Chương 42 - Chương 42: Người Đã Gửi Bằng Chứng
Chương 42: Người Đã Gửi Bằng Chứng
Tôi nhìn dòng tin nhắn ký tên KS thêm vài giây. Ánh sáng màn hình phản lên đầu ngón tay tôi, lạnh và mỏng như một lớp băng vừa kết trên mặt nước. Nếu cô đã thấy dòng ‘đừng tin bản xét nghiệm’, đừng hỏi Cố Trầm Chu trước. Hỏi tôi. Một câu ngắn đến mức gần như thô lỗ, nhưng lại đánh trúng nơi mềm nhất trong lòng tôi. Đời trước, tôi đã từng vì đến muộn mà chết. Đời này, khi người tự xưng là người giữ phần còn lại của bằng chứng chủ động hẹn gặp, tôi không có quyền giả vờ mình không muốn biết. Nhưng muốn biết không đồng nghĩa với lao thẳng vào một cái bẫy được đặt sẵn gần Bệnh viện An Thừa.
Tôi đặt điện thoại lên bàn, đẩy về phía Lâm Tĩnh. “Chụp lưu màn hình, ghi nhận thời gian nhận tin. Không trả lời ngay.” Lâm Tĩnh không hỏi thừa. Cô ấy lấy điện thoại nghiệp vụ ra, chụp lại màn hình khóa, màn hình chi tiết tin nhắn, rồi đọc thời gian bằng giọng đều đều vào bản ghi âm đang mở. Tần Dự đứng bên cạnh, sắc mặt càng lúc càng khó coi. Khi nghe đến địa chỉ quán cà phê gần An Thừa, ông vô thức nói: “Nơi đó trước đây là điểm nghỉ của người nhà bệnh nhân. Cách cổng phụ khu sơ sinh cũ chưa đến hai trăm mét.” Tôi ngẩng lên nhìn ông. “Cổng phụ nào?” Ông dừng một chút, như vừa nhận ra chính mình lại đào ra một mảnh ký ức từng bị bỏ quên. “Cổng dành cho xe nội bộ. Năm đó ít người đi, camera thường hỏng.”
Cố Trầm Chu vẫn đứng đối diện tôi. Từ lúc tin nhắn hiện lên, anh không chen vào, cũng không hỏi người gửi là ai. Sự im lặng ấy hợp với lời cảnh báo của KS đến mức khiến tôi không biết nên thấy nhẹ nhõm hay khó chịu. Tôi cầm lại điện thoại, nhìn anh. “Anh biết Kỷ Sơ không?” Anh đáp: “Biết tên.” “Chỉ biết tên?” “Tôi biết KS là nguồn ngoài tuyến trong hồ sơ HLU-BIRTH-01, nhưng chưa từng trực tiếp gặp. Cố Tín nhận dữ liệu qua kênh niêm phong, không nhận người.” Câu trả lời vẫn rất Cố Trầm Chu: ngắn, chính xác, không thừa một phần cảm xúc nào. Tôi nhìn anh một lát rồi nói: “Tin nhắn bảo tôi đừng hỏi anh trước.” Anh gật đầu. “Vậy cô đừng hỏi tôi trước.”
Tôi gần như bật cười, nhưng cuối cùng chỉ cụp mắt xuống. Anh không cố chứng minh mình trong sạch, cũng không vội giành quyền đi cùng tôi bằng lý do an toàn. Chính điều đó làm ranh giới giữa nghi ngờ và tin tưởng trở nên khó xử hơn. Tôi nói: “Tôi sẽ đi. Nhưng không đi một mình, cũng không để ai thay tôi đi.” Lâm Tĩnh lập tức đặt ra điều kiện: địa điểm phải được xác minh trước, chúng tôi không mang bản gốc phụ lục Cố Tín rời khỏi phòng, mọi tài liệu nhận được phải được ghi nhận bằng video, không mở thiết bị lạ bằng máy cá nhân, và nếu đối phương yêu cầu tắt ghi âm, cuộc gặp kết thúc ngay. Cố Trầm Chu chỉ bổ sung một câu: “Tôi có thể cho người kiểm tra tuyến đường và đứng ngoài phạm vi cuộc nói chuyện.” Tôi nhìn anh. “Ngoài phạm vi nghĩa là không nghe, không can thiệp, không quyết định thay tôi.” Anh đáp rất khẽ: “Ừ.”
Chín giờ tối, Lăng Thành vừa trải qua một cơn mưa nhỏ. Mặt đường trước quán cà phê cũ phản chiếu ánh đèn bệnh viện An Thừa phía xa, trắng đến mức không giống nơi cứu người mà giống một phòng lưu trữ quá lớn, nơi mỗi cánh cửa đều có thể giấu một bản sao bị sửa. Quán không đông. Hai bàn gần cửa sổ có một đôi sinh viên và một người đàn ông trung niên đang cúi đầu xem điện thoại. Lâm Tĩnh vào trước mười phút, chọn bàn trong góc có thể nhìn thấy cửa chính và lối phụ. Cố Trầm Chu không vào. Qua lớp kính mờ, tôi chỉ thấy bóng xe màu đen đậu bên kia đường, im lặng như một dấu chấm câu được đặt ngoài câu chuyện của tôi.
Người đến đúng chín giờ kém hai phút. Cô ta mặc áo khoác xám, tóc cắt ngang vai, gương mặt không trang điểm nhưng ánh mắt sáng và sắc, kiểu ánh mắt của người quen nhìn vết nứt trên lời nói hơn là nhìn bề mặt. Cô ta ngồi xuống đối diện tôi, không gọi đồ uống, cũng không tháo khăn quàng. “Tạ Vãn Ninh?” “Kỷ Sơ?” Tôi hỏi lại. Cô ta kéo nhẹ khóe môi. “Nếu cô đã tìm được mã KS-17 thì không cần giả vờ không biết tôi.” Giọng cô ta không mềm, nhưng cũng không mang địch ý. Nó giống lưỡi dao được lau sạch trước khi đặt lên bàn: nguy hiểm, nhưng ít nhất không giấu mình là dao.
Lâm Tĩnh đặt điện thoại ở chế độ ghi âm công khai. “Tôi là luật sư đại diện của cô Tạ. Mọi tài liệu cô giao ra tối nay đều cần ghi nhận nguồn gốc, thời điểm và điều kiện chuyển giao.” Kỷ Sơ liếc nhìn điện thoại, sau đó nhìn tôi. “Tốt. Ít nhất cô không đến đây với tâm lý nghe một câu chuyện cảm động rồi tin.” Tôi không đáp lại sự mỉa mai ấy. Tôi chỉ hỏi: “Cô là người gửi dòng cảnh báo đó?” Kỷ Sơ im lặng một giây, rồi lắc đầu. “Câu đó không phải của tôi. Là của Hạ Lan Uyển.” Tim tôi như bị ai bóp nhẹ. Cô ta đặt một phong bì mỏng màu nâu lên bàn, ngón tay đè trên mép phong bì, chưa buông ra. “Tôi là người gửi bằng chứng vào kênh ngoài tuyến của Cố Tín. Cố Trầm Chu giữ khóa, Cố Tín giữ két. Nhưng những thứ nằm trong két có một phần là do tôi đưa vào.”
Trong một khoảnh khắc rất ngắn, tiếng mưa còn sót trên mái hiên dường như biến mất. Mẹ tôi. Lại là mẹ tôi. Người đã chết nhiều năm trước vẫn đang dùng những cánh cửa bà để lại để kéo tôi ra khỏi từng lớp dối trá. Tôi hỏi: “Vì sao cô có bằng chứng của mẹ tôi?” Lần này, vẻ sắc lạnh trên mặt Kỷ Sơ dịu xuống một chút, nhưng không đủ để gọi là mềm lòng. “Năm tôi mười sáu tuổi, mẹ tôi bị một tờ báo nhận tiền vu là người nhà bệnh nhân gây rối ở An Thừa. Cô Hạ đã giúp chúng tôi kiện lại tòa soạn đó. Sau này, khi tôi làm phóng viên, tôi mới biết bà không chỉ giúp chúng tôi. Bà từng lưu rất nhiều vụ bị An Thừa và các gia tộc phía sau nó ép im.” Cô ta dừng lại, ánh mắt quét qua cửa kính phía sau tôi. “Trong đó có ca sinh của cô.”
Lâm Tĩnh đeo găng tay mỏng trước khi chạm vào phong bì. Kỷ Sơ lúc này mới rút tay lại, nhưng vẫn nhắc: “Đây không phải bản gốc. Bản gốc không được phép rời khỏi nơi ký gửi trước khi có người đủ tư cách pháp lý niêm phong. Nếu tối nay tôi đưa bản gốc cho cô ở đây, ngày mai Tạ Kính Hòa sẽ có mười nhân chứng nói tôi làm giả.” Tôi mở phong bì. Bên trong là ba bản in ảnh, mỗi bản đều có mã thời gian, dấu mờ và chú thích bằng bút đỏ. Bản thứ nhất là một phiếu chuyển phòng cũ của Bệnh viện An Thừa, góc trên ghi S-17, lý do chuyển: dị ứng ánh sáng, cần theo dõi trong phòng ánh sáng yếu. Cột tên trẻ sơ sinh bị che một nửa, nhưng cột người mẹ có hai chữ Hạ Lan bị bôi xóa không sạch. Tôi nhìn vết bôi ấy rất lâu. Có những cái tên dù bị xóa cũng vẫn để lại hình dạng của mình.
Bản thứ hai là ảnh chụp nhật ký ra vào phòng lưu trữ mẫu. Thời gian rơi vào rạng sáng sau ca sinh. Một dòng được khoanh đỏ: người giám sát ký nhận H.M. Bên cạnh có bản phóng chữ ký, nét cuối kéo móc lên rất lạ. Kỷ Sơ nói: “Đây mới là chữ ký mà Tạ Kính Hòa muốn cô nhìn nhầm thành Hứa Mạn. Hứa Mạn từng có mặt trong hệ thống, nhưng chức danh của cô ấy không phải điều dưỡng trực ca sinh. Cô ấy quản lý phiếu giám sát mẫu. Nếu chỉ tìm điều dưỡng tên Hứa Mạn, cô sẽ luôn chậm hơn họ một bước.” Câu nói ấy đập thẳng vào manh mối chương trước. Tôi bỗng hiểu vì sao bản sao của Tạ Kính Hòa được đưa ra đúng lúc đến vậy. Ông ta không sợ tôi tìm thấy cái tên Hứa Mạn. Ông ta muốn tôi lao vào cái tên ấy, rồi bỏ quên chức năng thật sự của chữ ký.
Bản thứ ba khiến ngón tay tôi dừng lại lâu nhất. Đó không phải tài liệu bệnh viện, mà là một ảnh chụp mờ từ camera cổng phụ. Một chiếc xe màu đen đậu dưới mái che, biển số bị phản sáng che mất hai chữ cuối, nhưng ký hiệu trên kính chắn gió lại rõ đến bất thường: thẻ xe nội bộ của một quỹ y tế liên danh. Dòng chú thích bằng bút đỏ của Kỷ Sơ viết: Quỹ Lục Thừa – đơn vị tài trợ thiết bị xét nghiệm sơ sinh cho An Thừa năm đó. Tôi ngẩng đầu. “Lục?” Kỷ Sơ không tránh ánh mắt tôi. “Không phải mọi thứ liên quan đến Lục gia đều bắt đầu từ Lục Hành Dã. Nhưng hôn ước Lục – Tạ cũng không tự nhiên mà có. Có những gia tộc buộc nhau bằng tiền trước, rồi mới buộc bằng hôn nhân.”
Cốc nước trên bàn bỗng rung rất nhẹ khi có người đi ngang sau lưng tôi. Lâm Tĩnh ngẩng lên trước cả tôi. Người đàn ông trung niên ở bàn gần cửa đã đứng dậy thanh toán, nhưng điện thoại của ông ta vẫn hướng về phía chúng tôi quá lâu. Kỷ Sơ thậm chí không quay đầu. Cô ta chỉ lấy từ túi áo ra một tờ giấy nhỏ, đặt dưới lòng bàn tay tôi. “Đừng nhìn ngay.” Tôi không động đậy. Cô ta tiếp tục bằng giọng bình thường, như đang nói về thời tiết: “Tôi chọn quán này vì gương cửa sổ phản lại bàn sau. Cô chọn mang luật sư đến là đúng. Còn người của Cố Trầm Chu ngoài kia, tốt nhất đừng để anh ta đuổi theo. Người theo dõi tối nay không nhất thiết là Tạ gia.”
Tôi nhìn vào mắt cô ta. “Cô muốn gì?” “Tôi muốn cô đừng biến bằng chứng thành một bài khóc trên truyền thông.” Kỷ Sơ đáp rất nhanh. “Báo chí có thể khiến họ đau một ngày, nhưng hồ sơ có chuỗi lưu giữ mới khiến họ không thể phủi tay cả đời. Cô Hạ để lại cánh cửa cho cô, không phải để cô thắng một trận mắng chửi. Bà muốn cô lấy lại tên mình bằng thứ họ không thể gọi là cảm xúc.” Tôi siết tờ giấy trong lòng bàn tay. Câu ấy đáng lẽ không nên làm tôi đau. Nhưng nó đau, vì trong đó có bóng dáng của người mẹ tôi chưa từng kịp hỏi một câu rằng năm đó bà đã sợ đến mức nào khi chuẩn bị tất cả những ổ khóa này cho đứa con gái còn chưa biết tự bảo vệ mình.
Tôi nói: “Vậy cô giao điều kiện đi.” Kỷ Sơ nhìn tôi thêm vài giây, như đang cân đo xem tôi là người muốn sự thật hay chỉ muốn một vũ khí đủ sắc để đâm lại Tạ gia. Cuối cùng, cô ta nói: “Ngày mai trước mười giờ sáng, hãy gửi văn bản yêu cầu bảo toàn hồ sơ đến An Thừa dưới danh nghĩa người thừa kế liên quan trực tiếp đến Hạ Lan Uyển, đồng thời gửi bản sao cho ba nơi: Cố Tín, văn phòng luật sư của cô và một cơ quan công chứng độc lập. Đừng xin họ cho xem hồ sơ. Hãy yêu cầu niêm phong. Nếu cô chỉ xin xem, họ sẽ cho cô xem thứ đã được lau sạch.” Lâm Tĩnh lập tức ghi lại. Tôi hỏi: “Còn bản gốc?” Kỷ Sơ đáp: “Nằm trong hộp ký gửi số 17 của một kho lưu trữ tư nhân. Mật mã không ở tôi.”
“Ở ai?” Tôi hỏi. Kỷ Sơ rút khăn quàng lên cao hơn, ánh mắt lần đầu tiên có chút do dự. “Một nửa ở Cố Tín. Một nửa nằm trong một hợp đồng phụ của Lục gia.” Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung lên. Cái tên hiện trên màn hình khiến không khí quanh bàn như đông lại. Lục Hành Dã. Tôi không bắt máy ngay. Sau hai hồi chuông, một tin nhắn hiện ra, vội vã và gần như mất đi vẻ dịu dàng được luyện tập kỹ của anh ta: “Vãn Ninh, nếu em đang ở gần An Thừa, rời khỏi đó ngay. Có người muốn em nhìn thấy phần sai của hồ sơ Lục gia.”
Kỷ Sơ nhìn màn hình, khóe môi nhạt đi. “Xem ra anh ta cũng phát hiện mình không còn được đứng ngoài câu chuyện nữa.” Tôi cầm điện thoại, chậm rãi mở tờ giấy cô ta vừa đặt vào tay. Trên đó không phải địa chỉ, cũng không phải mật mã. Chỉ có một dòng được viết bằng bút xanh, nét chữ gấp nhưng rõ: Hợp đồng tài trợ thiết bị xét nghiệm sơ sinh năm đó do Lục Hành Dã giữ bản sao gia đình. Tôi nhìn qua cửa kính. Bên kia đường, xe của Cố Trầm Chu vẫn đứng yên. Phía cuối phố, ánh đèn cổng phụ An Thừa chớp tắt một lần, như một con mắt vừa mở ra trong bóng tối. Lần này, người quay đầu trước không phải quá khứ. Là Lục Hành Dã.
