Bỏ qua nội dung

Thiên kim bị đánh cắp

Chương 36 - Chương 36: Cái Tên Bị Giấu Trong Di Chúc

Tôi không để ai chạm vào màn hình thêm lần nào nữa. Hai chữ “Tạ V…” trên bản scan mờ kia giống một lưỡi dao vừa được kéo khỏi vỏ, chưa đủ sáng để chém xuống, nhưng đủ để tất cả những người đứng trong thang máy im lặng. Lâm Tĩnh phản ứng nhanh hơn cảm xúc của tôi. Cô ấy yêu cầu Tần Dự không gửi file qua ứng dụng chat nữa, lập tức dùng máy tính gốc xuất bản sao, ghi lại thời điểm truy xuất, thiết bị lưu trữ, đường dẫn ổ phụ và toàn bộ người có mặt khi mở file. Tôi nhìn bóng chữ hằn dưới dải giấy trắng, đầu ngón tay lạnh đến mức chai nước Cố Trầm Chu vừa đưa cũng không làm tôi thấy ấm hơn. Đời trước, tôi từng chết trong một cái tên bị tước đi. Đời này, cái tên ấy nằm ngay trước mắt, nhưng vẫn bị một dải giấy mỏng che lại như thể chỉ cần che đủ kín, người sống cũng có thể bị xóa khỏi di chúc của mẹ mình.

Chúng tôi không quay về Tạ gia, cũng không đến văn phòng Cố Trầm Chu. Lâm Tĩnh chọn phòng họp nhỏ trong văn phòng luật của cô ấy, nơi có camera hành lang, két chứng cứ và hệ thống lưu trữ tách biệt. Cố Trầm Chu chỉ đi cùng đến cửa rồi dừng lại. “Tôi có thể cung cấp chuyên viên giám định ảnh của Cố Tín, nhưng quyết định dùng hay không là của cô.” Tôi nhìn anh một giây. Sau buổi họp báo, tôi biết sự im lặng đúng lúc của anh đáng giá hơn rất nhiều lời hứa, nhưng càng đến gần di chúc của mẹ, tôi càng không thể để bất kỳ bàn tay nào thay tôi mở khóa. “Tạm thời chưa cần,” tôi nói. “Tôi muốn người do luật sư của tôi chọn.” Cố Trầm Chu gật đầu, không hỏi thêm. Anh không giận vì bị đặt ngoài ranh giới. Điều đó khiến tôi nhẹ đi một chút, nhưng cũng làm nỗi cảnh giác trong lòng rõ hơn.

Tần Dự đến sau chúng tôi mười lăm phút. Ông mang theo một ổ cứng cũ, hai biên bản in vội và gương mặt như vừa đi qua một trận mưa lạnh. “File này nằm trong thư mục sao lưu của văn phòng năm đó, tên gốc là LYW-I-03_draft. Tôi không nhớ mình từng giữ nó.” Lâm Tĩnh hỏi ngay: “Không nhớ, hay không dám nhớ?” Tần Dự siết tay. “Năm đó phu nhân Hạ yêu cầu tất cả bản nháp liên quan đến quỹ tín thác phải quét lưu trước khi ký bản chính. Sau khi bà mất, hồ sơ của tôi bị yêu cầu bàn giao cho Tạ thị. Một số thư mục phụ do trợ lý cũ tự động sao lưu sang ổ ngoài. Tôi tưởng nó chỉ là bản nháp bị hủy.” Ông ngẩng lên nhìn tôi, giọng khàn xuống. “Vãn Ninh, nếu trên đó thật sự có tên cô, tôi đã phụ lòng mẹ cô nhiều hơn tôi tưởng.”

Tôi không đáp ngay. Một lời xin lỗi ở thời điểm này giống tờ giấy thấm đặt lên miệng vết thương, có thể hút máu, nhưng không làm da thịt liền lại. Tôi chỉ nói: “Tôi cần sự thật, không cần ông đau thay tôi.” Tần Dự cúi đầu rất thấp. Lâm Tĩnh lập biên bản niêm phong bản sao, rồi gọi một chuyên viên giám định ảnh độc lập từng làm việc với tòa. Người đó đến khi trời bên ngoài bắt đầu tối, mang theo máy tính sạch và một vẻ thận trọng lạnh lùng. Anh ta sao chép file theo quy trình, tạo mã băm, kiểm tra thời gian tạo lập và nguồn quét. Trên màn hình, bản scan được phóng lớn từng lớp. Dải giấy trắng ở góc phải không che kín hoàn toàn. Mép giấy hơi lệch, bên dưới có vệt mực in thấm qua và những bóng hằn rất nhỏ, như một cái tên bị ép nằm im quá lâu nên cuối cùng vẫn để lại vết thở trên mặt giấy.

Mỗi lần hình ảnh được tăng tương phản, tôi lại nghe tiếng tim mình rõ hơn. Không phải vì vui. Vui là cảm xúc của người được nhận quà. Còn tôi đang nhìn thứ vốn thuộc về mình bị người khác giấu đi, rồi tự hỏi bao nhiêu năm qua họ đã dùng vẻ mặt bình thản nào để ngồi trước bàn ăn, gọi tôi là đứa con không hiểu chuyện. Dòng đầu tiên hiện ra không trọn vẹn, nhưng đủ để đọc: “Người thụ hưởng chính: Tạ Vãn N…” Lâm Tĩnh đặt tay lên mép bàn. Tần Dự nhắm mắt. Cố Trầm Chu đứng phía ngoài vách kính, vẫn không bước vào. Tôi nhìn nửa chữ cuối được phần mềm kéo ra khỏi vùng nhiễu, rất chậm, rất rõ. Tạ Vãn Ninh.

Không ai nói chúc mừng. Căn phòng ấy không có chỗ cho hai chữ đó. Mẹ tôi không để lại tên tôi để tôi được chúc mừng; bà để lại nó vì biết một ngày nào đó, Tạ gia sẽ cần một lý do để bảo tôi không có tư cách. Bên dưới dòng tên, vài đoạn khác dần hiện lên. “Mười tám phần trăm cổ phần Tạ thị do Hạ Lan Uyển đứng tên…” “Bảy phần trăm quyền lợi quỹ tín thác…” “Quyền biểu quyết tạm thời được bảo quản theo cơ chế giám sát độc lập…” Những chữ còn lại đứt quãng, nhưng bốn chữ “điều khoản đạo đức” xuất hiện ở đoạn cuối như một cái móc lạnh. Tôi bỗng hiểu vì sao đời trước vụ tài liệu mật lại rơi đúng trước mốc di chúc có hiệu lực. Họ không chỉ muốn hủy danh dự của tôi. Họ muốn biến tôi thành người không đủ điều kiện chạm vào thứ mẹ để lại.

Lâm Tĩnh lập tức ngăn mọi người đọc tiếp bằng cảm xúc. “Bản phục hồi ảnh chỉ có giá trị định hướng. Chúng ta cần bản gốc, nhật ký bàn giao hồ sơ và xác nhận từ bên giám sát quỹ.” Cô ấy kéo cửa kính, gọi Cố Trầm Chu vào. “Tôi hỏi với tư cách luật sư. Cố Tín Capital có từng nhận ủy thác hoặc giữ bản sao dự phòng nào từ Hạ Lan Uyển không?” Cố Trầm Chu nhìn màn hình. Ánh sáng xanh lạnh rơi lên mặt anh, làm đường nét vốn đã trầm càng khó đoán. Anh im lặng hai giây rồi đáp: “Có thể có.” Tôi nhìn anh. “Có thể?” Anh không tránh mắt tôi. “Kho lưu trữ của Cố Tín có một nhóm hồ sơ cũ do Hạ Lan Uyển gửi trước khi mất. Tôi chưa mở toàn bộ vì quyền truy cập không đứng tên tôi, cũng không đứng tên Tạ gia. Nó cần điều kiện kích hoạt.” “Điều kiện gì?” tôi hỏi. “Tên người thụ hưởng và xác minh độc lập từ luật sư giữ di chúc.”

Câu trả lời ấy không giống một lời thú nhận, nhưng cũng không phải một sự phủ nhận. Tôi nhớ đến đời trước, nhớ đến manh mối cuối cùng anh gửi quá muộn, nhớ đến những đêm tôi vừa nghi ngờ anh, vừa bám vào chút dấu vết anh để lại như người sắp chìm bám vào mảnh gỗ. Đời này, tôi đã tự dặn mình không dùng ký ức đau đớn để kết án người đứng cạnh. Nhưng khi cái tên Cố Tín Capital xuất hiện ngay dưới phần di chúc của mẹ, tôi vẫn không thể giả vờ trong lòng không có một vết nứt. “Vậy ngày mai,” tôi nói, “tôi muốn xem quy trình kích hoạt đó. Không xem bản anh chọn cho tôi xem, mà xem toàn bộ danh mục hồ sơ được phép tra cứu theo điều kiện pháp lý.” Cố Trầm Chu đáp rất nhanh: “Được. Cô có thể mang luật sư đi cùng.”

Sự bình tĩnh của anh đáng lẽ khiến tôi yên tâm. Nhưng tôi đã sống qua một đời bị những người bình tĩnh nhất đẩy xuống vực. Tôi quay sang Lâm Tĩnh. “Gửi thông báo bổ sung cho Tạ thị. Yêu cầu họ bảo toàn bản gốc LYW-I-03, toàn bộ biên bản bàn giao hồ sơ của mẹ tôi, danh sách người truy cập kho lưu trữ pháp lý và mọi tài liệu liên quan đến điều khoản đạo đức.” Lâm Tĩnh gật đầu, ngón tay đã bắt đầu gõ. Tần Dự chủ động ký vào biên bản xác nhận mình đã tìm thấy bản scan trong ổ phụ và đồng ý phối hợp giám định. Chữ ký của ông hơi run, nhưng ít nhất lần này, ông không lùi lại. Muộn, nhưng còn hơn tiếp tục làm người vô hình trong tội lỗi của kẻ khác.

Thông báo bổ sung được gửi đi lúc 20 giờ 17 phút qua cả kênh pháp lý chính thức của Tạ thị, email cũ của Tần Dự và bản giấy chuyển phát nhanh. Chúng tôi không cần họ trả lời ngay. Chúng tôi chỉ cần thời gian trên hệ thống ghi nhận rằng từ giờ phút này, nếu thứ gì biến mất, người làm nó biến mất sẽ phải giải thích. Kỷ Sơ nhắn tin nói bản tin sau họp báo đã bắt đầu đổi hướng. Một số phóng viên chú ý đến việc Tạ Kính Hòa lỡ miệng nhắc “tên người thụ hưởng”, còn đội truyền thông Tạ thị đang âm thầm gỡ những đoạn công kích sức khỏe tinh thần của tôi khỏi bản ghi chính thức. Tôi đọc tin nhắn ấy, không thấy hả hê. Việc kéo một chữ ra ánh sáng chỉ là bước đầu tiên để chứng minh tôi chưa từng tự dựng chuyện.

Máy tính của Tần Dự phát ra tiếng báo thư đúng lúc chuyên viên giám định in xong báo cáo sơ bộ. Ông nhìn màn hình, sắc mặt vừa mới hồi lại đã trắng bệch. Lâm Tĩnh bước đến trước. Tôi đứng sau cô ấy, thấy tiêu đề email hiện trên hộp thư pháp lý cũ mà đáng lẽ không còn ai dùng nữa: “Về việc tự ý truy xuất tài liệu LYW-I-03.” Không có nội dung dài. Chỉ có ba dòng, lạnh và gọn như một lệnh nội bộ. “Bản nháp không có hiệu lực thay thế bản chính. Mọi suy đoán về người thụ hưởng mang tên Tạ Vãn Ninh đều không được công nhận. Nhắc luật sư Tần: có những cái tên nên được giữ nguyên ở nơi chúng đã bị gạch bỏ.” Cuối thư không ký chức danh chủ tịch, cũng không dùng con dấu Tạ thị. Chỉ có một dòng chuyển tiếp rất nhỏ từ văn phòng cổ đông cấp cao, người phê duyệt: Tạ Kính Hòa.

Tần Dự lùi lại một bước, như thể ba chữ ấy vừa đập vào ngực ông. Lâm Tĩnh lập tức chụp màn hình, xuất tiêu đề đầy đủ và khóa máy vào chế độ bảo toàn chứng cứ. Tôi lại nhìn dòng “Tạ Vãn Ninh” trong email kia. Cả ngày hôm nay tôi chưa từng công bố cái tên dưới dải giấy trắng. Lâm Tĩnh chưa gửi bản phục hồi cho Tạ thị. Tần Dự chưa kịp nói với bất kỳ ai ngoài căn phòng này. Nhưng Tạ Kính Hòa đã biết. Ông ta không chỉ biết trang LYW-I-03 tồn tại, không chỉ biết nó liên quan đến người thụ hưởng. Ông ta biết chính xác cái tên bị giấu là tôi. Tôi chậm rãi đóng bản in báo cáo sơ bộ lại, cảm giác đau trong ngực lắng xuống thành một thứ lạnh hơn. Tên tôi cuối cùng đã trở về trên trang giấy của mẹ. Và cùng lúc đó, người đã giấu nó cũng tự tay để lại dấu vân tay đầu tiên.