Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh
Chương 53: Một Đồng Minh Bị Cắt Cánh
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 53: Một Đồng Minh Bị Cắt Cánh
Email hiện trên màn hình điện thoại của Kiều San chưa được mở, nhưng chỉ riêng tiêu đề đã đủ khiến căn phòng dữ liệu lạnh thêm một tầng. Quyết định luân chuyển nhân sự có hiệu lực ngay lập tức. Những chữ ấy không có dấu chấm than, không có lời đe dọa, cũng không cần giải thích. Trong Vân Lưu, mệnh lệnh thật sự nguy hiểm thường được viết bằng giọng văn sạch sẽ như vậy: đúng biểu mẫu, đúng thẩm quyền, đúng những từ nghe có vẻ vì đại cục.
Tôi nhìn ngón tay Kiều San dừng trên màn hình. Cô ấy muốn mở email, bản năng của một người bị ép phải tự chứng minh mình trong nhiều năm khiến cô muốn đọc từng chữ để biết mình còn đường lui nào không. Tôi nói trước khi cô chạm vào: “Đừng mở file đính kèm.” Kiều San ngẩng lên. Tôi quay sang đơn vị pháp chứng: “Ghi nhận hiện trạng điện thoại. Thời điểm nhận email, người gửi, message-ID, tuyến máy chủ, mã hash của file đính kèm. Trước khi mở, mọi thao tác phải có video.”
Đại diện nhân sự lập tức cau mày. “Đây là email nhân sự nội bộ, không thuộc phạm vi pháp chứng.” “Từ khoảnh khắc nó được dùng để buộc người giữ chuỗi log bàn giao thiết bị trước khi hash hoàn tất, nó thuộc phạm vi pháp chứng.” Tôi kéo chiếc ghế gần nhất lại, ngồi xuống vì đầu gối đã lạnh đến tê đi, nhưng giọng vẫn đều. “Nếu các anh muốn chứng minh đây là luân chuyển bình thường, càng nên để metadata của nó sạch sẽ.”
Cao Tuấn Kha mỉm cười rất nhẹ. “Trưởng phòng Lâm, cô đang mở rộng vụ việc quá mức. Cô Kiều được điều chuyển để bảo vệ tính độc lập của quy trình, không phải bị kết án.” “Tôi chưa nói cô ấy bị kết án.” Tôi nhìn ông ta. “Tôi chỉ nói có người đang cắt cánh người phát hiện sai lệch đầu tiên trước khi cô ấy kịp để lại dấu bay của mình.”
Pháp chế độc lập ngồi bên cạnh màn hình trung tâm chậm rãi tháo kính xuống. Anh ta tên Chu Mộ, là người ít nói nhất từ đầu phiên xử lý đến giờ. Người ít nói thường có hai kiểu: hoặc sợ trách nhiệm, hoặc biết khi nào trách nhiệm thật sự bắt đầu. Tôi đặt toàn bộ ván cược vào kiểu thứ hai. “Luật sư Chu,” tôi nói, “Thịnh Đạt đã kiện ngược Vân Lưu vì cho rằng dữ liệu trong thương vụ Quang Lộ bị thao túng. Hồ sơ khiếu nại có email giả mạo tôi. Kỳ Hành cũng đã gửi văn bản công khai yêu cầu bảo toàn log nhân sự liên quan relay cũ. Ba sự kiện đó đủ tạo nghĩa vụ bảo toàn chứng cứ chưa?”
Chu Mộ nhìn sang Cao Tuấn Kha, rồi nhìn thiết bị đang ghi hình của pháp chứng. Áp lực trong căn phòng bỗng có hình dạng rất rõ: một bên là chữ ký của văn phòng chủ tịch, một bên là camera đang bật và câu hỏi pháp lý không thể bỏ qua. Cuối cùng anh ta đáp: “Đủ để kích hoạt yêu cầu bảo toàn dữ liệu có rủi ro tranh chấp.”
Đại diện nhân sự biến sắc. “Nhưng quyết định luân chuyển đã có hiệu lực.” “Luân chuyển là việc của nhân sự,” Chu Mộ nói chậm hơn trước, “nhưng laptop, email, log truy cập và thiết bị liên quan của cô Kiều không được bàn giao cho IT hoặc nhân sự trước khi hoàn tất biên bản bảo toàn. Tôi sẽ lập lệnh tạm giữ vật chứng nội bộ dưới danh nghĩa pháp chế.”
Tôi thấy vai Kiều San khẽ hạ xuống, không phải vì cô đã an toàn, mà vì cuối cùng cũng có một quy trình không yêu cầu cô phải tự gồng lưng giữ tất cả. Nhưng tôi không để cô thở quá lâu. “Kiều San, cô đọc lại bằng miệng, trước camera: trong laptop hiện có những bản tạm nào, lần cuối cô mở chúng là mấy giờ, có sao lưu cá nhân hay không, có ai yêu cầu cô xóa hoặc bàn giao ngoài quy trình không.”
Cô ấy hiểu ý tôi. Không phải lời cầu cứu, cũng không phải biện hộ. Là lời khai hiện trạng. Kiều San đứng thẳng hơn, hai tay buông khỏi cạnh bàn. “Trong laptop công ty của tôi có bản tạm ledger camera tầng ba mươi chín, bản đối chiếu lệnh in PR, ghi chú sai lệch relay 23:43 và danh sách quyền truy cập thư mục tuân thủ liên quan dự án Hải Đăng. Lần cuối tôi mở bản ledger là 01:56, chỉ đọc, không chỉnh sửa. Tôi không có sao lưu cá nhân. Người của nhân sự yêu cầu tôi bàn giao laptop trong mười phút, chưa có pháp chứng. Không ai yêu cầu tôi xóa file, nhưng tài khoản của tôi đã bị thu hồi trước khi tôi kịp bàn giao hash.”
Pháp chứng đọc lại từng thiết bị. Laptop được đặt vào túi niêm phong trong suốt. Điện thoại của Kiều San được chụp màn hình email đến, sau đó kết nối bằng thiết bị đọc chỉ xem để trích xuất phần đầu thư. Mỗi bước đều chậm đến mức khiến người ta sốt ruột. Nhưng tôi đã chết một lần vì những bước bị làm quá nhanh. Đời này, tôi thà để cả căn phòng ghét sự chậm chạp của mình, còn hơn để một giây thiếu biên bản trở thành cái cớ giết chết sự thật.
Kết quả hiện ra sau bảy phút. Email được gửi từ hộp thư “HR-Compliance-Notice”, tuyến máy chủ nội bộ bình thường, nhưng file đính kèm được tạo lúc 02:12:09 bởi một tài khoản dịch vụ có mã OCH-AUTH. Thời gian quyền truy cập của Kiều San bị thu hồi là 02:22:58. Email thông báo gửi lúc 02:26:14. Nói cách khác, cánh của cô ấy đã bị bẻ trước khi người ta lịch sự gửi cho cô một tờ giấy nói rằng cô cần đổi chỗ đứng.
Tôi nhìn vào dòng OCH-AUTH. Office of Chairman. Văn phòng chủ tịch. Một ký hiệu quá gọn, sạch đến mức gần như không có vân tay. “Ghi nhận thứ tự thời gian,” tôi nói. “Tài khoản quản trị cấp cao thu hồi quyền trước khi email nhân sự được gửi. Mã ticket ADM-ANCHOR-17 liên quan đến thao tác thu hồi phải được xuất ledger độc lập.”
Cao Tuấn Kha cuối cùng cũng thu lại nụ cười. “Cô đang suy diễn từ một mã hệ thống.” “Tôi đang yêu cầu ledger,” tôi đáp. “Nếu không có gì bất thường, ledger sẽ tự chứng minh tôi suy diễn.”
Một chuyên viên pháp chứng nhập yêu cầu truy xuất trên máy chủ dự phòng. Căn phòng im đến mức tiếng điều hòa cũng trở nên sắc. Thanh tiến trình chạy được một phần ba rồi dừng lại. Màn hình hiện thông báo lỗi: Yêu cầu bị treo bởi chính sách quản trị. Cần phê duyệt từ OCH-AUTH để mở ticket ADM-ANCHOR-17. Chuyên viên pháp chứng quay đầu nhìn Chu Mộ. Chu Mộ không nói gì trong hai giây, nhưng hai giây ấy đủ để tất cả hiểu pháp chế độc lập cũng vừa bị đặt một vòng dây vào cổ tay.
Cao Tuấn Kha nhẹ nhàng nói: “Các vị thấy rồi. Không phải tôi không phối hợp. Đây là phân quyền cấp cao, pháp chứng bên thứ ba cũng phải tuân thủ.” “Không,” tôi nói. “Chúng ta vừa thấy một chuyện khác. Người ký cắt quyền cũng là người giữ chìa khóa ledger chứng minh vì sao quyền bị cắt.”
Kiều San quay sang tôi. Mặt cô ấy vẫn tái, nhưng mắt đã không còn hoảng. “Vậy em vẫn bị chuyển đi?” “Có thể,” tôi đáp. Tôi không cho cô một lời hứa đẹp. Lời hứa đẹp thường là thứ đầu tiên bị xé khi quyền lực đổi hướng. “Nhưng laptop của cô không đi theo nhân sự. Lời khai hiện trạng của cô không nằm trong miệng cô nữa. Nó nằm trong biên bản pháp chế, trong video pháp chứng, trong metadata email. Họ có thể cắt quyền truy cập của cô, nhưng không thể bắt cô chưa từng nhìn thấy gì.”
Cô ấy mím môi. Tôi thấy trong khoảnh khắc đó người từng đứng ngoài mọi phe phái cuối cùng cũng hiểu: trung lập không cứu được người đứng giữa một ván cờ đã được sắp sẵn vật tế. Muốn không bị nuốt, ít nhất phải biết mình đang đứng cạnh chứng cứ nào.
Đại diện nhân sự nhận một cuộc gọi. Anh ta chỉ nghe, không đáp nhiều, sắc mặt chuyển từ khó chịu sang căng cứng. Khi đặt máy xuống, anh ta mở tablet, gửi một văn bản mới lên màn hình chung theo yêu cầu của Cao Tuấn Kha. Lần này không còn là thông báo email. Đó là lệnh điều chuyển chính thức, bổ sung sau quyết định vừa gửi, yêu cầu Kiều San rời tầng bốn mươi hai trong vòng mười lăm phút, chuyển khỏi tổ rà soát tầng ba mươi mốt sang kho lưu trữ dữ liệu Tây Thành để hỗ trợ kiểm kê hồ sơ cũ trong thời gian đánh giá độc lập.
Kho lưu trữ dữ liệu Tây Thành nằm ở ngoại vi Lạc Thành, cách trụ sở Vân Lưu gần hai giờ xe. Một nơi đủ xa để một người giữ log không còn nghe thấy tiếng phòng họp, đủ kín để mọi câu hỏi bị nuốt vào những kệ hồ sơ bụi lạnh. Tôi nhìn xuống dòng cuối cùng của văn bản. Chữ ký điện tử nằm ngay ngắn, không run, không vội, không cần xuất hiện bằng gương mặt thật: Văn phòng Chủ tịch – Tống Kiều Dương.
