Chương 34: Minh Châu Ra Tay Trước
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 34: Minh Châu Ra Tay Trước
Tôi nhìn hai chữ MC trên màn hình điện thoại của nhân viên tiệm văn ấn, rồi nhìn phong bì giấy dầu đã được Lâm Tĩnh niêm phong trong túi chứng cứ. Tin nháp kia chưa đăng chính thức, nhưng mùi máu đã lan trước khi con dao rơi xuống. Tạ Minh Châu không cần đợi chúng tôi rời khỏi Lăng Tây; cô ta chỉ cần một bức ảnh chụp lén và một tiêu đề đủ độc để biến cuộc gặp hợp pháp thành một vụ ép cung. Đời trước, tôi thua vì mỗi lần sự thật vừa ló ra, Tạ gia đã kịp đặt lên nó một cái tên khác.
Lâm Tĩnh đọc lướt bài nháp, giọng thấp xuống. ‘Nó gài ba điểm: tranh chấp cổ phần, trạng thái tinh thần không ổn định và khả năng tác động nhân chứng. Nếu cô phản ứng sai, họ sẽ kéo thẳng về điều khoản đạo đức.’ Người viết bài rất hiểu luật chơi; Minh Châu nếu chỉ là cô em gái yếu đuối thì không nên biết sâu đến vậy. Tần Dự đứng cạnh kệ giấy, môi mím chặt. ‘Bọn họ muốn cô công bố tài liệu chưa giám định, rồi dùng chính điều đó buộc tội cô thao túng dư luận.’ Tôi gật đầu. ‘Vậy thì không công bố nội dung.’
Mạnh Hân đứng im sau quầy như một người vừa nghe tiếng khóa cũ bật mở sau lưng. ‘Cô Mạnh, từ giờ mọi cuộc gọi lạ cô đều bật ghi âm. Nếu cô muốn rời khỏi tiệm tạm thời, Lâm luật sư sẽ sắp xếp nơi an toàn dưới danh nghĩa bảo vệ nhân chứng dân sự. Nếu cô không muốn, chúng tôi cũng không ép.’ Mạnh Hân nhìn tôi, trong mắt có một sự kinh ngạc nhỏ. Có lẽ cô ấy đã quá quen với việc người Tạ gia nhân danh bảo vệ để lấy mất lựa chọn của người khác. Cố Trầm Chu đứng gần cửa, nói có thể để truyền thông Cố Tín xử lý nguồn ảnh. Tôi đáp: ‘Không. Tin đầu tiên liên quan đến tôi không thể đi ra từ miệng Cố gia.’ Anh chỉ gật đầu. ‘Được.’
Tôi bảo kỹ thuật viên Cố Tín sao lưu bản chụp màn hình bài nháp, ghi nhận thời gian nhận được và nguồn nhóm phóng viên. Lâm Tĩnh quay bổ sung: bảng hiệu Mạnh Ký, đồng hồ trên tường, túi chứng cứ đã niêm phong, và lời xác nhận của Mạnh Hân rằng việc bàn giao đã kết thúc trước cuộc gọi của Tạ Minh Châu. Video không để lộ nội dung thẻ nhớ hay mặt nhân viên trẻ. Tôi cần sự thật, không cần thêm người vô tội làm bia cho Tạ gia bắn.
Điện thoại của tôi rung lên. Là Tạ Chấn Nam. Tôi nhìn cái tên ấy vài giây mới nghe máy, đặt điện thoại lên bàn để Lâm Tĩnh ghi nhận. Giọng ông vẫn lạnh như mọi lần, như thể người vừa bị bôi nhọ không phải con gái ông mà là một khoản mục gây rủi ro. ‘Vãn Ninh, lập tức quay về. Con đang làm mọi chuyện mất kiểm soát.’ Tôi đáp: ‘Mất kiểm soát từ khi phóng viên nhận ảnh chụp lén, không phải từ khi con gặp nhân chứng có luật sư đi cùng.’ Đầu dây bên kia im một nhịp. Sau đó, giọng Tạ Minh Châu rất khẽ vang lên phía sau ông: ‘Ba, để con nói với chị.’
Tạ Minh Châu luôn biết chọn thời điểm để biến mình thành người mềm yếu nhất trong phòng. ‘Chị,’ cô ta nói, âm cuối hơi run, ’em biết chị đang rất áp lực. Nhưng cô Mạnh đã rời Tạ gia nhiều năm rồi, sức khỏe cũng không tốt. Chị dẫn luật sư và người của Cố gia đến như vậy, người ngoài sẽ hiểu lầm chị thật sự ép cô ấy nói chuyện.’ Tôi nhìn Mạnh Hân. Mặt cô ấy trắng hơn, nhưng không cúi đầu. Tôi hỏi lại rất chậm: ‘Minh Châu, làm sao em biết tôi dẫn luật sư và người của Cố gia đến đây? Cuộc gọi đầu tiên của em cho cô Mạnh diễn ra trước khi bài nháp xuất hiện với nhân viên tiệm. Ai báo cho em? Người chụp ảnh, người viết bài, hay người đặt tiêu đề?’
Tạ Chấn Nam quát khẽ: ‘Tạ Vãn Ninh, con đang thẩm vấn em gái mình trước mặt người ngoài à?’ Tôi không nâng giọng. ‘Con đang hỏi một người vừa gọi cho nhân chứng của mẹ con bằng số lạ, trước khi tin bôi nhọ con được tung ra. Nếu ba thấy câu hỏi này làm Tạ gia mất mặt, người khiến Tạ gia mất mặt không phải con.’ Minh Châu hít vào rất khẽ, rồi đổi giọng. ‘Chị ghi âm em sao? Em chỉ lo cho chị thôi. Sao bây giờ chị nhìn ai cũng như kẻ thù vậy?’ Khi không trả lời được chứng cứ, cô ta biến câu hỏi thành tổn thương.
Tôi nhìn đồng hồ trên tường. Đã mười hai phút từ khi bài nháp lan trong nhóm phóng viên, đủ để đối phương chờ tôi nóng vội, chưa đủ để họ sửa sạch dấu thời gian. Tôi nói với Minh Châu: ‘Nếu em thật sự lo cho tôi, hãy công khai yêu cầu phóng viên không dùng ảnh chụp lén, không nêu tên cô Mạnh và không quy kết việc bàn giao chứng cứ trước khi có xác nhận pháp lý.’ Lần này, im lặng kéo dài hơn. Rồi Tạ Chấn Nam lạnh giọng: ‘Tài liệu nào lấy từ người cũ của Tạ gia phải giao lại cho hội đồng gia tộc kiểm tra.’ Tôi bật cười rất nhẹ. ‘Mẹ con để lại thứ gì, hội đồng gia tộc đã kiểm tra đủ nhiều năm rồi.’
Tôi ngắt máy trước khi ông kịp nói thêm. Lâm Tĩnh đặt bút xuống biên bản cuộc gọi. ‘Cô vừa buộc Minh Châu để lộ rằng cô ta biết quá nhiều trước thời điểm công khai.’ Tôi nói: ‘Chưa đủ để đánh cô ta. Nhưng đủ để không bị cô ta dắt mũi.’ Tần Dự đứng bên cạnh, giọng khàn đi. ‘Cô ấy dùng đúng cách Tạ gia từng dùng với phu nhân Hạ. Không phủ nhận chứng cứ, chỉ phủ lên người giữ chứng cứ một lớp nghi ngờ.’ Tôi nhìn túi niêm phong trên bàn. Mẹ tôi năm đó đã phải đi qua bao nhiêu lớp nghi ngờ như vậy trước khi chết mà không kịp nói hết?
Bài nháp được đăng chính thức lúc chúng tôi rời khỏi Mạnh Ký bằng cửa sau. Tiêu đề chỉ sửa hai chữ, nhưng ý độc không đổi. Một tài khoản ẩn danh còn tung ảnh tôi đứng cạnh Cố Trầm Chu, cắt đúng phần Lâm Tĩnh đưa biên bản cho Mạnh Hân ký. Trong vòng mười phút, vài tài khoản tài chính bắt đầu dùng cùng một câu: tranh chấp cổ phần của Tạ gia có thể bước vào vùng xám đạo đức. Tôi ngồi trong xe, đọc từng dòng mà không thấy tức giận như đời trước. Lần này, tôi cần họ để lại dấu chân trên bùn.
Một số lạ gửi tin nhắn đến máy tôi: ‘Tôi là Kỷ Sơ. Có người gửi bài này cho ba nhóm phóng viên cùng lúc, kèm bảng giá đẩy từ khóa. Nếu cô muốn đính chính, đừng gửi tôi nước mắt. Gửi thứ không thể cắt ghép.’ Đời trước, khi cả Lăng Thành gọi tôi là kẻ bán đứng Tạ gia, từng có một bài điều tra nhỏ ký tên Kỷ Sơ bị chìm. Tôi gửi lại cho cô ấy ba dòng: thời điểm cuộc gọi của Tạ Minh Châu, xác nhận có luật sư lập biên bản, và yêu cầu không công bố nội dung chứng cứ chưa giám định. Sau đó tôi thêm một câu: ‘Nếu cô muốn viết, hãy viết câu hỏi, đừng viết kết luận thay tôi.’
Nửa giờ sau, Kỷ Sơ đăng một bài rất ngắn. Cô không bênh tôi, cũng không gọi Minh Châu là kẻ đứng sau. Cô chỉ đặt ba câu hỏi: vì sao bài chưa đăng đã biết trước thành phần cuộc gặp; vì sao điều khoản đạo đức nội bộ lọt vào lời dẫn; và vì sao ảnh chụp lén được xem là bằng chứng, còn quy trình niêm phong bị cắt khỏi khung hình. Ba câu hỏi ấy không đủ dập lửa, nhưng khiến đám cháy đổi hướng gió. Bình luận bắt đầu hỏi Tạ gia đang sợ điều gì trong những tài liệu cũ của Hạ Lan Uyển.
Minh Châu phản ứng nhanh hơn tôi tưởng. Cô ta đăng một đoạn video chưa đầy một phút. Trong video, cô ta mặc áo len màu nhạt, mắt đỏ nhưng không rơi nước mắt, phía sau là phòng khách Tạ gia sáng ấm như một cái tổ an toàn. ‘Tôi không trách chị,’ cô ta nói, giọng nghẹn vừa đủ. ‘Tôi chỉ mong mọi người đừng đẩy chị tôi đến bước phải tin người ngoài hơn gia đình. Nếu có người lợi dụng nỗi đau của chị để đạt mục đích riêng, tôi không thể im lặng.’ Người ngoài. Mục đích riêng. Chị tôi. Mỗi chữ đều kéo tôi về hình ảnh đứa con gái mất kiểm soát cần gia đình cứu khỏi chính mình.
Mạnh Hân ngồi đối diện tôi trong phòng làm việc tạm của Lâm Tĩnh, hai tay nắm chặt ly nước ấm. ‘Tôi có thể ra mặt,’ cô ấy nói. ‘Tôi nói với phóng viên là cô không ép tôi.’ Tôi lắc đầu. ‘Cô ra mặt lúc này, họ sẽ đào bệnh án của mẹ cô năm đó, giấy xác nhận thất lạc con dấu, cả sinh kế của em trai cô. Tạ gia muốn cô đứng giữa đường để chứng minh cô không đáng tin. Tôi không cần cô làm thế.’ Mạnh Hân nhìn tôi rất lâu, rồi hỏi: ‘Vậy cô cần gì?’ Tôi đẩy tờ xác nhận thời điểm cuộc gọi về phía cô ấy. ‘Tôi cần cô giữ quyền được sống yên ổn, và ký đúng những gì cô tận mắt trải qua.’
Cô ấy ký. Nét bút lần này vẫn run, nhưng không còn giống một người bị ép nhận tội. Lâm Tĩnh đặt bản xác nhận vào túi hồ sơ mới, ghi mã niêm phong thứ hai. Cố Trầm Chu đứng bên cửa sổ, không nói gì cho đến khi mọi thứ hoàn tất. Anh chỉ hỏi: ‘Cô định để họ tổ chức sân khấu trước?’ Tôi nhìn màn hình điện thoại đang hiện thông báo mới từ trang chính thức của Tạ thị. ‘Không. Tôi để họ nghĩ sân khấu là của họ.’ Thông báo viết rằng Tạ thị sẽ gặp gỡ truyền thông khẩn vào sáng mai để làm rõ tranh chấp tài sản gia tộc và sức khỏe tinh thần của Tạ Vãn Ninh. Người tham dự có Tạ Chấn Nam, Tạ Minh Châu và Tạ Kính Hòa.
Tôi tưởng đó đã là đòn cuối, cho đến khi Lâm Tĩnh nhận được một bản thuyết trình nội bộ bị gửi nhầm vào hộp thư pháp lý cũ của Tần Dự. Chỉ có ba trang, nhưng dòng cuối trang thứ hai khiến cả phòng im xuống: ‘Trọng tâm xử lý: phủ nhận giá trị hộp 17B và trang LYW-I-03 trước khi đối phương giám định.’ Hộp 17B. LYW-I-03. Hai ký hiệu ấy chưa từng xuất hiện trong bất kỳ bài đăng nào, cũng chưa được chúng tôi công bố với phóng viên. Tôi nhìn dòng chữ đó, lạnh sống lưng không phải vì sợ, mà vì bàn tay sau lưng Minh Châu đã lộ ra một khớp ngón tay. Tạ Minh Châu ra tay trước. Nhưng người biết chính xác tôi vừa cầm được gì, chưa bao giờ chỉ là cô ta.
