Bỏ qua nội dung

Thiên kim bị đánh cắp

Chương 35: Buổi Họp Báo Đầu Tiên

Chương 35: Buổi Họp Báo Đầu Tiên

Dòng chữ ‘phủ nhận giá trị hộp 17B và trang LYW-I-03’ nằm yên trên màn hình, nhưng trong đầu tôi nó giống một tiếng chuông bị gõ giữa đêm. Tạ Minh Châu có thể thuê người chụp ảnh, mua từ khóa, diễn một đoạn video khóc vừa đủ. Nhưng cô ta không nên biết ký hiệu nằm trong túi chứng cứ đã niêm phong. Tạ Chấn Nam có thể muốn kéo tôi về bằng danh nghĩa gia đình, nhưng ông cũng không nên vội phủ nhận một trang mà tôi chưa công bố với bất kỳ ai. Người biết quá nhiều luôn có một tật xấu: họ tưởng cả thế giới đều biết điều họ biết.

Lâm Tĩnh không cho phép ai động vào bản thuyết trình đó bằng cảm xúc. Cô ấy yêu cầu kỹ thuật sao lưu bản gốc, chụp toàn bộ tiêu đề email, thời gian nhận, đường chuyển tiếp và địa chỉ hộp thư pháp lý cũ của Tần Dự. Tần Dự ngồi trước màn hình, mặt xám đi. ‘Hộp thư đó đáng lẽ đã bị loại khỏi danh sách nhận tài liệu nội bộ sau khi tôi rời hệ thống pháp lý của Tạ thị.’ Ông dừng một lúc rồi nói tiếp, giọng khàn hơn. ‘Nếu nó vẫn nằm trong danh sách, nghĩa là năm đó có người cố ý giữ lại một đường gửi tài liệu ra ngoài. Hoặc… có người muốn chúng ta nhìn thấy thứ này.’ Tôi nhìn ba trang giấy in ra. ‘Vậy thì coi nó là câu hỏi, không coi là câu trả lời.’

Đêm ấy, chúng tôi không ngủ nhiều. Tôi không cần chuẩn bị nước mắt, chỉ cần chuẩn bị thứ không thể bị cắt ghép. Lâm Tĩnh soạn thông báo bảo toàn chứng cứ gửi Tạ thị ngay trước giờ họp báo: yêu cầu không xóa email nội bộ, không chỉnh sửa log thiết bị, không tiêu hủy tài liệu liên quan đến các cụm từ hộp 17B, LYW-I-03, điều khoản đạo đức và chiến dịch truyền thông về sức khỏe tinh thần của tôi. Cố Trầm Chu chỉ hỏi một câu: ‘Cô muốn tôi xuất hiện ở đâu?’ Tôi đáp: ‘Ở nơi anh có thể nghe, nhưng không cần nói thay tôi.’ Anh gật đầu. Đó là điểm khác giữa anh và Tạ gia. Tạ gia nhân danh bảo vệ để lấy mất tiếng nói của tôi; Cố Trầm Chu biết im lặng đúng lúc cũng là một kiểu đứng cạnh.

Sáng hôm sau, sảnh truyền thông của Tạ thị sáng đến chói mắt. Phông nền màu xanh đậm in logo Tạ thị, hàng ghế phóng viên được chia theo khu vực, máy quay đặt thành hai hàng như những con mắt không chớp. Tạ Chấn Nam ngồi giữa bàn dài, Minh Châu bên phải ông, mặc váy trắng đơn giản, mắt hơi đỏ, bàn tay đặt trên ly nước ấm như thể cô ta mới là người bị cả thành phố công kích. Tạ Kính Hòa ngồi bên trái, vẻ mặt ôn hòa, thỉnh thoảng cúi đầu xem tài liệu. Ông ta luôn giống một người đến để dập lửa, nhưng mỗi lần ông xuất hiện, lửa chỉ cháy sâu hơn vào phần nền nhà.

Tôi không vào ngay. Tôi đứng phía sau cánh cửa bên hông cùng Lâm Tĩnh, nhìn Tạ Chấn Nam mở đầu bằng giọng chủ tịch. ‘Hôm nay Tạ thị tổ chức buổi gặp gỡ truyền thông này không phải để công kích bất kỳ ai, mà để tránh các suy đoán gây tổn hại đến gia đình và cổ đông.’ Ông dừng lại rất đúng nhịp. ‘Con gái tôi, Tạ Vãn Ninh, gần đây chịu áp lực lớn, có một số hành động khiến người ngoài hiểu lầm. Gia đình luôn mong bảo vệ con bé, nhưng chúng tôi không thể để tài sản của cổ đông và danh dự Tạ thị bị cuốn vào những tài liệu chưa rõ nguồn gốc.’

Gia đình. Bảo vệ. Cổ đông. Danh dự. Bốn lớp khóa đặt lên cùng một cánh cửa. Đời trước, khi tôi bị đẩy ra khỏi Tạ gia, họ cũng dùng những chữ ấy. Chỉ khác là khi đó tôi còn cố giải thích mình không điên, không phản bội, không hại ai. Càng giải thích, họ càng có thêm bằng chứng rằng tôi mất kiểm soát.

Minh Châu nhận micro. Cô ta không khóc, nhưng âm cuối run như giọt nước bám trên miệng ly. ‘Tôi biết mọi người đang tò mò về chị tôi. Tôi chỉ xin mọi người đừng dùng lời quá nặng. Chị ấy mất mẹ từ nhỏ, nhiều chuyện trong lòng không nói ra được. Nếu có người ngoài khiến chị ấy tin rằng chỉ cần chống lại gia đình mới lấy lại được thứ thuộc về mình, tôi thật sự rất đau lòng.’ Cô ta cúi đầu, để ống kính bắt được hàng mi ẩm. Một phóng viên lập tức hỏi người ngoài có phải Cố gia hay không. Tạ Kính Hòa nâng mắt lên, giọng ôn hòa: ‘Không nên quy kết khi chưa có chứng cứ. Nhưng bất kỳ sự can thiệp nào từ bên ngoài vào tranh chấp nội bộ Tạ gia cũng cần được nhìn nhận thận trọng.’

Tôi đẩy cửa bước vào đúng lúc ấy. Tiếng máy ảnh vỡ ra như mưa đá. Có người gọi tên tôi, có người đứng bật dậy, có người quay ống kính về phía sau. Tôi không nhìn Minh Châu trước. Tôi nhìn thẳng Tạ Chấn Nam. ‘Con có thể ngồi dưới này nghe gia đình họp báo về sức khỏe tinh thần của con không?’ Cả sảnh lặng đi một giây. Tạ Chấn Nam cau mày. ‘Vãn Ninh, đây không phải nơi để con làm loạn.’ Tôi kéo ghế ở hàng đầu, ngồi xuống, đặt túi hồ sơ lên đầu gối. ‘Vậy xin Chủ tịch Tạ xác định rõ, hôm nay ông dùng tư cách cha hay tư cách chủ tịch để công bố tình trạng tinh thần của tôi? Nếu là cha, ông chưa từng hỏi tôi có đồng ý không. Nếu là chủ tịch, xin đưa căn cứ pháp lý.’

Lâm Tĩnh bước lên nửa bước, đặt một bản thông báo lên bàn đăng ký truyền thông. ‘Tôi là luật sư đại diện của cô Tạ Vãn Ninh. Mọi phát ngôn về hồ sơ sức khỏe, đánh giá tâm lý hoặc khả năng hành vi dân sự của thân chủ tôi nếu không có tài liệu hợp pháp và sự đồng ý bằng văn bản sẽ được ghi nhận là hành vi xâm phạm danh dự và quyền riêng tư. Buổi họp báo vẫn có thể tiếp tục. Chúng tôi chỉ yêu cầu mọi người gọi sự thật bằng đúng tên của nó.’

Một vài phóng viên bắt đầu gõ máy. Minh Châu nhìn tôi, mắt đỏ hơn. ‘Chị, ba chỉ lo cho chị thôi. Chị đừng biến chuyện gia đình thành đối đầu pháp lý nữa được không?’ Tôi quay sang cô ta. ‘Đêm qua em nói tôi bị người ngoài lợi dụng. Hôm nay em mời cả thành phố đến nghe tôi không ổn. Minh Châu, em gọi đó là lo à?’ Mặt cô ta trắng đi rất khẽ, nhưng Tạ Kính Hòa đã kịp tiếp lời. ‘Vãn Ninh, Minh Châu còn trẻ, lời nói có thể chưa chu toàn. Điều quan trọng là những tài liệu con đang giữ có nguồn gốc không rõ. Gia đình không thể để con bị người khác dẫn dắt rồi công bố thứ chưa giám định.’

Tôi chờ đúng câu đó. ‘Tôi chưa từng công bố nội dung tài liệu. Từ lúc nhận đến giờ, toàn bộ vật chứng đã được niêm phong, lập biên bản, chuẩn bị gửi giám định độc lập. Người vội phủ nhận giá trị của nó trước khi giám định không phải tôi.’ Tôi mở túi hồ sơ, rút ra một tờ giấy duy nhất. Trên đó không có nội dung thẻ nhớ, không có ảnh phiếu chuyển phát, chỉ có phần tiêu đề email, dấu thời gian và dòng trích từ bản thuyết trình nội bộ đã được che các thông tin nhạy cảm. ‘Tôi chỉ muốn hỏi Tạ thị một câu: ai là người soạn phương án phủ nhận hộp 17B và trang LYW-I-03 trước khi tôi hoặc luật sư của tôi công bố hai ký hiệu này?’

Không khí trong sảnh thay đổi rất nhanh. Câu hỏi ấy không cần buộc tội. Nó chỉ cần đặt một mũi kim lên lớp da căng. Tạ Chấn Nam nhìn tờ giấy, sắc mặt trầm xuống. Minh Châu vô thức nắm chặt ly nước. Chỉ có Tạ Kính Hòa vẫn giữ được nụ cười mỏng. ‘Tài liệu nội bộ bị rò rỉ chưa thể chứng minh điều gì. Hơn nữa, cho dù thật sự có một hộp hay một trang nào đó, cũng không thể vì vài mã hiệu mơ hồ mà kết luận về tên người thụ hưởng hoặc giá trị di chúc.’

Tôi nhìn ông ta. Lần đầu tiên trong buổi sáng ấy, tôi thật sự muốn cười. ‘Bác cả, tôi chỉ hỏi vì sao Tạ thị biết mã hiệu. Tôi chưa hề nói đó là trang về tên người thụ hưởng.’

Một tiếng xì xào lan từ hàng ghế sau lên phía trước. Kỷ Sơ đứng dậy trong đám phóng viên, thẻ báo chí đeo trước ngực, giọng rất rõ: ‘Xin hỏi ông Tạ Kính Hòa, vì sao ông vừa chủ động nhắc đến tên người thụ hưởng? Trong thông tin cô Tạ Vãn Ninh cung cấp cho truyền thông, cụm này chưa từng xuất hiện. Tạ thị có đang nắm một bản tài liệu khác liên quan đến trang LYW-I-03 không?’ Tạ Kính Hòa nhìn cô ấy, ánh mắt vẫn hiền, nhưng ngón tay đặt trên mép tài liệu hơi khựng lại. ‘Phóng viên nên tránh suy diễn.’ Kỷ Sơ đáp ngay: ‘Tôi đang hỏi, không kết luận.’

Tạ Chấn Nam đập nhẹ tay xuống bàn. Âm thanh không lớn, nhưng đủ để nhắc mọi người ông vẫn là chủ tịch Tạ thị. ‘Buổi họp hôm nay không phải phiên tòa. Vãn Ninh, con muốn tranh tài sản có thể thông qua luật sư. Đừng dùng truyền thông ép gia đình.’ Tôi đứng dậy. ‘Chính Tạ thị gọi truyền thông đến trước. Tôi chỉ đến để không cho các vị định nghĩa tôi khi tôi vắng mặt.’ Tôi nhìn các ống kính đang hướng về mình, giọng chậm lại. ‘Tôi sẽ không công bố nội dung chứng cứ khi chưa giám định. Tôi cũng không yêu cầu ai tin tôi bằng cảm xúc. Tôi chỉ yêu cầu Tạ thị ký xác nhận bảo toàn toàn bộ tài liệu, email, log họp và hợp đồng truyền thông liên quan đến các cụm từ vừa nêu. Nếu các vị thật sự trong sạch, việc giữ lại dấu vết không có gì đáng sợ.’

Tạ Kính Hòa mỉm cười. ‘Con đang đẩy gia đình mình vào thế đối đầu với pháp luật.’ Tôi đáp: ‘Không. Con đang đưa mọi thứ trở lại nơi đáng lẽ nó phải ở từ nhiều năm trước.’ Câu ấy làm nụ cười của ông ta nhạt đi một chút. Rất ít thôi, nhưng tôi thấy. Đời trước tôi luôn nhìn vào nước mắt của Minh Châu và sự lạnh nhạt của cha, nên không thấy người bác cả ôn hòa ấy đã kéo dây từ sau lưng họ như thế nào. Đời này, tôi không nhìn sai chỗ nữa.

Buổi họp báo không kết thúc bằng lời xin lỗi. Tạ gia không phải kiểu người cúi đầu trước một câu hỏi. Họ tuyên bố sẽ ‘xem xét yêu cầu pháp lý’, sẽ ‘bảo vệ quyền lợi cổ đông’ và sẽ ‘không dung túng việc lợi dụng tình thân để gây sức ép’. Nhưng từ giây phút Tạ Kính Hòa nói ra bốn chữ tên người thụ hưởng, sân khấu của họ đã xuất hiện một vết nứt. Vết nứt ấy không đủ làm tường sập ngay, nhưng đủ để ánh sáng lọt vào.

Khi tôi rời sảnh, Cố Trầm Chu đứng ở cuối hành lang, không tiến lên giữa vòng phóng viên. Anh chỉ đưa cho tôi một chai nước chưa mở nắp. ‘Cô đã khiến họ phải giữ lại dấu vết.’ Tôi nhận nước, đầu ngón tay lạnh hơn tôi tưởng. ‘Chưa đủ.’ Anh nhìn tôi, giọng thấp. ‘Nhưng là bước đầu tiên.’ Tôi không phủ nhận. Buổi họp báo đầu tiên của tôi không phải để thắng dư luận trong một buổi sáng. Nó chỉ để ép kẻ đứng sau nói sai một chữ.

Điện thoại của Lâm Tĩnh rung lên khi chúng tôi vừa vào thang máy. Cô ấy mở tin nhắn, sắc mặt đổi rất nhanh, rồi đưa màn hình cho tôi. Tần Dự vừa tìm lại được một bản scan cũ trong ổ lưu trữ phụ của văn phòng năm đó, tên file là LYW-I-03_draft. Ảnh không rõ, góc phải bị che bởi một dải giấy trắng, nhưng dưới lớp giấy ấy, qua phần bóng chữ hằn lên mặt giấy, có thể nhìn thấy nửa nét đầu của một cái tên.

Tạ V…

Tôi nhìn hai chữ ấy, nghe tiếng thang máy khép lại sau lưng. Tạ Kính Hòa không lỡ miệng. Ông ta sợ đúng thứ nằm dưới lớp giấy che đó. Và nếu lớp giấy ấy thật sự giấu tên tôi, thì buổi họp báo sáng nay không chỉ là một màn bôi nhọ. Nó là lần đầu tiên Tạ gia công khai thừa nhận rằng trong di chúc của mẹ, có một cái tên họ không dám để tôi nhìn thấy.