Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh
Chương 64: Kỳ Hành Rút Điều Kiện Đầu Tư
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 64: Kỳ Hành Rút Điều Kiện Đầu Tư
Tôi nhìn con số chín giờ sáng thứ Hai rất lâu. Trong thương vụ Hải Đăng, năm ngày đủ để kiểm toán thêm một vòng, đối chiếu một danh mục hash, bóc điều khoản phạt chậm khỏi lớp “đại cục”, hoặc đưa chữ ký cũ đến phòng giám định. Tống Kiều Dương không lấy của tôi năm ngày. Ông ta lấy của sự thật năm ngày để chạy qua vạch đích trước.
Tôi không trả lời email ngay. Trong hộp thư công ty, mọi phản ứng đều có thể trở thành chứng cứ, cũng có thể trở thành dây thừng. Tôi lưu bản gốc thư, rồi chuyển cho Chu Mộ một câu: “Điều kiện đầu tư của Kỳ Hành trong hồ sơ Hải Đăng còn hiệu lực không?” Ba phút sau, Chu Mộ gọi lại bằng đường dây pháp chế được ghi âm tự động.
“Còn.” Giọng anh ta thấp hơn bình thường. “Kỳ Hành chưa ký giải ngân, nhưng thư bày tỏ ý định đầu tư và điều kiện thẩm định của họ vẫn được dùng trong hồ sơ thuyết minh với HĐQT. Cô muốn làm gì?”
“Tôi không còn trong nhóm dự án, nên tôi không thể gửi tài liệu mật cho họ.” Tôi nói. “Nhưng pháp chế có thể gửi những gì HĐQT đã ghi nhận: lịch ký bị rút, yêu cầu snapshot phòng dữ liệu, tên phụ lục số 3 và phạm vi liên quan đến tài sản vận hành, quyền khai thác dữ liệu. Nếu Kỳ Hành vẫn bị đặt trong hồ sơ như một nhà đầu tư ủng hộ, họ có quyền biết.”
Chu Mộ im lặng vài giây. “Cô đang kéo Kỳ Hành vào để chặn lịch ký.”
“Tôi đang kéo một chữ ký chưa ký ra khỏi bản thuyết minh giả vờ đã an toàn.” Tôi nhìn dòng tiêu đề email trên màn hình. “Nếu HĐQT muốn đi tiếp, đừng để họ nói nhà đầu tư độc lập cũng không phản đối.”
Mười hai phút sau, email từ pháp chế Vân Lưu được gửi cho Kỳ Hành Capital, đồng gửi văn phòng chủ tịch, kiểm toán nội bộ và thư ký HĐQT. Nội dung chỉ là thủ tục, nhưng nó đặt một cái gai vào cổ họng quyết định thứ Hai.
Điện thoại của tôi rung gần như ngay lập tức. Trên màn hình hiện tên Tạ Minh Trì. Tôi để nó rung hết hai nhịp rồi mới nghe.
“Cô dùng pháp chế báo cho Kỳ Hành, thay vì trực tiếp gọi tôi.” Anh nói.
“Đúng quy trình hơn.” Tôi đáp. “Tôi không muốn để Tống Kiều Dương có thêm một câu chuyện về việc tôi thông đồng với nhà đầu tư bên ngoài.”
Đầu dây bên kia yên đi rất ngắn. Rồi anh nói: “Bản clean room mở lúc 11:07.”
Tôi nắm điện thoại chặt hơn. “Anh lấy thông tin đó từ đâu?”
“Từ câu hỏi pháp chế vừa gửi sang. Họ hỏi Kỳ Hành có yêu cầu danh mục hash, lịch sử tạo bản sạch và danh sách file bị loại trước khi duy trì điều kiện đầu tư hay không. Câu hỏi đó không xuất hiện nếu phòng dữ liệu hoàn toàn bình thường.”
“Tôi không có quyền đưa anh log nội bộ.”
“Tôi không cần cô đưa.” Giọng anh vẫn chính xác như ngày đầu xuất hiện trong phòng họp. “Kỳ Hành sẽ tự yêu cầu, bằng tư cách của Kỳ Hành.”
Sau vụ anh trai anh, sau đêm mưa tôi từng rời khỏi xe anh, ranh giới giữa chúng tôi chưa bao giờ thật sự trở lại như cũ. Tôi không muốn được cứu, càng không muốn dùng nỗi đau của anh làm một quân bài. Nhưng nếu không có lực từ bên ngoài đặt vào hồ sơ, HĐQT có thể giả vờ rằng mọi cảnh báo nội bộ chỉ là tiếng nói của một nhân viên bị đình chỉ.
“Nếu anh làm việc này,” tôi nói, “họ sẽ nói anh dùng Hải Đăng để trả thù cho Tạ Minh Viễn. Không chỉ trong phòng họp. Họ sẽ đẩy ra truyền thông.”
“Tôi biết.” Hai chữ ấy không nhẹ. Rồi anh nói tiếp: “Tôi không rút vốn vì cô. Tôi rút lại điều kiện đầu tư cũ vì giả định nền tảng của nó không còn tồn tại: phòng dữ liệu đầy đủ, tài sản không bị tách trước thẩm định, quyền khai thác dữ liệu chưa chuyển giao và điều khoản phạt chậm minh bạch. Nếu một trong bốn điểm đó không chắc chắn, Kỳ Hành không có nghĩa vụ để tên mình nằm trong bộ hồ sơ thương vụ.”
Không phải cứu thay. Không phải đứng trước mặt tôi. Anh chỉ gỡ một chiếc đinh mà Tống Kiều Dương định dùng để đóng nắp lên dữ liệu Hải Đăng. Tôi nhắm mắt một giây, rồi nói: “Vậy hãy làm đúng quy trình.”
Ba mươi bảy phút sau, thư chính thức của Kỳ Hành Capital đến hộp thư HĐQT Vân Lưu. Tiêu đề lạnh và gọn: Thông báo rút lại điều kiện đầu tư hiện hành và chuyển trạng thái thẩm định Dự án Hải Đăng sang đánh giá rủi ro đặc biệt. Văn bản ghi rõ Kỳ Hành tạm rút mọi xác nhận điều kiện đầu tư cũ mà Vân Lưu từng dùng để chứng minh niềm tin nhà đầu tư, cho đến khi bốn điều kiện được đáp ứng: snapshot độc lập toàn bộ phòng dữ liệu, danh mục hash đầy đủ gồm access_log_raw và asset_split_appendix_v3, điều khoản phạt chậm chi tiết của Quang Lộ, và cam kết không ký phụ lục chuyển giao tài sản hoặc quyền khai thác dữ liệu trước khi kiểm toán hoàn tất.
Tôi đọc văn bản đó hai lần. Nó không hủy được lịch ký thứ Hai, cũng không cho tôi thêm quyền biểu quyết. Nhưng nó biến rủi ro từ lời cảnh báo của tôi thành rủi ro của một nhà đầu tư độc lập. Nếu Vân Lưu vẫn muốn ký, họ phải ký trong tình trạng một quỹ lớn vừa rút điều kiện đầu tư vì phòng dữ liệu không đủ sạch. Cửa không đóng, nhưng sàn dưới chân người bước qua đã bắt đầu nứt.
Cuộc họp trực tuyến khẩn được triệu tập chưa đầy một giờ sau đó. Tôi được mời dự với tư cách người có quyền lợi cổ phần tranh chấp và bên đã yêu cầu bảo toàn hiện trạng tài sản. Cao Tuấn Kha xuất hiện với cà vạt vẫn ngay ngắn, nhưng quai hàm cứng hơn buổi sáng. Tống Kiều Dương ngồi ở phòng làm việc quen thuộc. Tạ Minh Trì tham dự từ văn phòng Kỳ Hành, bình tĩnh như đang nghe một báo cáo quý.
“Đây là hành vi gây sức ép lên quản trị độc lập của Vân Lưu.” Cao Tuấn Kha mở lời trước. “Kỳ Hành chưa phải cổ đông, chưa phải bên mua, càng không có quyền can thiệp vào lịch ký phụ lục vận hành giữa Vân Lưu và Quang Lộ.”
Tạ Minh Trì không đổi sắc. “Kỳ Hành không can thiệp vào lịch ký. Kỳ Hành rút lại việc để Vân Lưu sử dụng điều kiện đầu tư của Kỳ Hành như một căn cứ chứng minh thương vụ đã qua thẩm định độc lập.”
“Anh đang chơi chữ.”
“Không.” Anh nói. “Tôi đang rút chữ ký của mình khỏi một câu mà tôi không còn tin là đúng.”
Chu Mộ lên tiếng trước khi cuộc tranh luận trượt sang cảm xúc. “Pháp chế xác nhận sơ bộ: bản clean room được mở lúc 11:07 hôm nay. Danh mục hiện tại chưa thể hiện access_log_raw và asset_split_appendix_v3. Chúng tôi chưa kết luận có vi phạm, nhưng tình trạng này đủ để kích hoạt yêu cầu snapshot độc lập trước khi ký.”
Cao Tuấn Kha lập tức nói: “Bản sạch cho đối tác không nhất thiết phải chứa log thô. Đây là nguyên tắc bảo mật thông thường.”
“Đúng.” Tôi nói. “Bản sạch cho đối tác không nhất thiết chứa log thô. Nhưng HĐQT ký phụ lục chuyển quyền khai thác dữ liệu không phải đối tác ngoài. Nếu người ký cũng chỉ nhìn bản sạch, thì các vị không biết ai đã rửa nó.”
Không ai trong phòng ảo nói ngay. Tống Kiều Dương nhìn sang ô màn hình của Tạ Minh Trì, giọng vẫn ôn hòa. “Tạ tổng, Kỳ Hành có quyền bảo vệ khẩu vị rủi ro của mình. Nhưng Vân Lưu cũng có quyền đặt câu hỏi: liệu quyết định đột ngột này có thật sự xuất phát từ tiêu chuẩn đầu tư, hay từ một câu chuyện cá nhân chưa từng được công khai đầy đủ?”
Không khí như bị kéo căng bởi một sợi dây rất mảnh. Tôi biết câu chuyện ông ta sắp nhắc đến. Tạ Minh Viễn. Cái tên ấy nằm giữa tôi và Minh Trì nhiều tuần qua như một vết bầm chưa tan hết. Tống chỉ cần khiến mọi người tin rằng điều kiện kiểm toán này là vỏ bọc của thù riêng.
“Trong văn bản của Kỳ Hành không có tên người chết.” Tạ Minh Trì nói chậm rãi. “Chỉ có tên những file mà bản clean room không thể hiện, những điều khoản Vân Lưu chưa công bố và những tài sản HĐQT đang được yêu cầu ký khi chưa nhìn thấy danh mục đầy đủ. Nếu Tống chủ tịch muốn thảo luận về chuyện cá nhân, xin tách khỏi hồ sơ đầu tư.”
Tống Kiều Dương mỉm cười. “Tôi chỉ nhắc để mọi người hiểu toàn bộ bối cảnh.”
“Bối cảnh không thay thế được log.” Tôi nói.
Lần này, vài ô màn hình cúi xuống gần như cùng lúc. Cao Tuấn Kha vẫn muốn kéo cuộc họp về “tiến độ”, “đối tác”, “thiệt hại dây chuyền”. Nhưng sau thư của Kỳ Hành, mỗi lần ông ta nhắc đến thiệt hại, HĐQT lại hỏi thêm về căn cứ phạt chậm; mỗi lần ông ta nói clean room đủ dùng, Chu Mộ lại yêu cầu kỹ thuật ghi nhận trạng thái hash. Đến cuối cuộc họp, Tống Kiều Dương vẫn không hoãn lịch thứ Hai, nhưng văn phòng chủ tịch buộc phải bổ sung vào phiếu lấy ý kiến rằng HĐQT đã nhận được thông báo rút điều kiện đầu tư của Kỳ Hành và yêu cầu đánh giá rủi ro đặc biệt.
Đó không phải chiến thắng. Chỉ là thêm một sợi dây buộc vào cổ tay người đang chạy. Nhưng đôi khi, để ngăn một người nhảy qua mép vực, thứ đầu tiên cần có là một sợi dây đủ chắc để anh ta không thể giả vờ mình không bị giữ lại.
Khi màn hình cuộc họp tắt, tôi chưa kịp thở ra thì điện thoại lại sáng. Tin nhắn từ Kiều San hiện lên trước: “Có người đang đẩy bài về Tạ tổng. Tốc độ seeding rất bất thường.” Ngay sau đó, thông báo tin nóng xuất hiện trên màn hình của tôi. Tiêu đề đập vào mắt như một lưỡi dao được mài sẵn: Nhà sáng lập Kỳ Hành bị nghi dùng thương vụ Vân Lưu để trả thù cho anh trai, hồ sơ cũ của Tạ Minh Viễn hé lộ tranh chấp dữ liệu năm xưa.
Tôi mở bài viết. Ảnh bìa là một tấm hình cũ bị làm mờ của Tạ Minh Viễn, bên cạnh là vài trang tài liệu nội bộ đóng dấu “xử lý vi phạm bảo mật”. Những từ như “tống tiền dữ liệu”, “động cơ cá nhân”, “em trai tiếp tục gây sức ép” được đặt đúng nơi mắt người đọc dễ nhìn nhất. Không có kết luận pháp lý, không có chuỗi chứng cứ, chỉ có những mảnh hồ sơ đủ bẩn để khiến đám đông ngửi thấy mùi máu.
Điện thoại rung thêm một lần nữa. Lần này là email nặc danh gửi thẳng vào hộp thư cá nhân của tôi. Tiêu đề chỉ có một dòng: Muốn biết Tạ Minh Trì đang che giấu gì thì đọc cái này. File đính kèm mang tên: TA_MINH_VIEN_HO_SO_NOI_BO.zip.
Tôi nhìn tên file ấy, đầu ngón tay lạnh đi từng chút một. Tống Kiều Dương không lãng phí thời gian để phá điều kiện kiểm toán. Ông ta đi bẻ gãy người vừa đặt điều kiện đó trước.
