Bỏ qua nội dung

Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh

Chương 65: Anh Trai Của Tạ Minh Trì

Chương 65: Anh Trai Của Tạ Minh Trì

Tôi không mở file zip ngay.

Đời trước, tôi từng thua không phải vì không có sự thật, mà vì đã để người khác chọn cách trình bày sự thật thay mình. Một file nặc danh đến đúng lúc truyền thông bắt đầu rạch tên Tạ Minh Viễn ra trước đám đông, nếu tôi vội vàng bấm mở, thứ bên trong có thể là chứng cứ, cũng có thể là bẫy cài mã độc, bẫy cài dấu truy cập, hoặc bẫy để họ nói rằng tôi và Tạ Minh Trì đã trao đổi hồ sơ riêng từ trước. Tôi chụp màn hình email, lưu bản gốc dưới dạng eml, giữ nguyên header, rồi chuyển cho Chu Mộ một câu ngắn: “Tôi nhận được tài liệu nặc danh liên quan đến Tạ Minh Viễn sau khi bài truyền thông xuất hiện. Đề nghị pháp chế ghi nhận thời điểm và hướng dẫn bảo toàn.” Sau đó tôi gọi Kiều San.

Kiều San nghe máy rất nhanh, tiếng gõ phím ở đầu dây bên kia dày như mưa. “Đừng mở trên máy chính.”

“Tôi biết.” Tôi nhìn dòng tiêu đề email. “Tôi cần một môi trường cách ly và log thời điểm tải xuống.”

“Gửi bản eml cho tôi qua kênh pháp chế. Tôi không muốn cô bị họ nói là tự ý phân tích tài liệu không rõ nguồn.” Cô ấy dừng nửa giây rồi nói tiếp, giọng thấp hơn. “Bài về Tạ tổng không phải mới viết sau cuộc họp. Hệ thống theo dõi truyền thông bắt được bản nháp đầu tiên lúc 8 giờ 42 sáng, trước khi Kỳ Hành gửi văn bản rút điều kiện đầu tư. Họ chỉ chờ đúng thời điểm để đẩy.”

Vậy đây không phải phản ứng. Đây là phương án dự phòng.

Tống Kiều Dương đã chuẩn bị sẵn một con dao. Khi điều kiện kiểm toán của Kỳ Hành cắm vào hồ sơ Hải Đăng, ông ta chỉ việc rút con dao ấy ra và đặt lên cổ người cầm điều kiện. Tôi nhìn lại bài viết trên màn hình. Những câu chữ được viết rất khôn: không kết luận, chỉ “bị nghi”; không buộc tội, chỉ “nguồn tin nội bộ cho biết”; không nói Tạ Minh Trì sai, chỉ gắn anh với cái chết của anh trai đủ lâu để mọi yêu cầu kiểm toán của Kỳ Hành bị nhuộm màu trả thù.

Mười phút sau, Kiều San gửi cho tôi ảnh chụp màn hình từ môi trường cách ly. Trong file zip có bốn thư mục: “incident_report”, “chat_record”, “settlement_draft” và “gateway_note”. Tên thư mục sạch sẽ đến mức giống một bộ hồ sơ đã được dọn bàn cho người ngoài xem, chứ không phải dữ liệu thô lấy ra từ kho lưu trữ cũ. Tôi yêu cầu cô mở trước danh mục file, không mở nội dung nhúng. Mỗi file đều được nén lại sáng nay. Một bản PDF báo cáo vi phạm có watermark Vân Lưu cũ, một ảnh chụp đoạn chat bị cắt mất thanh tiêu đề, một bản dự thảo thỏa thuận im lặng không có chữ ký, và một ghi chú cổng thư chỉ có vài dòng mã quy tắc bị bôi đen một nửa.

“Tài liệu thật hay giả?” tôi hỏi.

“Không thể kết luận ngay.” Kiều San nói. “Bìa báo cáo dùng mẫu pháp chế năm đó, số văn bản có cấu trúc đúng, nhưng metadata của bản PDF hiện tại là bản xuất lại bằng phần mềm chỉnh sửa sáng nay. Ảnh chat không có hash gốc. Bản thỏa thuận im lặng thiếu trang ký. Còn gateway_note…” Cô ấy ngừng lại, như đang phóng to màn hình. “Có mã quy tắc chặn thư. GATE-BLOCK-271. Nhưng chỉ ghi ‘external risk warning’, không ghi người nhận.”

Tôi cầm bút, viết mã đó xuống giấy. Trong thương trường, tài liệu bẩn hiếm khi bẩn hoàn toàn. Một lời nói dối tốt luôn cần vài mảnh thật làm xương sống, nếu không nó không đủ nặng để đập vào người khác. Tạ Minh Viễn có thể thật sự từng bị Vân Lưu xử lý nội bộ. Anh ta có thể thật sự từng lấy log. Nhưng “lấy log để tống tiền” và “trích xuất log để chứng minh dữ liệu bị bán” là hai câu chuyện khác nhau, chỉ cần đổi tiêu đề là một người điều tra thành kẻ phạm tội.

Thông báo nội bộ bật lên ở góc màn hình ngay lúc tôi vừa gửi mã GATE-BLOCK-271 cho Chu Mộ. Văn phòng HĐQT yêu cầu tôi tham gia cuộc họp giải trình ngắn về “khả năng liên hệ ngoài luồng giữa Lâm Tĩnh An và Kỳ Hành Capital trong bối cảnh nhà đầu tư có động cơ cá nhân chưa được công bố đầy đủ”. Tôi nhìn cụm từ ấy vài giây. Họ không hỏi Tạ Minh Viễn có bị oan không. Họ hỏi tôi có thông đồng không.

Tôi mở phòng họp trực tuyến. Cao Tuấn Kha đã ở đó, bên cạnh là Chu Mộ và hai thành viên thư ký HĐQT. Tống Kiều Dương xuất hiện muộn hơn nửa phút, vẫn với vẻ mặt ôn hòa như thể ông ta chỉ bị kéo vào một sự cố truyền thông ngoài ý muốn.

“Cô Lâm,” Cao Tuấn Kha nói trước, “sau khi cô dùng pháp chế liên hệ Kỳ Hành, Kỳ Hành lập tức rút điều kiện đầu tư. Ngay sau đó, truyền thông hé lộ hồ sơ anh trai Tạ Minh Trì từng có tranh chấp dữ liệu với Vân Lưu. HĐQT cần xác nhận: trước cuộc họp sáng nay, cô có trao đổi riêng với Tạ Minh Trì về Tạ Minh Viễn hoặc hồ sơ liên quan không?”

“Có trao đổi với Tạ Minh Trì sau khi pháp chế gửi thông báo thủ tục cho Kỳ Hành.” Tôi đáp. “Nội dung là quy trình, điều kiện kiểm toán và ranh giới tài liệu. Tôi không gửi cho anh ấy tài liệu mật của Vân Lưu. Tôi cũng không nhận hồ sơ Tạ Minh Viễn từ Kỳ Hành trước khi Kỳ Hành rút điều kiện đầu tư.”

Cao Tuấn Kha nhìn xuống bản ghi chú trước mặt. “Cô có thể chứng minh không?”

“Có thể kiểm tra log email công ty, bản ghi cuộc gọi qua đường dây pháp chế, thời điểm tôi nhận email nặc danh và header gốc của email đó.” Tôi nhìn thẳng vào camera. “Tôi đề nghị đưa vào biên bản: email nặc danh đến hộp thư cá nhân của tôi sau khi bài truyền thông được đẩy, không phải trước. Tôi đã chuyển bản gốc cho pháp chế, không công bố, không sử dụng làm căn cứ chống lại bất kỳ ai khi chưa xác thực.”

Chu Mộ lập tức nói: “Pháp chế đã nhận được thông báo bảo toàn từ cô Lâm. Về quy trình, cách xử lý hiện tại là đúng.”

Cao Tuấn Kha không bỏ cuộc. “Vấn đề không chỉ là file nặc danh. Vấn đề là động cơ. Nếu Kỳ Hành có lịch sử cá nhân với Vân Lưu, và cô là người kích hoạt phản ứng của Kỳ Hành, HĐQT có quyền nghi ngờ toàn bộ yêu cầu kiểm toán này đang bị tình cảm cá nhân chi phối.”

“Tình cảm cá nhân không tạo ra bản clean room lúc 11 giờ 07.” Tôi nói. “Cũng không làm access_log_raw và asset_split_appendix_v3 biến mất khỏi danh mục hash. Nếu HĐQT muốn bác bỏ điều kiện kiểm toán của Kỳ Hành, cách tốt nhất không phải chứng minh Tạ Minh Trì có anh trai đã chết, mà là chứng minh phòng dữ liệu đầy đủ, tài sản chưa bị tách và điều khoản phạt chậm đã minh bạch.”

Một khoảng lặng rất ngắn rơi xuống. Tống Kiều Dương mỉm cười nhạt, như thể ông ta đã đợi tôi nói đến đây.

“Cô Lâm, không ai muốn dùng người đã khuất để tranh luận thương vụ.” Giọng ông vẫn mềm. “Nhưng khi một nhà đầu tư vì quá khứ gia đình mà gây áp lực lên Vân Lưu, công ty phải bảo vệ mình. Cô cũng nên bảo vệ mình. Cô đang ở vị trí nhạy cảm: vừa có tranh chấp cổ phần, vừa có quan hệ hợp tác riêng với Kỳ Hành. Nếu cô tiếp tục đứng quá gần Tạ tổng, người ngoài sẽ rất khó tin cô chỉ đứng về chứng cứ.”

Tôi nhìn ông ta. Ông nói như người lớn đang khuyên một đứa trẻ tránh bùn, nhưng bàn tay đặt sau lưng lại là bàn tay đổ bùn xuống trước. Tôi chậm rãi đáp: “Tống chủ tịch, nếu người ngoài khó tin, vậy càng cần niêm phong chứng cứ thay vì niêm phong miệng người đặt câu hỏi. Tôi đề nghị HĐQT lập ba việc ngay trong hôm nay: một là snapshot độc lập phòng dữ liệu Hải Đăng; hai là bảo toàn toàn bộ log tạo bản clean room; ba là truy vết nguồn rò rỉ hồ sơ Tạ Minh Viễn vì trong bài truyền thông có dấu tài liệu nội bộ Vân Lưu. Nếu hồ sơ đó thật, nó càng cần được xác thực. Nếu hồ sơ đó bị cắt ghép, người cắt ghép đang dùng Vân Lưu làm công cụ tấn công nhà đầu tư.”

Tống Kiều Dương không đổi sắc. Cao Tuấn Kha muốn nói gì đó, nhưng Chu Mộ đã ghi vào biên bản trước: “Đề xuất bảo toàn nguồn rò rỉ hồ sơ Tạ Minh Viễn được ghi nhận. Pháp chế sẽ đánh giá căn cứ mở yêu cầu truy vết nội bộ.”

Cuộc họp kết thúc sau mười bảy phút. Không ai xin lỗi Minh Trì. Không ai rút lại bài viết. Nhưng họ không thể biến tôi thành người bí mật nhận hồ sơ rồi thông đồng với Kỳ Hành trong cùng một buổi chiều. Tôi đã đặt email nặc danh, mã quy tắc cổng thư và nguồn rò rỉ tài liệu nội bộ vào biên bản. Khi một con dao được đặt lên bàn, việc đầu tiên không phải là hét lên nó sắc đến đâu. Việc đầu tiên là ghi nhận dấu vân tay trên cán dao.

Tạ Minh Trì gọi đến ngay sau đó. Tôi nhìn tên anh trên màn hình một lúc mới nghe máy.

“Cô không cần dính vào hồ sơ của anh tôi.” Anh nói.

“Tôi đã dính vào từ khi họ gửi file đó cho tôi.” Tôi đáp. “Nếu tôi im lặng, họ sẽ nói tôi sợ. Nếu tôi nói thay anh, họ sẽ nói tôi thiên vị. Nên tôi chỉ nói về quy trình.”

Đầu dây bên kia yên lặng. Rồi anh nói: “Tạ Minh Viễn không tống tiền dữ liệu.”

Đó là lần đầu tiên tôi nghe giọng anh trượt khỏi sự chính xác quen thuộc. Không nhiều, chỉ một vết xước rất nhỏ ở cuối câu, nhưng đủ để tôi biết cái tên ấy không phải một quân bài trong tay anh. Đó là một vết thương mà anh đã bọc kín quá lâu đến mức người khác chỉ cần chạm vào mép băng cũng khiến máu thấm ra.

“Tôi không hỏi anh ấy là người thế nào.” Tôi nói khẽ hơn. “Tôi hỏi anh có bản gốc không.”

“Có một phần.”

“Đừng gửi riêng cho tôi.” Tôi nhìn tờ giấy có mã GATE-BLOCK-271 trước mặt. “Gửi qua pháp chế hoặc kiểm toán độc lập. Nếu anh muốn chứng minh anh trai mình không bị bôi bẩn, đừng để họ có cơ hội nói chứng cứ đi qua tay tôi trước.”

Anh im lặng rất lâu. “Cô vẫn không tin tôi.”

“Tôi tin cách anh vừa chọn không dùng cảm xúc để ép tôi đứng về phía anh.” Tôi nói. “Phần còn lại, để log quyết định.”

Sau cuộc gọi, Chu Mộ gửi lại cho tôi một tin nhắn ngắn: “Đã có căn cứ mở truy vấn gateway theo mã GATE-BLOCK-271 trong phạm vi hộp thư liên quan đến cô. Kết quả sơ bộ chỉ được xem tại phòng pháp chế.” Bên dưới là một ảnh chụp đã che nội dung thư, chỉ còn lại các trường kỹ thuật tối thiểu: sender domain thuộc Kỳ Hành, tên người gửi là Tạ Minh Trì, người nhận là hộp thư công ty của tôi, thời điểm gửi nằm trước đêm tài liệu mật bị rò rỉ, trạng thái: BLOCKED_BY_ADMIN_RULE. Dòng tiêu đề bị che mất phần lớn, nhưng bốn chữ còn sót lại vẫn đủ khiến tim tôi đập chậm đi một nhịp: “Cảnh báo Hải Đăng”.

Tôi nhìn dòng log ấy rất lâu. Đời trước, tôi từng nghĩ không ai đứng trước cánh cửa đang khép lại của mình. Hóa ra có thể từng có một người gõ cửa. Chỉ là âm thanh ấy đã bị ai đó chặn lại trước khi đến được chỗ tôi.