Bỏ qua nội dung

Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh

Chương 52: Không Ai Được Quyền Cứu Tôi

Chương 52: Không Ai Được Quyền Cứu Tôi

Mưa Lạc Thành tạt vào mặt tôi rất lạnh, nhưng cái lạnh ấy ít nhất còn sạch. Nó không cần giải thích vì sao rơi xuống, cũng không giả vờ mình là một chiếc ô. Tôi đi qua khoảng sân lát đá trước Vân Lưu, điện thoại trong tay rung lên hai lần. Tin đầu tiên đến từ Minh Trì: “Tôi để ô ở quầy lễ tân. Cô không cần nhận từ tôi.” Tin thứ hai là một văn bản pháp chế của Kỳ Hành gửi vào nhóm kiểm toán, nội dung đề nghị tiếp tục bảo toàn log nhân sự liên quan đến hồ sơ relay cũ. Anh đã học rất nhanh ranh giới tôi vừa đặt ra, nhưng học nhanh không xóa được cái giá của một nửa sự thật từng bị giấu.

Tôi dừng dưới mái hiên, lau nước trên màn hình rồi trả lời vào cuộc trò chuyện riêng: “Từ giờ, đừng gửi bất kỳ hỗ trợ cá nhân nào cho tôi nữa.” Ba giây sau, trạng thái đối phương đổi thành đang nhập. Tôi không chờ anh giải thích, chỉ bổ sung: “Tôi tự bước vào mưa thì cũng tự chịu lạnh. Không ai được quyền cứu tôi khỏi một lựa chọn tôi đã tỉnh táo đưa ra.” Lần này, Minh Trì chỉ trả lời: “Đã hiểu.” Tôi tắt màn hình, đi vào sảnh chính, để chiếc ô đen nằm nguyên trên quầy lễ tân như một vật chứng không được nhận.

Nhân viên an ninh nhìn bộ dạng ướt sũng của tôi, hỏi có cần gọi phòng y tế không. Tôi lắc đầu, ký lại vào sổ ra vào bằng nét chữ rất đều. Nước từ cổ tay nhỏ xuống mặt giấy, làm nhòe một góc ô thời gian. 02:18. Tôi đã rời tầng bốn mươi hai đúng bảy phút hơn thời hạn được ghi nhận. Nếu là nửa năm trước, chi tiết ấy đủ để ai đó nói tôi rời khỏi phạm vi giám sát trong lúc hồ sơ trọng yếu được mở lại. Đời này, tôi không để một giọt mưa trở thành lời khai chống lại mình. Tôi yêu cầu an ninh đóng dấu xác nhận camera sảnh vẫn hoạt động trong thời gian tôi trở về, rồi mới bước vào thang máy.

Đời trước, vào những đêm bị ép nhận lỗi, tôi từng mong có ai đó mở cửa và nói: “Tôi tin cô.” Nhưng con người một khi đã chết vì chờ một bàn tay như vậy sẽ hiểu, cứu rỗi nếu đến từ lòng thương hại cũng chỉ là một chiếc lồng đẹp hơn. Tôi không cần ai đứng trước mặt mình để chắn mưa. Người đứng cạnh tôi phải chấp nhận rằng có những đoạn đường tôi sẽ tự đi, kể cả khi tôi đi rất chậm và rất đau.

Cửa thang máy mở ở tầng bốn mươi hai, mùi giấy nóng và điều hòa lạnh lập tức phủ lên người tôi. Phòng dữ liệu vẫn sáng trắng. Pháp chế độc lập ngồi trước ba màn hình, đơn vị pháp chứng bên thứ ba vừa gắn thêm nhãn niêm phong cho ổ sao lưu mới, còn Cao Tuấn Kha đứng cạnh cửa kính, áo vest phẳng phiu như thể đêm nay chưa từng có mưa. Ông ta nhìn tôi từ đầu đến chân, ánh mắt dừng ở vệt nước trên sàn đúng một giây rồi mỉm cười.

“Trưởng phòng Lâm,” ông ta nói, giọng đủ ấm để người ngoài tưởng là quan tâm, “trạng thái của cô hiện tại có lẽ không phù hợp tiếp tục tham gia phiên xử lý khẩn. Cô nên nghỉ một lát. Đại cục không cần một người đang bị cảm xúc chi phối gắng gượng đứng ở đây.”

Tôi đặt điện thoại lên bàn, màn hình hướng về camera phòng họp. “Nếu Phó tổng Cao muốn ghi nhận trạng thái sức khỏe của tôi, mời gọi phòng y tế lập biên bản. Nếu muốn ghi nhận năng lực tham gia quy trình, mời nêu căn cứ pháp lý. Còn nếu chỉ muốn biến việc tôi ướt mưa thành bằng chứng cảm xúc, câu đó nên được ghi vào biên bản với nguyên văn.”

Pháp chế độc lập ngẩng lên. Người ghi biên bản dừng tay nửa nhịp rồi tiếp tục gõ. Nụ cười của Cao Tuấn Kha nhạt đi rất ít. Ông ta không tranh cãi tiếp ở điểm vô ích. “Được. Vậy chúng ta nói chuyện bằng quy trình.” Ông ta đặt một văn bản mới lên bàn. “Văn phòng chủ tịch vừa có chỉ đạo nhân sự tạm thời. Vì hồ sơ Kỳ Hành bị xác định có xung đột lợi ích, mọi nhân sự nội bộ từng tiếp xúc trực tiếp với nguồn tài liệu Kỳ Hành hoặc hỗ trợ cá nhân cho cô trong chuỗi kiểm toán phải được luân chuyển khỏi quyền truy cập gốc cho đến khi đánh giá độc lập hoàn tất.”

Tôi không cần mở hết cũng biết tên nào nằm trong văn bản đó. Kiều San. Người từng phát hiện timestamp lệch mười bảy giây. Người giữ chuỗi bàn giao log camera. Tôi nhìn xuống dòng phân công mới: Kiều San, chuyên viên kiểm soát tuân thủ, tạm thời chuyển sang tổ rà soát tài liệu lưu trữ tầng ba mươi mốt; quyền truy cập hệ thống kiểm toán, kho log nội bộ, dashboard pháp chứng và hồ sơ dự án Hải Đăng bị đóng băng ngay khi nhận bàn giao. Lý do: bảo toàn tính độc lập của quy trình.

“Bảo toàn tính độc lập,” tôi đọc lại rất khẽ. “Bằng cách cắt người phát hiện sai lệch đầu tiên ra khỏi hệ thống trước khi thẩm định hoàn tất?”

Cao Tuấn Kha không đổi sắc mặt. “Kiều San không bị kỷ luật. Đây là luân chuyển bảo vệ. Cô ấy quá gần cô trong nhiều bước đối chiếu, tiếp tục để cô ấy giữ quyền truy cập sẽ khiến kết quả bị nghi ngờ.”

“Cô ấy gần chứng cứ, không phải gần tôi.” Tôi kéo ghế ngồi xuống, mở bản phân quyền hiện tại trên màn hình chung thay vì dùng máy cá nhân. “Tôi đề nghị trước khi bất kỳ tài khoản nào bị khóa, pháp chứng phải xuất toàn bộ access ledger của Kiều San, bao gồm thời điểm cấp quyền, thời điểm truy cập, hành động đọc, hành động sao lưu, mã hash của file cô ấy từng chạm vào và người phê duyệt từng quyền. Nếu chuyển người trước khi xuất ledger, các ông không bảo vệ độc lập. Các ông đang cắt chuỗi chứng cứ.”

Một chuyên viên pháp chứng gật đầu theo phản xạ, nhưng đại diện nhân sự lập tức nói: “Lệnh này có hiệu lực ngay. Chúng tôi chỉ thực hiện theo chỉ đạo văn phòng chủ tịch.”

Tôi nhìn sang pháp chế độc lập. “Chỉ đạo nhân sự không được xóa dấu chân kiểm toán. Ghi nhận yêu cầu của tôi.”

“Ghi nhận,” người đó đáp, nhưng giọng anh ta không chắc như trước. Áp lực của văn phòng chủ tịch không cần quát tháo. Nó chỉ cần đặt chữ ký lên đầu văn bản, cả căn phòng sẽ tự hiểu mình đang đứng dưới bóng ai.

Điện thoại của tôi sáng lên. Tin nhắn từ Kiều San hiện trên màn hình khóa: “Chị có ở tầng bốn mươi hai không? Em vừa nhận quyết định chuyển phòng. Họ yêu cầu em bàn giao laptop trong mười phút.” Tôi chưa kịp trả lời thì cửa phòng dữ liệu mở ra. Kiều San đứng ngoài, tóc buộc thấp, mặt tái nhưng lưng vẫn thẳng. Cô ấy ôm laptop công ty trước ngực như ôm một hộp vật chứng dễ vỡ. Ánh mắt cô lướt qua bộ dạng ướt sũng của tôi, không hỏi tôi có ổn không. Kiều San luôn biết điều gì không cần hỏi giữa lúc người khác đang đặt dao lên bàn.

“Tôi cần bàn giao hash trước khi nộp máy,” cô nói với nhân sự. “Trong laptop có bản tạm của ledger camera tầng ba mươi chín, bản đối chiếu lệnh in PR và ghi chú sai lệch relay 23:43. Nếu các anh lấy máy trước khi hash, sau này bất kỳ thay đổi nào cũng có thể đổ lên tôi.”

Nhân sự cau mày. “Cô Kiều, quyết định ghi rất rõ: tạm khóa để bảo vệ cô.”

Kiều San nhìn thẳng người đó. “Tôi từng nghe câu này một lần rồi. Lần trước, tôi bị bảo ký báo cáo sai cũng là để bảo vệ tôi.”

Căn phòng im đi. Tôi biết về vụ kiểm toán nhỏ từng khiến Kiều San sợ dính phe phái, nhưng đây là lần đầu cô ấy tự đưa nó ra giữa một phòng đầy người. Đó là một mốc đối chiếu: người từng bị ép sai không còn muốn bị cứu theo cách khiến mình thành vật tế.

Cao Tuấn Kha chậm rãi nói: “Cô Kiều, thái độ của cô càng chứng minh quyết định luân chuyển là cần thiết.”

“Không,” tôi nói trước khi Kiều San đáp. “Thái độ của cô ấy chứng minh mọi thao tác tiếp theo phải có nhân chứng độc lập.” Tôi quay sang Kiều San. “Đừng đăng nhập nữa. Đừng chạm vào file. Đặt máy lên bàn, để pháp chứng chụp hiện trạng màn hình, niêm phong cổng kết nối và xuất ledger từ máy chủ, không từ máy của cô.”

Kiều San hiểu ngay. Cô đặt laptop xuống bàn dài. Pháp chứng bước tới, camera đeo ngực bật lên. Nhưng ngay khoảnh khắc họ chuẩn bị đọc mã thiết bị, màn hình dashboard trên tường phụt tắt một lần rồi sáng lại. Trên góc phải, tên tài khoản của Kiều San chuyển từ màu xanh sang xám. Dưới dòng trạng thái hiện lên một thông báo ngắn: Quyền truy cập đã bị thu hồi theo yêu cầu quản trị cấp cao. Mã ticket: ADM-ANCHOR-17.

Tôi nhìn chằm chằm vào chữ ANCHOR trong chưa đầy hai giây. Mỏ neo. Một từ quá bình thường nếu nó nằm trong tài liệu logistics, quá bất thường nếu nó xuất hiện ở ticket khóa quyền kiểm toán giữa đêm. Tôi chưa nói ra suy nghĩ đó. Không có chứng cứ đủ sạch thì một từ chỉ là một từ. Nhưng tôi đã chụp lại màn hình bằng thiết bị của pháp chứng trước khi thông báo biến mất.

Kiều San lấy điện thoại ra, mặt lần đầu trắng bệch. “Tài khoản của em mất rồi.” Cô nuốt khan, giọng vẫn cố giữ phẳng. “Không chỉ dashboard. Họ vừa chuyển em khỏi nhóm kiểm toán, khỏi kho log, khỏi cả thư mục tuân thủ nội bộ.”

Tôi đứng giữa căn phòng sáng lạnh, váy áo vẫn ướt, ngón tay lạnh đến mức gần như mất cảm giác. Minh Trì từng nói anh có thể mở cửa điều tra. Đêm nay, cánh cửa ấy vừa bị đóng sầm trước mặt một đồng minh của tôi. Và lần này, tôi không quay đầu tìm xem phía sau có ai cầm chìa khóa hay không.

Tôi chỉ nhìn Kiều San, nói từng chữ rất chậm: “Từ giờ, cô không tự bảo vệ một mình nữa. Nhưng cũng không ai được quyền cứu cô bằng cách bắt cô im lặng.”

Cô chưa kịp đáp thì điện thoại của cô rung lên. Một email nội bộ mới hiện ra, tiêu đề lạnh như dấu niêm phong đặt lên miệng người sống: Quyết định luân chuyển nhân sự có hiệu lực ngay lập tức.