóc đủ đẹp, mọi người sẽ tiếp tục để cô ta đứng trên tên tôi. Đánh đổ một thứ như vậy không rực rỡ. Nó chỉ lạnh và nặng.

Chủ tọa tạm thời yêu cầu bộ phận pháp lý tổng hợp đề xuất biểu quyết. Lâm Tĩnh đọc từng mục: ghi nhận Tạ Vãn Ninh là người thụ hưởng hợp pháp theo hồ sơ hiện có của Hạ Lan Uyển; đóng băng quyền biểu quyết liên quan đến phần tài sản tranh chấp khỏi mọi nghị quyết không thường lệ; đình chỉ mọi ủy quyền cũ do Tạ Chấn Nam hoặc Tạ gia đại diện đối với phần quyền này; thành lập tổ kiểm toán độc lập để rà soát toàn bộ văn bản từng thay thế tên Tạ Vãn Ninh bằng tên người khác hoặc cụm từ đại diện mơ hồ; chuẩn bị thông cáo pháp lý, không dùng ngôn ngữ định hướng cảm xúc hay đổ lỗi cho nạn nhân.

Từng lá phiếu được ghi nhận. Không ai reo lên. Không ai dám nói đây là một chiến thắng. Khi tỷ lệ đồng thuận hiện lên trên màn hình, tôi chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập rất chậm. Tạ thị, nơi từng đẩy tôi ra khỏi mọi cánh cửa, cuối cùng phải dùng chính quy trình của nó để viết lại tên tôi. Chủ tọa tạm thời đọc kết quả, rồi nhìn tôi: “Nghị quyết thủ tục được thông qua. Kể từ thời điểm này, trong phạm vi hồ sơ nội bộ và biên bản đại hội, cô Tạ Vãn Ninh được ghi nhận là người thụ hưởng hợp pháp của phần tài sản do bà Hạ Lan Uyển để lại theo tài liệu hiện có. Mọi tranh chấp tiếp theo sẽ chuyển cho tổ kiểm toán và cơ quan có thẩm quyền.”

Ba chữ Tạ Vãn Ninh vang lên lần nữa. Tôi tưởng mình sẽ nhẹ nhõm. Nhưng không. Trong ngực tôi chỉ có một khoảng trống rất sâu, như thể sau khi một cánh cửa khóa nhiều năm được mở ra, bên trong không có pháo hoa, chỉ có căn phòng phủ bụi và một chiếc ghế mẹ tôi từng để trống cho tôi. Tôi cúi mắt, khẽ đặt ngón tay lên mặt bàn. Mẹ, họ đã ghi lại tên con rồi. Không phải bằng lòng thương hại. Không phải bằng sự ban ơn. Bằng chính thứ mẹ đã để lại cho con.

Một giọng nói rất thấp vang lên phía sau, chỉ đủ để tôi nghe thấy. “Cô đã tự tay lấy lại.”

Tôi không quay đầu, nhưng biết đó là Cố Trầm Chu. Anh vẫn đứng ở khoảng cách vừa phải, không bước lên sân khấu thay tôi, không biến khoảnh khắc này thành công lao của mình. Tôi đáp khẽ: “Mới chỉ là đưa nó vào biên bản.”

“Biên bản cũng là điểm bắt đầu,” anh nói.

Tôi nhìn những người họ Tạ trước mặt. Tạ Chấn Nam như già đi nhiều tuổi trong vài phút. Tạ lão phu nhân nhắm mắt, bàn tay đặt trên gậy run rất nhẹ. Tạ Minh Châu cúi đầu, không biết đang sợ hãi hay tính toán. Còn Tạ Kính Hòa vẫn ngồi rất thẳng, như một người kiên nhẫn chờ con cờ của đối thủ đi hết nước đẹp nhất rồi mới đặt quân của mình xuống.

Quả nhiên, khi chủ tọa tạm thời chuẩn bị chuyển sang mục kiểm toán, Tạ Kính Hòa đặt một tập hồ sơ màu xám lên bàn. Ông ta không nâng giọng, nhưng cả phòng vẫn nghe rõ. “Tôi đồng ý tên của Vãn Ninh cần được ghi nhận theo đúng quy trình. Nhưng trước khi Tạ thị phát thông cáo ra bên ngoài, hội đồng cũng cần biết vì sao năm đó quyền biểu quyết của Hạ Lan Uyển bị đưa vào diện giám sát rủi ro. Nếu chỉ công bố một nửa sự thật, chúng ta sẽ đẩy Tạ thị vào một scandal còn lớn hơn.”

Chủ tọa tạm thời nhíu mày. “Ông Tạ Kính Hòa, hồ sơ này chưa nằm trong danh mục tài liệu hôm nay.”

“Vì nó liên quan trực tiếp đến Cố Tín Capital, quỹ tín thác của Hạ Lan Uyển và tư cách thực thi quyền của người thụ hưởng,” Tạ Kính Hòa đáp. Ông ta đẩy tập hồ sơ về phía thư ký. “Tôi đề nghị đưa vào biên bản như tài liệu phản biện.”

Trên bìa hồ sơ có một dòng chữ cũ đã ngả màu: Báo cáo rà soát rủi ro đặc biệt đối với quyền biểu quyết của Hạ Lan Uyển. Bên dưới, phần lý do được đánh máy lạnh lùng đến tàn nhẫn: nghi vấn chuyển dịch lợi ích chiến lược sang Cố Tín Capital.

Cố Trầm Chu ở phía sau tôi im lặng. Sự im lặng của anh không phải né tránh, mà giống một cánh cửa đang chờ tôi quyết định có mở ra hay không. Cùng lúc đó, kỹ thuật viên pháp chứng ngẩng đầu khỏi máy tính, vẻ mặt thay đổi rõ rệt. “Chủ tọa,” anh ta nói, “đoạn video lỗi trong thẻ nhớ HLU_FINAL_MEETING vừa khôi phục được khung hình đầu tiên.”

Màn hình phụ sáng lên. Hình ảnh nhiễu hạt hiện ra: Nam Viện trong một đêm mưa, mẹ tôi đứng bên cạnh chiếc bàn dài, trước mặt là một tập hồ sơ có logo Cố Tín Capital. Ở góc hình, bóng của một người đàn ông bước vào khung cửa. Không phải Tạ Chấn Nam.

Rồi âm thanh rè rè bật ra, đứt quãng nhưng đủ rõ để khiến nụ cười của Tạ Kính Hòa đông cứng trên môi.

Giọng mẹ tôi vang lên: “Tạ Kính Hòa, anh muốn tôi mang tiếng phản bội Tạ thị, hay muốn tôi chết trước khi kịp trả tên Vãn Ninh về chỗ cũ?”